CHÚA ĐÁ ZAGGLA – Chương 3.3

Bà Cartland dừng lại một chút, thở ra nhịp nhàng trước khi tiếp tục câu chuyện:

– Sự thật cũng có khi khác xa so với truyền thuyết… Truyền thuyết ca ngợi chiến thắng của vua Garathal và vua Adil nhưng lại lãng quên sức mạnh khủng khiếp của Zaggla chúa… Cho tới bây giờ, theo như truyền thuyết của người Ánh Sáng kể lại, sự phản bội của con người đã giúp Zaggla chúa hồi sinh trong trận tử chiến và bọn Zaggla con cũng đã sống lại. Người Ánh Sáng rất tin vào các truyền thuyết của họ và họ cũng tin vào khả năng tiên thị về tương lai.

Kể tới đây bà Cartland bỗng nhiên chùng giọng, cảm xúc của bà thật không dễ đoán chút nào.

– Nói cho cùng truyền thuyết vẫn chỉ là truyền thuyết. – Ông Arthur nói.

– Tôi nói rồi, ông bà nên tin vào sự tồn tại của người Ánh Sáng. – Bà Cartland nhẹ nhàng nhắc nhở. – Con của hai người là hy vọng duy nhất của chúng ta.

Bà Cartland giơ một tay lên khi ông Arthur chực nói, bên cạnh ông, bà Ellen vẫn đang chăm chú lắng nghe.

– Chính vì lời tiên thị của người Ánh Sáng mà tôi phải tới đây, mang đứa bé tới chỗ họ một cách an toàn.

– Bà Cartland, bà cũng tin vào lời tiên thị của người Ánh Sáng sao? – Bà Ellen đau khổ hỏi.

– Những chuyện xảy ra khiến tôi không thể không tin vào lời tiên thị của người Ánh Sáng. Vùng đất phương Bắc nơi tôi dừng chân vài ngày trước… – Nói tới đây giọng bà Cartland bỗng nghẹn lại. – Đã biến thành một nơi hoang tàn ảm đạm vì số người mất đi lên tới hàng trăm. Hẳn bà cũng đồng ý với tôi, tai nạn tháng trước đã khiến bà hoang mang thế nào.

Bà Ellen không khỏi rùng mình khi những ký ức kinh hoàng một lần nữa lại tái hiện trong đầu bà, và trong một giây bà những muốn gào to bằng tất cả sức lực của mình, muốn phủ nhận, muốn xua đi những truyền thuyết xấu xa ngớ ngẩn, muốn bóp nát kẻ tiên thị đáng nguyền rủa để họ có thể cảm thấy nỗi kinh hoàng trong lòng bà.

– Chẳng phải bà nói sự thật cũng có khi khác xa với truyền thuyết sao mà dù người Ánh Sáng có tồn tại nhưng lời tiên thị của họ là dành cho đứa trẻ khác vì con tôi chỉ là một đứa trẻ bình thường… Nó không có khả năng giúp người Ánh Sáng hay loài người ngay cả khi truyền thuyết về sự bất diệt của Zaggla tồn tại. Khả năng của đứa bé… đứa bé làm được gì chứ?

Bà Cartland nhíu mày, nói:

– Chính tôi cũng đang muốn biết. Người Ánh Sáng sẵn sàng giải thích cho bà nếu bà chịu tới chỗ họ.

– Ngay cả bà cũng không biết? – Ông Arthur buồn bã hỏi.

– Ông đánh giá tôi quá cao rồi. Sức mạnh, quyền lực và khả năng tiên đoán – ba thứ ấy chúng ta không bao giờ có thể so sánh với người Ánh Sáng.

Bà Cartland nghe thấy ông Arthur càu nhàu điều gì đó nhưng bà không bận tâm.

–  Không còn nhiều thời gian nữa. Phải lên đường thôi! – Lần đầu tiên, kể từ đầu câu chuyện, bà Cartland tỏ thái độ sốt ruột.

Trong lúc bà Cartland đứng dậy thì nghe thấy tiếng khóc của một đứa trẻ và liền sau đó là tiếng gọi trong trẻo của một bé gái vọng từ trên tầng hai xuống:

– Mẹ ơi!

– Livia… – Bà Ellen kêu lên, theo phản xạ bà lập tức đứng dậy.

– Con dậy rồi, để anh bế con xuống. – Ông Arthur nói rồi vội vã đi lên cầu thang.

Một phút sau ông Arthur quay trở lại, trên tay ông là một bé gái khoảng chừng bốn tuổi. Bé trông thật đáng yêu và xinh xắn. Chỉ thoáng nhìn bà Cartland cũng nhận thấy cô bé thừa hưởng từ mẹ Ellen đôi mắt to tròn đen láy, bé có khuôn mặt bầu bĩnh, đôi má trắng hồng. Mái tóc ngắn của cô bé hơi xoăn có màu hạt dẻ và một điểm nổi bật nữa của bé là vầng trán rộng giống ông Arthur.

