Mưu sát – Dị Thanh Nhàn – Chương 6.1

Chương 6

Thỏa mộng

 

 

 

 

Lữ Tân đã nấp trong tủ áo đợi rất lâu!

Từng phút, từng phút trôi qua, trong phòng vẫn im ắng như tờ. Sắp đến giờ tan tầm, Lữ Tân nghĩ, có lẽ “con ma” đã phát hiện ra mình nên không xuất hiện nữa.

Nghĩ vậy, gã bèn nhấc cánh tay, định mở cửa tủ bước ra ngoài, bất thình lình gã nghe thấy tiếng bước chân ngoài phòng khách… Chẳng lẽ cô ta đến rồi? Lữ Tân hơi hồi hộp, vội đóng cửa tủ lại, đưa mắt nhìn ra ngoài thông qua khe hở. Từ chỗ nấp, gã vừa vặn nhìn thấy cái giường, sáng nay sau khi thức dậy, gã đã cố tình bày bừa chăn gối, mục đích là để dẫn dụ “con ma” núp trong bóng tối ra ánh sáng.

Lữ Tân không dám thở mạnh, tập trung tinh thần nghe ngóng động tĩnh ngoài phòng khách. Tiếng bước chân càng lúc càng gần. Tiếp đó, tiếng bước chân dừng lại, tiếng mở cửa kẽo kẹt vang lên, vài giây sau, một cô gái bước vào. Cô ta quay lưng về phía tủ áo, tiến tới bên giường, sau đó bắt đầu gấp chăn. Ngay khi cô ta gấp xong, định rời khỏi phòng, Lữ Tân liền bật tung cửa, bước ra ngoài, quát lớn: “Cô là ai?”

Cô gái giật nảy mình, hớt hải quay lại nhìn Lữ Tân.

Hai người mặt đối mặt, mắt nhìn mắt. Lữ Tân hít một hơi lạnh, sửng sốt hỏi: “Em, Thôi… Cách Cách?”

Cô gái chỉ cười mà không đáp, sau đó uyển chuyển xoay một vòng trước mặt Lữ Tân.

Gã lắc đầu, nói: “Không, cô không phải là Thôi Cách Cách, cô là ai?”

“Em là Trần Ngôn!” Cô gái hớn hở bước tới trước mặt Lữ Tân, khoác tay gã, dịu dàng đáp: “Em vốn định tìm một cơ hội để gây bất ngờ cho anh, anh đáng ghét lắm, lại đi nấp vào tủ áo.”

Lữ Tân cố gắng lục lọi cái tên Trần Ngôn trong đầu. Kí ức như nước lũ dâng trào, cuối cùng gã đã nhớ ra cái tên ấy, nhưng chẳng thể nhớ ra ngoại hình của cô. Không phải gã quên, mà là Trần Ngôn trong kí ức của gã hoàn toàn khác với Trần Ngôn đang đứng trước mặt. Trong trí nhớ của gã, Trần Ngôn có thân hình rất mảnh khảnh, thuộc dạng mình hạc xương mai, khuôn mặt trái xoan trông rất ưa nhìn, còn cô gái trước mặt thì có phần mũm mĩm, khuôn mặt vừa giống Thôi Cách Cách, lại có vẻ không giống lắm, trông rất kì cục…

“Anh vui đến mức ngốc luôn rồi à?” Trần Ngôn nói đùa.

“Em… em…” Lữ Tân nhất thời nghẹn lời, không biết nên nói gì mới phải.

“Xem anh nghệt mặt ra kìa.” Trầ̀n Ngôn đưa tay chọc nhẹ vào trán hắn. “Bây giờ anh không còn lý do nào để từ chối em nữa rồi nhé! Em thật sự rất thích anh, để em làm người đàn bà của anh nhé.”

Hoang đường! Lữ Tân nhìn trân trân vào Trần Ngôn trước mặt, sau đó nhíu chặt mày, hỏi: “Em… phẫu thuật thẩm mỹ à?”

“Không hẳn, em chỉ sử dụng một phương pháp cấp tốc để mình béo lên thôi.” Trần Ngôn nhoẻn miệng cười, đáp. “Không ngờ em béo lên lại trông có vài phần giống Thôi Cách Cách, đây đúng là thu hoạch bất ngờ.”

Nhìn Trần Ngôn, trong lòng Lữ Tân ngổn ngang cảm xúc, vừa day dứt vừa hối hận, đồng thời len lỏi một chút xốn xang vui mừng. Day dứt là bởi gã cảm thấy có lỗi với cô, người con gái đã cố gắng thay đổi vì gã. Hối hận là vì lúc đầu hắn không nên chọn cách tránh né, đáng lẽ phải nói rõ ràng với Trần Ngôn, nếu thế có lẽ đã không xảy ra tình cảnh như bây giờ. Vui mừng là bởi cuối cùng gã đã chờ đợi được Thôi Cách Cách, dẫu là giả nhưng cũng đủ thỏa mộng rồi.

Trần Ngôn trước mắt chính là Thôi Cách Cách trong kí ức!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s