Tháng ngày ước hẹn – Tân Di Ổ – Chương 3.2

Chu Đào Nhiên cũng uống một ngụm rượu lớn. “Cuối cùng anh cũng không thắng nổi sự giày vò của cô ấy, khóc lóc vật vã làm mình làm mẩy, đi đâu làm gì cô ấy cũng bám theo, nói chia tay thì dọa tự tử. Anh định bỏ thật thì mẹ cô ấy bảo anh đùa giỡn với tình cảm của con gái bà, bắt anh phải chịu trách nhiệm với cô ấy. Anh bị trói chặt quá không còn cách nào khác. Hơn nữa, trong thời gian xa em, anh cũng đã nghĩ rất nhiều, em nói đúng, con người cần có một cảm giác là mình thuộc về ai đó, có tuổi rồi thì càng cần có nhu cầu được thấy mình cần thiết với ai đó. Có một giai đoạn anh bị cô ấy ép quá, đành cắn răng nhắm mắt đưa chân, đồng ý cưới. Thôi thì cứ lấy đại một người. Cô ấy cũng rất tốt, toàn tâm toàn ý với anh, anh nói nhăng nói cuội gì cô ấy cũng thấy vui, làm cái gì cô ấy cũng cho đó là tốt nhất. Sống đơn giản qua ngày, vợ chồng chấp nhận nhau không ai ghét bỏ ai.”

“Nói thế vẫn là tại tôi mà khiến anh như vậy.” Phong Lan lắc đầu, thoáng có cảm giác nghèn nghẹn khi nhìn người đàn ông vừa lạ vừa quen này. Anh ta cắt tóc ngắn hơn, chân râu bắt đầu mọc ra, gương mặt vẫn sáng sủa, khôi ngô như trước. Lần đầu tiên cô gặp anh ta, lúc đó để tiết kiệm tiền mua bộ ống kính máy ảnh, anh ta ăn uống thất thường, thế mà vẫn hớn hở vô tư chẳng cần biết đến chuyện gì khác. Ban đầu cô yêu anh ta là bởi anh ta có những điểm mà cô không có. Người đàn ông mà trong lòng cô luôn nghĩ là trầm tĩnh ít nói, nhưng phóng khoáng không bị trói buộc bởi các quy củ, là do cô lâu nay chưa bao giờ hiểu đúng về con người anh ta, hay là vì cô đã tự tay thay đổi anh ta thành con người mà cô hoàn toàn xem thường như thế này?

“Nếu như lúc đó tôi cũng khóc lóc bám riết lấy anh như Phùng Oánh, anh sẽ cưới tôi chứ?”

“Em không làm thế đâu. Phong Lan, em sẽ chỉ nói anh có quyền lựa chọn. Mỗi lần chúng ta cãi nhau, câu mà em hay nói nhất chính là “chúng ta hãy tĩnh lặng lại”.”

“Tôi hỏi là, anh có cưới hay không?”

Chu Đào Nhiên lại dốc hơn nửa ly rượu vào miệng, cuối cùng cũng gật đầu nói: “Chắc là có, ai mà biết được!”

Phong Lan tự rót đầy ly rượu của mình, im lặng hồi lâu rồi cất tiếng thở dài, nói khẽ: “Tôi hiểu cả rồi… Đào Nhiên, chúng ta vẫn chưa chính thức nói câu chia tay, đúng không?”

Chu Đào Nhiên đáp lời cô bằng ánh mắt đã ngà ngà say, gương mặt cô như nước, giọng nói cô dịu êm. Đã lâu lắm rồi anh ta không được nhìn một Phong Lan như thế, không kìm được những đợt sóng đang dâng lên trong lòng, anh ta đưa những ngón tay mình đặt lên tay cô.

“Ừ.”

“Vậy thì chúng ta chia tay đi. Là tôi nói trước nhé!”

Chu Đào Nhiên đã say.

Phong Lan lái xe ra khỏi tầng hầm, đúng lúc nhìn thấy một cô gái trẻ đang đỡ lấy Chu Đào Nhiên, đứng ở lề đường vẫy xe. Cô gái ấy có dáng người nhỏ nhắn mảnh khảnh, khó nhọc gắng sức đỡ Chu Đào Nhiên cao một mét tám say lướt khướt, vấp lên khuỵu xuống mấy bận. Phong Lan giảm tốc độ, từ bên này đường nhìn sang, thấy cô ta đang nói gì đó, có lẽ là quở trách Chu Đào Nhiên, mắt cô bỗng ngập tràn nỗi xót xa.

