Mưu sát – Dị Thanh Nhàn – Chương 6.3

Sau hôm đó, gần như tối nào Lữ Tân cũng đến quán bar nghe Thôi Cách Cách hát, dần dần, cô cũng chú ý đến hắn. Cuộc trò chuyện đầu tiên giữa hai người là vào một đêm mưa dông của nửa tháng sau. Hôm ấy Lữ Tân ngồi đợi mãi cho đến khi quán bar đóng cửa mới ra về, bên ngoài mưa gió bão bùng, gã không mang ô, cứ thế lao thẳng vào màn mưa. Chạy được vài bước, chợt nghe sau lưng có người gọi mình, gã ngoảnh đầu lại thì thấy Thôi Cách Cách đang đứng trước cửa quán, trên tay cầm một cái ô.

Nhịp tim Lữ Tân phút chốc đập loạn lên, hắn đứng như trời trồng, không biết nên làm gì. Thôi Cách Cách che ô chạy ra, đưa cho Lữ Tân, cười bảo: “Cầm đi, người hâm mộ trung thành của tôi.”

Sau hôm ấy, những khi không phải biểu diễn, Thôi Cách Cách đều rời khỏi hậu đài, ra ngồi cùng Lữ Tân. Ban đầu họ chỉ thỉnh thoảng tán gẫu vài câu, rồi dần dà thổ lộ tâm sự với nhau, đến lúc không giấu giếm nhau điều gì, quá trình đó chỉ mất có một tháng.

Thôi Cách Cách nói: “Nếu không phải vì kế sinh nhai, em chẳng thèm ở lại cái quán này, đãi ngộ không cao, lại không được hát bài mình thích, thậm chí còn có những gã khách uống say lên sân khấu giở trò sàm sỡ, em chịu đủ rồi.

Sau này em sẽ trở thành ca sĩ như Liễu Thanh Thanh, mấy hôm trước em có đọc một bài báo, có người bảo trước khi làm ca sĩ cô ấy từng làm gái điếm, một ả điếm cũng có thể nổi như cồn, em không tin em không làm được.

Bước tiếp theo em sẽ lên Bắc Kinh, ở thủ đô có nhiều cơ hội, có lẽ sẽ có ngày thành danh.”

Lữ Tân cảm thấy mình nên làm gì đó cho Thôi Cách Cách. Thế là gã bàn với bạn cùng phòng, mua một cái máy ảnh kĩ thuật số bằng sinh hoạt phí hai tháng của mình, rồi dùng nó quay lại cảnh Thôi Cách Cách hát. Gã lại bỏ tiền in đoạn video đó ra đĩa, gửi cho Hoa Long Diễn Dịch, công ty mà Liễu Thanh Thanh đang đầu quân.

Lữ Tân âm thầm tiến hành mọi thứ, không cho Thôi Cách Cách biết. Gã in tổng cộng năm mươi đĩa, chia ra gửi năm mươi lần. Nửa năm sau, cuối cùng Hoa Long Diễn Dịch đã bị sự cố chấp của Lữ Tân đánh động, bảo Thôi Cách Cách đến công ty gặp mặt rồi sẽ thỏa thuận tiếp. Nghe xong cú điện thoại đó, Lữ Tân suốt đêm không ngủ. Hôm sau vừa vặn là sinh nhật mười chín tuổi của Thôi Cách Cách, gã mua một cái bánh kem, tổ chức mừng sinh nhật cho cô ở quán bar, sau khi kết thúc bữa tiệc, Lữ Tân liền báo tin vui ấy cho cô biết.

Lữ Tân vẫn còn nhớ rõ mồn một vẻ mặt kinh ngạc pha lẫn vui sướng của Thôi Cách Cách lúc ấy. Cô nhào vào ôm lấy gã, điên cuồng lắc qua lắc lại, rồi phấn khích chạy đi nói với từng vị khách trong quán: “Cuối cùng tôi đã đợi được cơ hội này.” Đêm đó Thôi Cách Cách vui mừng khôn xiết, uống rất nhiều rượu, uống đến say mèm, Lữ Tân đã đưa cô về nhà.

Đêm đó, đã xảy ra rất nhiều chuyện.

Hai người bày tỏ tình ý với nhau, cùng trao cho nhau lần đầu tiên của mình, cùng thề hẹn quyết không chia lìa nhau!

Sau khi tỉnh rượu, Lữ Tân giục Thôi Cách Cách mau mau đến trụ sở Hoa Long Diễn Dịch ở thành phố Thanh Uyển. Buổi phỏng vấn hôm ấy rất thành công, một tuần sau cô kí hợp đồng mười năm với công ty. Kể từ giây phút đó, Thôi Cách Cách từ một cô gái hát quán bar vụt biến thành một ca sĩ thực thụ, công ty giúp cô tìm bài hát, ra đĩa đơn, tham gia đủ các hoạt động quảng bá. Cuộc sống của cô bị công việc lấp đầy, nhưng dù vậy, cô vẫn dành thời gian đến thăm Lữ Tân. Hai người vẫn duy trì mối quan hệ yêu đương trong bí mật.

Hai năm sau, album của Thôi Cách Cách bán đắt như tôm tươi, chỉ trong một đêm cô đã trở thành ngôi sao mới nổi như cồn của làng giải trí, và cũng từ đó, cô không đến thăm Lữ Tân nữa. Gã cũng từng gọi điện, gửi email cho cô, nhưng chúng đều như đá ném xuống biển, chẳng bao giờ được hồi âm. Gã chỉ còn cách theo dõi tin tức của Thôi Cách Cách thông qua tivi và internet.

Trong mắt Lữ Tân, Thôi Cách Cách không phải hạng người vong ân bội nghĩa, có lẽ cô quá bận, bận đến nỗi tạm thời quên mất sự tồn tại của gã, nhưng sẽ có một ngày, khi cô rảnh rỗi, chắc chắn sẽ quay về tìm gã thôi. Vì lẽ đó, sau khi tốt nghiệp, gã vẫn ở lại Cốc Khê, vào làm việc cho một doanh nghiệp nhà nước, thuê căn hộ mà năm xưa Thôi Cách Cách từng ở, đều đặn sáng cắp cặp đi làm chiều cắp cặp về nhà.

Chớp mắt đã tám năm trôi qua, Thôi Cách Cách vẫn không nhớ tới Lữ Tân.

Còn gã, đến giờ vẫn không có cách nào quên được cô.

“Kể cho em nghe, tại sao anh và Thôi Cách Cách lại chia tay?” Trần Ngôn đột nhiên hỏi.

Lữ Tân bỗng chốc bừng tỉnh, nhìn Thôi Cách Cách (Trần Ngôn) đang nằm trong lòng mình, khẽ cười tự giễu mình, sau đó nhìn ra ngoài cửa sổ, vẻ mặt buồn rười rượi, nói: “Bọn anh chưa bao giờ chia tay nhau.”

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s