Thoạt đầu cô bé chỉ nhìn bà Cartland, đôi mắt tròn xoe quan sát người lạ, nhưng khi thấy bà Cartland mỉm cười nhìn lại, cô bé liền nhoài người ra trước, mấy đầu ngón tay như muốn chạm vào gương mặt bà.

– Chào Livia! Cháu có muốn nhìn thấy con ngựa Nalia xinh đẹp của ta không?

Livia gật đầu, nụ cười của bé rạng ngời trên khuôn mặt.

– Tốt lắm! – Bà Cartland khẽ nói.

– Ta nghĩ…

– Có chuyện gì vậy? – Giọng ông Arthur căng thẳng.

Bà Cartland không nói gì, chỉ giơ ngón tay lên ra hiệu cho tất cả im lặng rồi nhẹ nhàng đi về phía cửa sổ, vén tấm rèm màu trắng sữa nhìn ra bên ngoài, sau đó bà ra hiệu cho ông Arthur che kín hai ô cửa kính không được kéo rèm trong nhà.

Cách đây vài tiếng trời còn mưa tầm tã, trong cơn mưa dai dẳng, bà Cartland đã không thể nhìn ra thứ gì, còn lúc này bà có thể quan sát mọi vật nhờ vào ánh sáng của vầng trăng đột nhiên xuất hiện.

Đêm lặng lờ đi qua cùng ánh trăng phủ lên những ngôi nhà nằm rải rác trên dãy đồi; thảm cỏ xanh mướt giờ nhuốm đầy thứ ánh sáng kỳ diệu nhưng trong phút chốc đã chẳng thấy đâu vì sự xuất hiện của những sinh vật có cánh gần như che kín bầu trời.

– Ông Arthur! – Bà Cartland ra hiệu cho ông Arthur bước tới. – Đã bao giờ ông trông thấy chúng chưa?

Bà Cartland thì thào hỏi, rồi lắc đầu khi thấy bà Ellen định đi tới.

– Ưng mắt đỏ? – Ông Arthur nhìn bà Cartland hỏi. – Chưa bao giờ chúng bay tới khu vực này.

– Một điều bất thường phải không?

Bà Cartland hạ tấm rèm xuống thật nhanh, ông Arthur cũng nhanh nhẹn đến bên vợ và con gái.

– Có chuyện gì vậy? – Giọng bà Ellen thật nhỏ và ảm đạm.

– Hai người còn đứng đấy làm gì nữa? – Bà Cartland đi nhanh ra cửa, không buồn trả lời câu hỏi của bà Ellen.

– Chúng tôi chưa sắp đồ. – Ông Arthur nói nhanh.

– Không còn thời giờ nữa.

Hiển nhiên là vợ chồng Baker ý thức được điều gì đang chờ họ, linh tính mách bảo họ nên làm theo lời bà Cartland nhưng sự gắn bó giữa người và cảnh vật thân quen khiến họ không nỡ rời xa ngôi nhà.

Bà Cartland mở cửa bước ra ngoài. Bà nghe thấy ông Arthur thì thầm vào tai vợ rồi hai vợ chồng cùng bước theo bà.

Khác với sự bình tĩnh của bà Cartland, hai ông bà Baker đứng chết trân tại chỗ. Trước hàng hiên nhà, đứng sau con ngựa bạch là một cỗ xe màu cát được kéo bởi một con ngựa đen tuyền. Nhìn phản ứng của đôi ngựa chẳng có vẻ gì cho thấy chúng đang sợ hãi trước sự xuất hiện của bầy ưng mắt đỏ đang lượn lờ trên đầu. Chỉ cần nhìn qua cũng có thể thấy con ngựa đen cao và to hơn con ngựa trắng, cái bờm của nó cũng dài và dày hơn.

Quá ngỡ ngàng xen lẫn chút khiếp đảm, ông Arthur loạng choạng lùi lại nhưng ông không quên dang rộng cánh tay che chở cho vợ và con gái.

– Ở đâu ra… cỗ xe này? – Bà Ellen hỏi chồng nhưng ông Arthur cũng chỉ biết nhìn bà lắc đầu.

Đáp lại sự nghi hoặc của vợ chồng Baker, bà Cartland chậm rãi bước xuống những bậc thềm đá rồi tiến lại gần con ngựa trắng.

– Làm tốt lắm, Nalia.

Bà Cartland thì thầm vào tai con ngựa bạch, đoạn quay sang Livia, cô bé đang nhoài người ra khỏi vòng tay mẹ.

