Thâu trọn gió xuân – Thị Kim [Chương 1.2]

Năm thứ hai sau khi kết hôn, Tô Thanh Mai sinh ra Vân Phỉ. Sau đó, bụng bà không có động tĩnh gì suốt bảy, tám năm nhưng Vân Định Quyền vẫn không hề oán trách, mà ngược lại còn thề rằng tuyệt đối sẽ không nạp thiếp. Hết sức cảm động, Tô Thanh Mai không tiếc dốc hết gia sản để lo liệu đường công danh cho Vân Định Quyền, giúp hắn một mạch thăng đến chức châu mục.

Trước nay, Vân Phỉ luôn cảm thấy chuyện tình của cha mẹ mình đúng là điển hình cho anh hùng cứu mỹ nhân, phu xướng phụ tùy, hoàn mỹ hơn bất cứ câu chuyện nào trong sách. Mãi cho đến ba năm trước, vào cái ngày mà ông ngoại nàng qua đời…

Tô Vĩnh An nắm tay nàng, nhọc nhằn nói ra một bí mật động trời: “A Phỉ, thì ra bọn cướp mà năm đó mẹ con gặp phải chính là do cha con sắp đặt. Con người của hắn không đơn giản, con phải hết sức đề phòng, cố gắng che chở cho mẹ và đệ đệ của con.”

Lúc ấy nàng cũng chỉ mới mười hai tuổi. Mặc dù nhận ra cha có vẻ lãnh đạm, qua loa với mẹ nhưng vẫn ngây thơ tưởng rằng vì cha muốn làm việc lớn nên không có thời gian bận tâm đến chuyện nhi nữ thường tình.

Thì ra không phải như thế.

Bí mật này, ông ngoại đã giữ nó cho đến khi qua đời. Nàng cũng định giữ kín trong lòng, không để cho mẹ mình hay biết.

Mẹ cứ vui vẻ làm châu mục phu nhân, mơ màng không biết gì thì cuộc sống sẽ hạnh phúc biết bao.

Tô Thanh Mai thay y phục xong, đi ra ngoài. Vân Phỉ lập tức tỏ vẻ sững sờ. “Mẹ thật là xinh đẹp!”

Tô Thanh Mai hớn hở soi mình trong gương. Quả nhiên đúng như Vân Phỉ đã nói, vừa đoan trang cao quý, lại không mất đi vẻ kiều diễm xinh tươi. Ngay cả vòng eo hơi mập do sinh A Tông cũng không thấy đâu nữa.

Hài lòng với xiêm y rồi, nàng ta lại đến bên chiếc gương để ngắm khuôn mặt mình cho kĩ càng.

Son phấn mười lượng một hộp của Vĩnh Xuân đường quả là hữu dụng, làm đôi má ửng hồng như cánh hoa đào, không nhìn cho kĩ thì đúng là trông như chỉ mới ngoài đôi mươi.

Có điều, lừa được người khác, nhưng không gạt được chính mình. Vừa nghĩ đến việc mình đã ba mươi lăm tuổi, dần kém sắc như mặt trời xuống núi, mà phu quân thì cứ như mặt trời ban trưa, đường đường oai vệ, khôi ngô tuấn tú thì cảm giác về nguy cơ ấy cứ như gai nhỏ đâm vào tim, tuy không đau nhưng luôn khiến người ta xốn xang khó chịu.

Sau khi Cảnh Đế băng hà, triều đình tan rã, quần hùng khắp nơi nổi dậy, chiêu binh mãi mã, tự lập chính quyền. Vân Định Quyền nắm binh quyền trong tay, tiếng là châu mục nhưng thực chất lại là bá chủ của đất Sở. Trước nay hắn ta vẫn bừng bừng dã tâm, lại sinh vào thời loạn lạc, vì muốn hoàn thành nghiệp bá nên thường bận rộn chuyện binh đao, rất ít khi ở nhà. Lần này hắn đi Lư Châu suốt một tháng trời.

Tô Thanh Mai ngày nhớ đêm mong, cuối cùng cũng đợi được đến ngày hắn trở về. Mới sớm ra, nàng ta đã vội vã ăn mặc, trang điểm để đón phu quân, lòng còn sốt ruột hơn cả thiếu nữ đang yêu. Nhưng soi gương cả buổi mà vẫn không phát hiện ra rốt cuộc chỗ cảm thấy chưa hài lòng nằm ở đâu.

“Mẹ, đừng soi nữa, đi thôi!” Vân Phỉ không khỏi thúc giục, kéo nàng ta ra khỏi phòng.

Vừa ra đến cửa có giàn hoa rủ xuống, A Tông bảy tuổi được nhũ mẫu Tề thị dắt đến, đã đợi ở đó đến sốt cả ruột, thấy mẹ liền bĩu môi, nói: “Mẹ đúng là lề mề.”

“Vội gì chứ, cha con còn chưa về tới mà.” Tô Thanh Mai dắt tay con trai đi ra ngoài. Trên đường đi tim cứ đập thình thịch, giống hệt như ngày cưới, vừa hạnh phúc vừa kích động.

Đi đến trước bức tường bình phong ở cổng liền thấy Phục Linh –
nha hoàn được phái ra đợi ở cổng từ sáng sớm – đang vội vã bước vào, thấy Tô Thanh Mai thì vội vàng mỉm cười, nói: “Phu nhân đến thật đúng lúc, Tướng quân sắp đến rồi.”

A Tông chân ngắn nên không đi nhanh được, Vân Phỉ không đợi nổi nên xách váy lên vòng qua bức tường, chạy ra cửa lớn, phi xuống những bậc thềm như chim yến chao liệng giữa mùa xuân.