Tháng ngày ước hẹn – Tân Di Ổ – Chương 3.4

Đinh Tiểu Dã khựng lại, Phong Lan buồn rầu phát hiện ra hình như anh chàng này hơi thiếu tính hài hước.

Một phút sau, Phong Lan bước ra khỏi phòng vệ sinh. Cô nôn khan vài tiếng, không tống ra được thật khó chịu. Cô vịn tường đi về phía khu phục vụ khách ăn uống rồi ngồi phịch xuống, chống tay lên trán, ngồi im bất động.

Đinh Tiểu Dã không biết trốn vào góc nào rồi. Tại sao giờ này mà anh ta vẫn ở cửa hàng? Chắc hẳn đây là ý tưởng của Lưu Khang Khang. Lúc này Phong Lan cũng không còn sức để truy xét việc này nữa. Cô khàn khàn cất tiếng: “Làm ơn lấy cho tôi cốc nước.”

Không có ai đáp lời, trong lúc cô đang nghĩ có lẽ chỉ còn một mình mình ở trong nhà hàng trống trải này thì một chiếc cốc thủy tinh đã được đặt xuống trước mặt cô. Phong Lan cầm lên uống, ngay lập tức kêu toáng lên: “Tôi chết bỏng rồi!” Sau đó cô ngẩng mặt, nhìn thấy Đinh Tiểu Dã ở cách đó mấy bước, cô liền phồng miệng thổi phì phì, vô cùng tức giận. “Cậu không có não à? Tôi cần nước ấm, không phải nước nóng, cũng không phải nước lạnh, hiểu không? Cậu có hiểu không!”

“Đợi một chút.” Đinh Tiểu Dã nhanh chóng đi lấy rồi quay lại, lần này nhiệt độ nước vừa phù hợp.

Phong Lan uống mấy hớp, đặt cốc xuống rồi nhìn anh ta, nhận ra anh ta đang đứng ở góc tối, mà mắt cô đã mơ màng vì say. Anh ta trông như một chiếc bóng, không gần không xa. Có vẻ như cơn thịnh nộ vừa đột nhiên bộc phát của cô khiến người ta phải sợ hãi lảng tránh.

“Cậu cũng thấy tính tình của tôi rất khó chịu phải không?” Phong Lan gắng gượng đứng dậy, lảo đảo, may mà vịn được vào cạnh bàn. Đinh Tiểu Dã không hề nhúc nhích. Cô định đứng thẳng lên rồi dạy dỗ cho anh ta một bài, thử đến lần thứ hai thì bị đôi giầy cao mười phân đánh bại, trẹo chân, “uỳnh” một tiếng, cả người ngã sõng soài ra đất.

Hai tay cô chạm đất, nền nhà rất mát mẻ, sự mát lạnh tạo cảm giác dễ chịu thoải mái ngoài mong đợi, khiến cô ao ước được nằm luôn tại đây ngủ một giấc thật dài. Lần này thì anh chàng nhân viên của cô cuối cùng cũng phát huy “tinh thần phục vụ”, bước đến đỡ cô lên, đặt ngồi lại vị trí cũ, giống như khuân một bao tải vậy.

Lúc ở gần sát anh ta, Phong Lan cố tình hít mạnh một hơi, cười nói: “Không có mùi sữa ngựa, cũng không có mùi thịt dê. Chắc chắn là dùng dầu gội đầu của Lưu Khang Khang rồi. Lần trước có lẽ tôi đã nhận xét sai, thật ra mùi này cũng không bị “nữ tính” cho lắm.”

Phong Lan cảm thấy cho dù đã say mà mình vẫn quá kiêu ngạo, nhưng ít ra cô đã không nói: “Đó là mùi vị đặc trưng của trai trẻ.”

“Không thích nói chuyện này sao?” Sự yên lặng của đối phương khiến Phong Lan cảm thấy mất hứng, cô khảng khái nói. “Cậu cũng có thể ngửi mùi trên người tôi.”

“Mùi thuốc diệt côn trùng và mùi hôi của rượu.” Đinh Tiểu Dã đã cho cô một câu trả lời thẳng thắn.

Một lần nữa Phong Lan cảm thấy bị xúc phạm, cô đập mạnh tay xuống bàn, đau đến mức mặt mũi nhăn nhó nhưng vẫn không quên lớn tiếng quát: “Thuốc diệt côn trùng nào? Là Coco Mademoiselle!”

Cô vẫn không trông thấy rõ vẻ mặt của Đinh Tiểu Dã thể hiện ra sao, nhưng linh cảm của cô cho biết chắc chắn lúc này anh ta đang nghĩ cô rất nực cười, bởi bản thân cô cũng nghĩ như thế.

“Chứ không phải là mùi rất nữ tính sao?” Cô thều thào hỏi, dường như quả đấm giáng xuống bàn vừa xong đã làm cạn kiệt toàn bộ sức lực của cô. “Cậu không đồng ý à? Rất nhiều người nói thế mà! Tối nay, ngay cả bạn trai cũ của tôi cũng bảo tôi là “nữ thần” của anh ấy.”

“Thế á?” Giọng nói của anh đầy vẻ hoài nghi.

“Tất nhiên.” Tiếp tục tự hỏi tự trả lời, Phong Lan bắt đầu cao hứng, để chứng minh lời mình vừa nói, cô cởi giày cao gót, lấy gót giầy gõ lên mặt bàn, tiếng lách cách vang vọng trong không gian tĩnh lặng. “Anh ấy bảo mỗi khi nghe thấy tiếng giầy cao gót của tôi là cảm thấy lo lắng, căng thẳng. Cậu nói xem, bây giờ cậu có thấy căng thẳng không?”

Cô gõ theo nhịp, nhìn chằm chằm vào con người duy nhất đứng cạnh mình, như thể nghe được tiếng thở dài khe khẽ.

“Căng thẳng.”

“Cậu cũng thấy căng thẳng à? Tức là anh ấy không nói dối tôi. Thảo nào tôi vừa quay đi, anh ấy đã cưới một cô gái khác.” Phong Lan nắm chặt lấy chiếc giầy của mình, cười rồi hỏi. “Cậu có biết Phùng Oánh là ai không? Là vợ của người yêu cũ của tôi. Tôi cứ tưởng cái gì tôi cũng hơn cô ấy, kỳ thực thì cô ấy trẻ hơn tôi, tướng mạo không xấu, ngực cũng không bé hơn của tôi. Cậu có thích con gái mè nheo vô lối không? Như tôi bây giờ vậy… Trông cậu có vẻ không thích, nhưng người yêu cũ của tôi lại thích, tôi cứ nghĩ đàn ông ai cũng như nhau cơ.”