Chân tướng đàn ông – Tiết Hảo Đại [Chương 1.2]

  1. Sở thích kỳ lạ của “trai thẳng[1]

Nói đến sở thích kỳ lạ của “trai thẳng”, tôi tin rằng mỗi cô gái từng có kinh nghiệm yêu đương đều dễ dàng nhớ được và có thể kể ra cả đống. Dù hai miền Bắc Nam tồn tại muôn vàn sự khác biệt, dù mỗi người có trình độ học vấn hay được hưởng sự giáo dục khác nhau như thế nào, thì việc cởi tất chân rồi tự ngửi thử trước khi ném đến trước mặt bạn gái nhất định có thể xếp vào một trong ba sở thích kỳ lạ hàng đầu của “trai thẳng”.

Tôi có quen biết một cô gái người Thượng Hải, vừa cao vừa gầy, điều kiện gia đình thuộc loại bình thường. Cô gái ấy thuộc loại người có thể hát ở quán karaoke đến tận tối mịt hoặc chơi ở quán bar đến tối muộn, rồi vì không có xe để về nhà nên phải đợi đến khi trời sáng. Cô ấy thản nhiên nói rằng cô ấy muốn yêu người có tiền và giờ là thời đại nào rồi mà còn không dám nói ra điều đó. Một người bạn đã giới thiệu cho cô ấy anh ABC. Anh này ngoài việc đã từng ly dị và hơi lùn một chút thì những thứ khác đều tốt. Họ nhanh chóng trở thành một đôi và ở bên nhau, anh chàng rất quan tâm, chăm sóc bạn gái, cũng rất biết tiêu tiền cho cô ấy. Nhưng một lần cùng nhau đi hát karaoke, cô ấy uống nhiều rồi khóc và nói với tôi rằng cô ấy muốn chia tay người đàn ông kia. Tôi hỏi: “Vì sao? Chẳng phải anh ta rất phù hợp với tiêu chuẩn chọn bạn trai của cô sao?” Lúc đầu cô ấy cũng không dám nói, nhưng sau đó cô ấy nói rằng, mỗi lần cô ấy và người đàn ông kia làm chuyện đó, anh ta đều bắt cô ấy phải ngửi nách mình, mà vấn đề là anh ta bị bệnh hôi nách rất nặng. Nghe xong chuyện này, mấy ngày sau tôi chẳng ăn nổi cơm.

Trên mạng Douban có một chuyên mục, cũng là chỗ để chị em phụ nữ lên phàn nàn về những sở thích kỳ lạ của cánh mày râu. Có một cô gái nói rằng bạn trai cô có sở thích vừa làm chuyện ấy vừa hô to: “Đả đảo chủ nghĩa đế quốc! Đả đảo chủ nghĩa đế quốc!” Một trường hợp khác thì kể, anh bạn trai mở một cửa hàng online trên Taobao, cho nên khi ở trên giường cũng quen miệng nói: “Không free ship! Không free ship! Không free ship!”

Đương nhiên, những trường hợp trên đây chỉ là những trường hợp đặc biệt, không phải tất cả “trai thẳng” đều như vậy. Tôi không biết nguyên nhân gây ra những sở thích kỳ quặc này là do tâm lý hay sinh lý, chỉ có điều rất nhiều chị em phụ nữ vì chuyện này mà quyết định chia tay. Có cô bạn kể với tôi rằng bạn trai của cô ấy còn tặng cho cô ấy một cái bàn chải cọ bồn cầu làm quà sinh nhật, bởi vì mỗi khi tức giận rồi cãi nhau, cô ấy lại giận dỗi đi cọ bồn cầu, cho nên anh bạn trai mới tặng cho cô ấy một món quà rất hữu ích, và vì điều này, cô ấy lại tức giận đến nỗi phải đi cọ bồn cầu cả buổi tối.

Ngoài ra, điều tôi muốn nói là, có một số thói quen trông có vẻ tốt nhưng thực ra lại rất nguy hiểm. Tôi có một người bạn, mỗi khi ra khỏi nhà, cậu ta đều vui vẻ xách túi cho bạn gái, cũng không hề giới hạn bạn gái. Lâu dần, cậu ta trở thành mẫu bạn trai lý tưởng điển hình. Vì đang viết cuốn sách này nên tôi nhân tiện đi nói chuyện với cậu ta thì cậu ta bảo: “Ông biết điều tôi hối hận nhất trong cuộc đời này là gì không? Chính là không để cho phụ nữ tự đeo túi xách của họ ở nơi đông người nên bây giờ đành phải đeo giúp họ…” Ôi mẹ ơi, dường như tôi bỗng nhiên hiểu ra cái gì gọi là khủng khiếp.

Đúng vậy, “trai thẳng” chính là người có thể chọn một bộ xấu nhất trong số những bộ quần áo thời thượng của mùa này, là người có thể đưa ra ý kiến giúp bạn phối hợp đồ một cách “thảm họa” nhất trước khi bạn ra đường, là người có thể chọn một món quà mà khi nhìn thấy nó bạn sẽ tức điên lên… Có phải bạn cảm thấy mỗi ngày cần tha thứ cho anh ấy một nghìn lần mới có thể vui vẻ tiếp được với nhau đúng không? Đối diện với những sở thích kỳ quặc của các đấng mày râu, bạn không thể tỏ ra khinh thường, cũng không được tức giận, mà chỉ có thể giả vờ làm nũng, nói: “Anh thật đáng ghét!”, nhưng thực ra trong lòng bạn đang thầm chửi mắng anh ta rồi đúng không?