Cô ta là Phùng Oánh đây mà. Biết tên từ trước, nay mới gặp người.

Phong Lan lâu nay vẫn luôn tự đề cao mình. Cô đã tưởng tượng ra Phùng Oánh với rất nhiều dáng vẻ. Đàm Thiếu Thành miêu tả cô ấy rất bình thường, hóa ra không phải như vậy. Chu Đào Nhiên vẫn có con mắt giỏi đánh giá phụ nữ như xưa. Chỉ cần nhìn thoáng qua, Phong Lan đã cảm nhận được, cô gái ngày mai sẽ cùng bạn trai cũ của cô làm lễ cưới này rất trẻ trung và ngọt ngào. Đôi má tròn trịa đầy đặn, ánh mắt sáng trong tinh khiết, ăn mặc trang điểm giản dị nhẹ nhàng mà vẫn tươi xinh, nét thanh xuân rạng rỡ không cần bất cứ tuyên ngôn bằng lời nào.

Phong Lan nhận ra cô không còn oán trách Chu Đào Nhiên nữa. Nếu như là đàn ông, cô cũng sẽ lựa chọn như vậy. Cô tự trách mình. Quen nhau từng ấy năm, cô luôn tự hỏi, tại sao người đàn ông luôn miệng nói yêu cô lại không muốn cưới cô, vì điều này mà cô băn khoăn lo lắng, thiếu tự tin rồi cuối cùng đau khổ buông tay. Hóa ra chỉ cần khóc lóc vật vã, làm ầm ĩ dọa tự tử là được. Trẻ con có khóc mẹ mới cho bú, triết lý đơn giản như vậy, đến bây giờ cô vẫn chưa hiểu ra. Chu Đào Nhiên quả quyết cô không làm nổi những việc như thế. Cô luôn tự hào mình là người phụ nữ hiện đại, từ nhỏ đã được giáo dục phải độc lập mạnh mẽ, phụ nữ là một nửa thế giới, giữ một nửa bầu trời, cô nhất định phải có tôn nghiêm tự trọng. Nhưng tôn nghiêm có đưa nổi cô về trong đêm tối? Có ủ ấm được chân cô trong giá lạnh mùa đông?

CHÚA ĐÁ ZAGGLA – Chương 3.1

Chương 3

Bầy chim của qủy

 

 

Không quá khó để bà Cartland tìm ra nơi ở của gia đình Baker, đúng như lời già Ham nói, căn nhà gỗ nhỏ hai tầng của nhà Baker được xây cất chắc chắn nằm thoáng đãng trên sườn đồi, nhưng bao trùm nơi đây lại là một bầu không khí lạnh lẽo, hiu quạnh khôn cùng. Bầu không khí đó chỉ phần nào dịu bớt nhờ ánh sáng hắt ra từ mấy ô vuông cửa sổ và những cuộn khói tỏa ra từ ống khói của căn nhà.

Đêm đã về khuya nhưng sự sống trong ngôi nhà vẫn còn hiện hữu rõ rệt, qua ô cửa không được kéo rèm bà Cartland trông thấy một người đàn ông trung niên đang gấp gáp qua lại trong căn nhà, thi thoảng ông ta lại dừng lại nhìn người vợ thân thương mà đối với ông ta chính là báu vật quý giá nhất trên đời.

Mặc dầu đã xuống ngựa nhưng chính bà Cartland cũng không hiểu được vì sao bà còn tần ngần đứng trước ngưỡng cửa, có điều bà hiểu rõ những con người hết sức bình dị kia sẽ không có đủ dũng khí để tiếp nhận những gì bà sắp nói. Đôi chân bà ngập ngừng tiến lên hai bước, khuôn mặt nhỏ nhắn sáng ngời của bà đã chạm sát cánh cửa nhưng bàn tay vẫn còn rụt rè chưa đưa lên chỉ bởi một nỗi bà không muốn gỡ xuống tấm màn hạnh phúc mỏng manh mà những con người bé nhỏ trong kia sắp không thể giữ được nữa.

