Rất nhớ, rất nhớ anh – Mặc Bảo Phi Bảo [Chương 10.1]

Chương 10

Canh ốc trân châu (1)

 

Cố Thanh ghi lòng tạc dạ ngày giao hẹn với Thương Thanh Từ đại nhân. Hôm sau, nàng cố ý giả bệnh ở nhà, không theo bố mẹ đi thăm họ hàng… Nhưng di động lại im ắng cả ngày, Weibo cũng chẳng có động tĩnh gì, nàng tự hỏi không biết “ngày mai” của đại nhân rốt cuộc tính theo lịch nào đây? Nàng hơi thấp thỏm. Chiều ngày thứ ba, nàng lặng lẽ mở một account nhỏ, ma xui quỷ khiến thế nào lại lạc bước vào phòng của đại nhân.

Mấy ngàn fan treo máy, hơn mấy trăm fan đang tự tìm thú vui. Lượng fan của đại nhân rất hùng hậu nên chẳng cần cuối tuần phải có những hoạt động cố định, quản lý kênh YY mời các CV đang nổi hoặc ca sĩ mạng đến để duy trì lượng fan.

Nói thật… kênh của Thương Thanh Từ căn bản không cần duy trì lượng fan… Ngược lại, những người được mời đến đều bỗng dưng phình thêm mấy trăm fan trong nháy mắt, rõ ràng họ được thơm lây từ đại nhân thì có.

Trong tai nghe chợt vang lên giọng nói quen thuộc. Cố Thanh liếc nhìn nick, hóa ra là Tẩu Điều Nhi. Nàng nhận ra cậu bé này, giọng hát mỏng manh này chẳng phải là thành viên trong xã đoàn nhà mình sao?

Cậu bé phát hiện ra nàng trên YY, lại còn ở trong phòng của Thương Thanh Từ đại nhân nên lập tức gửi tin nhắn cho nàng: Thanh Thanh Mạn, em muốn ôm đùi… Nhanh! Đưa đùi qua đây…

Cố Thanh: _

Tẩu Điều Nhi: _ Nhân cơ hội chị còn chưa thành đào kép một cặp với đại nhân, em phải nhanh tay ôm chặt mới được.

Cố Thanh: _ … Hiểu lầm thôi.

Tẩu Điều Nhi: _ Khi tình cảm đang trong giai đoạn mờ ám, người ta vẫn thường bảo “đó chỉ là hiểu lầm”.

Cố Thanh: …

Nàng vừa định out thì chợt nghe MC trong kênh đột nhiên hỏi Tẩu Điều Nhi vừa biểu diễn xong và đang chuẩn bị buông mic: “Tẩu Điều Nhi đại nhân, tôi nhớ Thanh Thanh Mạn và anh hoạt động trong cùng xã đoàn, đúng không?”

Chỉ trong thoáng chốc, cả màn hình đã tràn comment “Thanh Thanh Mạn!!!”. Thật triệt để và quyết liệt!

Tẩu Điều Nhi cười gượng hai tiếng, ho khan hai tiếng, ừm hai tiếng…

Cố Thanh cảm thấy gai lạnh sống lưng, nàng vội vàng gửi tin nhắn riêng cho cậu ta. Tuyệt đối không được nói bất kỳ… điều gì liên quan đến chị và đại nhân đấy nhé!

Nàng gửi rồi mới thấy mình ngốc không kể xiết… Sao lại có cảm giác không đánh mà tự khai thế nhỉ? Trời đất chứng giám, miếng đất cằn cỗi nhà nàng quả thực không hề chôn vàng giấu bạc, ngay cả cắc lẻ cũng chẳng có… Cố Thanh còn đang rối như tơ vò thì cậu bé kia lại ho hai tiếng: “Ừm, cô ấy là thành viên đắc sủng nhất xã đoàn chúng tôi, vừa biết hát vừa có thể hòa âm phối khí, lại có thể làm hậu kỳ và cả trang trí nữa…”

Cố Thanh lặng lẽ nhắm mắt. Đến bão cũng bị cậu ta chém tan tác chứ nói gì đến gió…

MC “ồ” lên một tiếng. “Anh không cần lái sang chuyện khác… Nói về Thanh Thanh Mạn và đại nhân của chúng ta đi! Khụ khụ… anh hiểu mà.”

Tẩu Điều Nhi trầm mặc hai giây.

Thanh Thanh Mạn lập tức gửi thêm một tin: Nếu dám nói một chữ, chị sẽ đuổi giết chú tới chân trời góc biển…

“Chuyện đó…” Giọng Tẩu Điều Nhi thoáng ý cười, nói: “Không được! Chuyện về hai người họ… Thanh Thanh Mạn nói, tôi tuyệt đối không được tiết lộ nửa chữ…”

MC lại “ồ” lên một tiếng. Fan ở dưới vỡ vụn tim gan, gào khóc thảm thiết.