Nhưng họ cũng có thể chính là người bảo vệ bạn, là người khiến bạn cảm thấy vui vẻ, là người vì muốn cùng bạn sống một cuộc sống tốt đẹp nhất mà cố gắng không ngừng nghỉ, là người mang đến cho bạn những cao trào… Ngoài việc chung sống hòa bình với họ, bạn còn có thể làm gì được đây?

[1] Chỉ những người đàn ông bình thường, không bị đồng tính.

 

Tháng ngày ước hẹn – Tân Di Ổ – Chương 4.4

Cô khinh bỉ nhìn Đinh Tiểu Dã chẳng nói chẳng rằng nhét ngay tiền vào túi.

“Đã cần công ăn việc làm, lại hám tiền đến thế thì nên làm việc nghiêm chỉnh một chút, tôi bảo cậu làm gì thì cậu phải làm nấy.”

Đinh Tiểu Dã không phản ứng gì, Phong Lan nhân đà tiếp tục nói: “Lát nữa cậu đi với tôi đến chỗ này.”

“Để làm gì?”

“Dự tiệc cưới.”

“Không đi.”

Đinh Tiểu Dã từ chối không hề do dự và khách khí. Tuy Phong Lan đã chuẩn bị tâm lý từ trước nhưng vẫn không tránh khỏi tức giận. Cô cầm ví tiền chỉ vào mũi anh. “Cậu coi những gì tôi vừa nói đều là trò đùa phải không?”

Lại có khách gọi nước hoa quả, Đinh Tiểu Dã vừa gọt hoa quả vừa nói: “Tôi làm ở nhà hàng của chị, và sẽ làm tốt phần việc thuộc phạm vi công việc của tôi. Những việc khác tôi không làm.”

“Hôm nay tôi trả cho cậu gấp ba lần tiền lương.”

“Tại sao lại cần tôi đi?”

“Bởi vì cậu đẹp trai, còn tôi thì thích hư vinh. Tôi cần cậu đi cùng với tôi. Tôi có thể điều chỉnh rút ngắn thời gian thử việc của cậu xuống còn một tháng thôi, trở thành nhân viên chính thức, mỗi tháng lương sẽ cao hơn hiện nay ba trăm tệ.” Phong Lan ra điều kiện thẳng thừng, không quanh co vòng vèo.

Đinh Tiểu Dã xem ra có khí tiết hơn Phong Lan nghĩ. “Chị nghĩ tôi sẽ vì nhận được thêm ba trăm tệ một tháng mà bán mình sao?”

Mặt Phong Lan không hề biểu lộ cảm xúc, cô nói: “Được rồi. Chỉ cần cậu chịu đi thì sẽ không phải thử việc một tháng nào nữa. Hôm nay cậu sẽ là nhân viên chính thức luôn, cái giường của Lưu Khang Khang ở trong phòng kho cũng sẽ là của cậu.”

Đinh Tiểu Dã đặt con dao gọt hoa quả trong tay xuống, quả quyết trả lời: “Giao dịch thành công.”

Phong Lan hài lòng mỉm cười. Không có khúc xương nào là quá cứng, chỉ có răng không đủ sắc mà thôi. Chẳng qua cũng chỉ là một nhân viên chạy bàn ấy mà, cô cứ nghĩ anh ta phải có bản lĩnh hơn cơ.

Cô tiến một bước về phía Đinh Tiểu Dã, mỉm cười ngẩng đầu nhìn anh, khẽ khàng nói: “Lát nữa chúng ta sẽ đi dự tiệc cưới người yêu cũ của tôi, nếu như cậu làm tôi bẽ mặt, tôi sẽ xử lý cậu.”

Phong Lan không hề thấp, lại đi giầy cao gót, thế mà đỉnh đầu cũng chỉ vừa chạm chóp mũi của Đinh Tiểu Dã. Sáng nay cô đã sửa soạn làm tóc điệu đà và rất hài lòng với kiểu cách ăn mặc trang điểm hôm nay. Họ đứng rất gần nhau, Đinh Tiểu Dã nghe cô nói vậy, vô tình cúi xuống, tóc của cô bay ngang qua má anh, anh vội lùi lại một bước.

“Cậu sợ tôi à?” Phong Lan cố tình hỏi.

Đinh Tiểu Dã trả lời: “Tôi sợ Coco Mademoiselle. Mũi của tôi không được tốt.”

“Cho cậu chết!” Phong Lan làm động tác giơ nắm đấm rồi tiến lại gần thêm một bước. “Đứng yên không được cử động, không được nín thở, ngửi liên tục trong vòng ba phút.”

Đinh Tiểu Dã không kìm được bật cười, đưa miếng trái cây đang cắt dở trong tay lên, miễn cưỡng nói: “Chị buộc tóc lại đi, không lỡ có sợi tóc nào rơi vào nước ép, khách hàng sẽ kiện cho đấy.”

Phong Lan không tiếp tục đôi co với anh nữa. “Cởi tạp dề ra, thay đồng phục đi, chúng ta phải đi rồi. Trên xe tôi có một bộ quần áo.”

“Tôi không quen mặc quần áo của người khác.”

“Mới mua, tôi tặng cậu không được à?”

“Không cần, không thì chị đi tìm người khác.”

Không hiểu Phong Lan nghĩ ra điều gì, cô thỏa hiệp.

“Không được ăn mặc trông như thằng ăn mày đâu đấy nhé.” Cô làm động tác như đang “xé xác”.