– Cháu thích chúng phải không, Livia?

Bà Cartland hỏi trong khi buộc ngựa bạch vào cỗ xe.

Livia gật đầu lia lịa nhưng cô bé không gào khóc như những đứa trẻ khác khi bà Ellen giữ chặt bé trong vòng tay mình.

– Ngoan nào Livia. – Bà Cartland nựng nịu cô bé. – Chúng ta phải khởi hành rồi. Ta hứa với cháu khi nào tới nơi ta sẽ cho cháu chơi với Nalia, được không nào?

Livia gật đầu nhưng vẫn phụng phịu dỗi hờn.

– Bà Cartland… – Ông Arthur kêu lên thất thanh. – Cẩn… thậ… n!!!

Một cuộc tấn công bất ngờ. Không ai kịp có bất kỳ phản ứng nào trước khi sự việc tự nó kết thúc. Ngay cả với kinh nghiệm và khả năng của bà Cartland cũng không giúp bà bảo vệ được mọi người trước sự tấn công quá nhanh của bầy ưng mắt đỏ. Tiếng hét của Livia và cả tiếng ngựa hí dậy trời cũng chỉ vang lên khi sự việc đã kết thúc.

Trong ánh trăng bàng bạc, bầy ưng mắt đỏ khoảng chừng chục con vốn đang chao liệng trên bầu trời đột nhiên đổi hướng, nhắm thẳng vào mục tiêu mà chúng đã dày công quan sát. Dường như đúng lúc ông Arthur đỡ Livia bé nhỏ từ tay vợ thì thân hình bà Ellen đã hoàn toàn bị phủ kín bởi những con ưng mắt đỏ hung dữ. Cũng giống như tất thảy mọi người, bà Ellen mặt tái mét, khuôn miệng há hốc, ánh mắt kinh hoàng nhìn chồng và con gái, mặc dù cái đầu của bà là chỗ duy nhất những con ưng không thèm đậu tới nhưng trước khi một tiếng thét có thể bật ra khỏi cổ họng bà thì mọi chuyện đã trở về như cũ.

Không ai có thể hiểu được chuyện vừa mới xảy ra. Bà Cartland vì quá kinh ngạc chỉ còn biết đứng nhìn bầy ưng đỏ khuất dạng sau những tán cây rậm rạp. Ông Arthur cả người như muốn đổ xuống, ông thở hắt ra vì sợ hãi, ánh mắt ông nhìn vợ như không thể tin vào sự thật là bà còn đứng đó trên đôi chân của mình.

Mắt bà Cartland quét nhanh một lượt khắp dãy đồi, chú mục vào hình dáng bất động của bà Ellen, trong tích tắc bà tưởng như bầy ưng mắt đỏ đã lấy đi sự sống của người phụ nữ này.

Một giây trôi qua kể từ lúc bầy ưng đỏ tấn công và biến mất, bà Cartland không hiểu phép màu nào đã cứu bà Ellen thoát khỏi bàn tay tử thần, nếu chỉ phỏng đoán theo cách tấn công chớp nhoáng của bầy ưng thì rõ ràng chúng muốn lấy mạng bà và đứa trẻ trong bụng. Đứa trẻ là nguyên nhân khiến mẹ nó phải chết nhưng điều đó đã không xảy ra, lý do là gì bà Cartland không bao giờ biết được.

– Ellen… em không… sao chứ?

Ông Arthur một tay bế Livia, một tay ôm vợ, giọng ông vỡ òa.

– Lên xe, lên xe đi nào!

Bà Cartland khẩn trương mở cửa xe, đón lấy Livia rồi đặt bé vào trong.

– Bà Cartland…

Ông Arthur run run nói trong khi bà Ellen im lặng, đôi mắt vô hồn nhìn vào khoảng không trước mặt.

– Ông Arthur, nơi đây không còn an toàn để chúng ta tiếp tục câu chuyện.

Bà Cartland nói rồi nhanh nhẹn ngồi vào vị trí của người đánh xe ngựa, sẵn sàng cho chuyến phiêu lưu dài ngày.

– Mọi người ổn cả chứ?

Bà Cartland hỏi vọng ra sau trong khi cỗ xe đang phóng nhanh, lắc lư trên con đường quanh co uốn lượn dẫn xuống chân đồi.

Không một ai trong xe lên tiếng, có lẽ vợ chồng Baker chưa thể rời mắt khỏi ngôi nhà khi nó còn chưa khuất dạng.

Qua ô cửa hé mở sau lưng, bà Cartland nghe thấy tiếng nức nở của bà Ellen rồi cả tiếng thở dài của ông Arthur, còn Livia bé nhỏ dường như đã ngủ nhưng bé vẫn còn thổn thức vì những gì vừa mới xảy ra.

 

 

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s