“Không nghe thấy gì cả…”, “Ta không nghe thấy gì cả…”, “Chuyện đó ta cảm nhận được, đại nhân của chúng ta cũng sắp hai mươi sáu tuổi, dẫu sao cũng phải có đào rồi… Ta nghe tiếng tim mình đang vỡ vụn…”, “Ta không nghe thấy gì cả…”, “Đại nhân là của mọi người, hoa thơm phải để mọi người cùng ngửi, không được phép hái xuống! Đánh chết cũng không đồng ý!”, “Đại nhân của chúng ta tiếng lành đồn xa, hơn chục năm qua bao nhiêu thiên kim tiểu thư khuynh quốc khuynh thành mà còn không nắm được trái tim ngài… Thanh Thanh Mạn kia tài đức gì mà dám làm vậy chứ… Lăn lộn! Quằn quại! Không cho phép!”…

Cố Thanh cảm thấy… Ừ… Não nàng không đủ dùng nữa rồi!

Sau đêm huyết quản bị nổ tung kia, thanh danh, nguyên tắc của nàng, tất cả đều tan theo mây khói cùng Thương Thanh Từ đại nhân… Nhưng thanh danh, nguyên tắc của đại nhân thì cao sang như thế, của mình rơi rụng cũng đành thôi vậy, chứ đại nhân thì…

Tháng ngày ước hẹn – Tân Di Ổ – Chương 3.6

Mọi thứ diễn ra quá nhanh, Phong Lan không kịp mở miệng kêu cứu. Cô thất thần ngồi xuống vệ đường nhìn về phía có tiếng động, chiếc thùng rác hình trụ bị đổ ở lề đường, một bóng người cao cao dưới ánh đèn có dáng hình khá quen thuộc. Anh ta từng bước tiến lại gần, không phải Đinh Tiểu Dã thì còn ai vào đây.

Đến khi Đinh Tiểu Dã đỡ cô đứng dậy, cô vẫn chưa hoàn hồn. Không chỉ vì cô vừa trải qua một cơn sợ hãi, mà còn vì tri giác đang nhắc nhở cô có điều gì đó không đúng ở đây.  Lúc cô bưng mặt chạy ra khỏi nhà hàng, Đinh Tiểu Dã hẳn đã đi theo cô. Sau đó khi sự việc phát sinh, với khoảng cách như vậy, anh ta hoàn toàn có thể chạy lại giải vây khi cô giằng co với tên cướp nhưng tất cả những gì anh ta làm chỉ là đá đổ một cái thùng rác!

“Cậu, cậu…”

Phong Lan vẫn chưa hết sốc vì sợ, chỉ vào mặt anh, nói không ra lời.

“Tôi thì làm sao? Đêm hôm khuya khoắt con gái con đứa một mình đi lang thang trên đường, lại còn ăn mặc như thế này, không gặp cướp mới lạ.”

“Sao cậu lại làm như vậy? Tại sao cậu dám?”

Cô định làm cho ra nhẽ với anh nhưng lại bị anh lôi xềnh xệch đi thẳng.

“Vẫn còn đi được, chắc không bị chấn thương hay gãy xương gì đâu.” Đinh Tiểu Dã nói.

Nhưng Phong Lan muốn thổ ra máu!

Cô quá hoảng sợ nhưng nhất thời không thể bộc lộ ra được. Đêm nay đã xảy ra bao nhiêu việc vượt quá kinh nghiệm sống cũng như phạm vi nhận thức của cô. Có lẽ não không hoạt động nổi nữa nên cô mới ngây ngô nói một câu: “Cậu biết trong túi tôi có những gì không? Cậu biết cái túi đó giá bao nhiêu tiền không?”

“Tôi không biết.” Đinh Tiểu Dã lại đẩy cô đi về phía đường lớn. “Tôi chỉ biết chị là người không có não. Người chết rồi thì cái túi còn đáng giá nữa không? Phải rồi, hắn chắc cũng không giết chị đâu, dù gì chị cũng là con gái mà.” Anh chẳng cần nhiều lời, ai cũng đều biết anh định nói đến điều gì, lại còn nhìn trân trân vào một số bộ phận trên người cô nữa. Phong Lan bất giác lấy tay che trước ngực, chặn tia nhìn không lấy gì làm tử tế của anh lại.

“Tôi phải báo công an!” Cô như người sắp chết đuối vớ được cọc.

“Nếu muốn đi báo thì chị tự đi. Chị có biết mỗi ngày xảy ra bao nhiêu vụ như thế này không? Hôm nay chị còn gặp may đấy. Việc sau này đừng có kéo tôi vào, tôi không nhìn thấy gì cả đâu.”

“Cái gì!” Phong Lan nói chưa dứt lời, Đinh Tiểu Dã đã chặn một chiếc taxi lại, không phân bua nhiều lời đẩy cô vào trong xe, đồng thời ấn vào tay cô vài tờ mười đồng.

“Tôi chỉ còn từng này thôi, cho chị vay đấy. Nếu không đủ thì chị đi bộ về, dù sao cũng chẳng còn lo bị giật túi nữa.”

Phong Lan há hốc miệng, cô cũng thuộc loại người mồm miệng nhanh nhảu, nói năng lưu loát, nhưng không hiểu tại sao đêm nay lại biến thành một con ngốc. Trơ mắt nhìn anh đóng mạnh cửa xe từ bên ngoài, tay chân cô vẫn ngây đơ không nhúc nhích.

Đinh Tiểu Dã nhìn bộ dạng cô như vậy, thái độ cuối cùng cũng bớt cộc cằn. Anh than khẽ một tiếng, cúi người nói qua cửa sổ xe đang kéo xuống một nửa:

“Thôi được rồi, màu xanh lam rất hợp với chị.”