Tháng ngày ước hẹn – Tân Di Ổ – Chương 4.5

Tiểu Dã và Phong Lan ngồi trong hội trường tiệc cưới của Chu Đào Nhiên. Anh ăn mặc rất tuềnh toàng, áo thun cổ tròn và quần jean. Cho dù Phong Lan có nghi ngờ độ tuổi của chiếc quần bò mài bạc trắng kia liệu có bằng tuổi đời của Khang Khang hay không, nhưng cô cũng chẳng muốn mất công nói ra làm gì. Đinh Tiểu Dã dù ăn mặc như thế nào cũng không đến mức quá xấu. Lúc cô mới quen Chu Đào Nhiên, tất cả quần áo, giầy dép trên người anh ta cộng lại đều không đến ba trăm tệ, còn bây giờ anh ta lại mặc chiếc áo sơ mi ba nghìn đồng cô tặng để cưới người con gái khác. Cô không muốn mình trông càng thảm hại.

Hôm nay Phong Lan có thể không cần đến, nhưng vì câu nói đó, “thua một người không có nghĩa là thua cả cuộc chơi” mà cô muốn đến. Qụy ngã ở đâu thì phải đứng dậy từ chính chỗ đó, cô không thể để người khác nghĩ hôm nay cô chỉ biết vùi đầu trong chăn than khóc. Những lời Chu Đào Nhiên nói tối hôm qua cũng khiến cô thức tỉnh, mối tình này cô đã phải trả giá nhưng không có nghĩa là cô không hề sai. Dù sao tình yêu cũng đã chết, cô cứ coi như biến nơi này thành tang lễ của mối tình giữa cô và Chu Đào Nhiên, đã ở bên nhau được bốn năm, dù thế nào đi nữa thì cũng phải đi cho hết chặng cuối.

Đàm Thiếu Thành cũng đến, ngồi cùng bàn với Phong Lan và Tiểu Dã. Vừa mới ngồi xuống ghế, cô ta đã cười với Phong Lan và nói: “Tôi nghĩ cô sẽ không đến chứ, thế cảm giác khi nói câu “chúc mừng” với hai người đứng ở cửa kia như thế nào?”

Phong Lan cười nửa miệng. “Chẳng có cảm giác gì hết, chỉ là mấy câu xã giao khách sáo thôi mà. Tôi chẳng hận anh ta, nhưng cũng không cần thiết phải chúc phúc cho anh ta. Anh ta sống có hạnh phúc hay không chẳng liên quan gì đến tôi. À, không đúng, nếu anh ta không hạnh phúc chắc tôi sẽ vô cùng vui sướng.”

“Nhấc lên được thì cũng đặt xuống được. Tôi thích cô như thế này.” Lời tán dương của Đàm Thiếu Thành không biết là thật hay giả. Cô ta nhìn Đinh Tiểu Dã, cười rồi nói: “Phát triển cũng nhanh đấy nhỉ? Nếu là tôi, tôi cũng vứt ngay đồ cũ đi.”

Đinh Tiểu Dã tập trung ăn lạc, như thể mọi thứ xung quanh chẳng liên quan gì đến anh.

Khách mời dần dần cũng đến đông đủ, trong đó không thể thiếu bạn bè chung của Phong Lan và Chu Đào Nhiên. Chỉ có một vài người chủ động đến chào hỏi, nói chuyện với Phong Lan, cô biết, những người khác đều quan sát cô từ xa.

“Công nhận là cậu độ lượng, Phong Lan ạ.”

“Gã Chu Đào Nhiên chắc là mắt mọc sau mông rồi.”

“Em như thế này lo gì không tìm được người tốt hơn? Quên ngay đi, để chị kiếm cho người khác.”

“Suỵt… các cậu bảo liệu cô dâu đã có gì chưa?”

Phong Lan trả lời đối đáp với từng người, cười nói hoàn hảo không phạm một sai sót nào. Cô đang đứng chào hỏi đáp lễ với mọi người, bỗng có ai đó chọc chọc vào lưng, cô quay lại, Đinh Tiểu Dã vẫn ngồi ở chỗ cũ, chìa tay đưa cho cô một miếng táo, chắc là lấy từ đĩa hoa quả trên bàn tiệc.

“Tôi nếm thử giúp chị mấy loại liền, miếng này ngọt nhất, nếu chị vẫn không ưng thì tự chọn lấy.” Anh nói tỉnh bơ.

Phong Lan cúi nhìn miếng táo, đã bị cắn một miếng, dấu răng in rõ rệt. Cô ghé miệng, khẽ cắn một miếng nhỏ, nhăn mày kêu: “Thế này mà bảo là ngọt à? Tôi không ăn, cậu đi mà ăn hết đi.”

“Phụ nữ thật khó chiều.” Đinh Tiểu Dã không ngại ngần ngoạm hết cả miếng táo, rồi chẳng thèm để ý đến cô nữa.

Mấy người đứng tán chuyện cùng Phong Lan nhanh chóng tản mát đi các nơi, cô đoán là họ có nhiều ý tưởng phải chia sẻ cùng nhau ở một nơi cô không nhìn thấy. Cô quay lại chỗ ngồi, ghé sát vào tai Đinh Tiểu Dã, nói nhỏ: “Diễn giỏi lắm, tôi đã đánh giá thấp cậu.”

Đinh Tiểu Dã mỉm cười, tiếp tục ăn lạc. “Xứng đáng với đồng tiền bỏ ra chứ?”