Hóa ra thần trí ông Arthur Baker không bất ổn như bà Cartland nghĩ, chỉ với một tiếng động nhẹ đã khiến người đàn ông trung niên cất lên chất giọng đanh cứng, ánh mắt của ông ta chắc cũng đang nhìn chằm chằm ra ngoài và bà Cartland có thể cảm nhận được hơi thở dồn dập của ông đằng sau cánh cửa:

– Là ai?

Bà Cartland không trả lời, chỉ đưa tay lên gõ cửa.

Sau một phút im lặng, cánh cửa có tay cầm bằng đồng cũng từ từ hé mở, nhờ có ngọn lửa đang cháy lách tách trong chiếc lò sưởi bằng đá xám nằm ngay trong tầm nhìn mà bà Cartland có thể quan sát được những đặc điểm của ông Arthur. Đó một người đàn ông có tầm vóc trung bình, không quá nổi trội nhưng bù lại ông có một khuôn mặt góc cạnh rất nam tính, mái tóc màu hạt dẻ ôm gọn khuôn mặt để lộ ra vầng trán cao rộng và đôi mắt màu xanh biếc đượm ưu phiền.

– Tôi có thể giúp gì cho bà? – Ông Arthur lịch sự hỏi.

Bà Cartland không khỏi ngỡ ngàng trước cách cư xử lịch thiệp của ông Arthur. Bất kể bà là ai, đến vì việc gì, bà cũng không thể trách mắng nếu người đàn ông này tỏ thái độ khiếm nhã với bà, ông ấy có quyền nổi cáu với kẻ đêm hôm khuya khoắt còn đến làm phiền gia đình ông.

– Ông mời tôi vào nhà chứ, ông Arthur Baker đáng mến!

Bà Cartland bỏ mũ, có thể ông Arthur sẽ bớt nghi ngại hơn nếu nhìn thấy rõ gương mặt bà.

– Nhưng…

Ông Arthur bỏ lửng câu nói, gương mặt lộ rõ vẻ e ngại.

Như hiểu được ý chủ nhà, bà Cartland nhẹ nhàng giới thiệu tên mình:

– Tôi là Cartland, Beatrice Cartland.

Im lặng… im lặng… chỉ có sự im lặng…

Bà Cartland đã phải đứng nguyên nửa phút đồng hồ chỉ vì biểu cảm trên gương mặt ông Arthur đang biến đổi một cách nhanh chóng từ kinh ngạc cho đến ngỡ ngàng và cuối cùng là bối rối, sự bối rối khiến lời ông nói ra trở nên gượng gạo và ngắt quãng:

– Tôi… thật sự quá ngạc nhiên… bà phù thủy Cartland… tại sao bà lại tới tìm chúng tôi?

Mặc dầu hỏi như vậy nhưng trong thâm tâm ông Arthur hiểu rằng đối với bất kỳ ai, có được sự viếng thăm của bà Cartland đều là một niềm vinh dự, không cần biết nguyên do là gì, bởi đơn giản Beatrice Cartland là một cái tên đã đi vào huyền thoại. Nhưng trong thời khắc khó khăn này, ngay cả một chút niềm vui nhỏ nhoi đó cũng không còn chỗ đứng trước nỗi lo toan bộn bề đang đè nặng lên hai vai ông và lên cả người vợ đang mang bầu sắp sinh của ông.

– Arthur, anh hãy mời bà Cartland vào nhà đi!

Một giọng phụ nữ mệt mỏi vọng ra từ trong nhà, chẳng cần nghĩ bà Cartland cũng biết đó là ai.

 

Trong nhà tương đối gọn gàng và sạch sẽ, tuy không rộng rãi nhưng cũng đủ chỗ để chủ nhà bày biện những vật dụng theo ý thích. Ở giữa nhà là một bộ bàn ghế cũ kỹ được đặt cách xa lò sưởi, bên trái căn phòng là một chiếc giường đủ rộng cho ba người nằm kê vuông góc với cửa sổ giờ đã bị che lại bằng tấm rèm màu trắng sữa đơn giản. Phía cuối góc nhà, có thể thấy được một cầu thang uốn hình xoắn bằng gỗ dẫn lên tầng hai của căn nhà.

Bà Ellen đang ngồi trên chiếc ghế bành đặt cuối giường, sắc mặt xanh xao nhưng vẫn có thể nhận ra bà có một gương mặt xinh đẹp thanh tú. Dù chưa từng gặp người phụ nữ này nhưng bà Cartland lại có sự cảm mến ngay từ cái nhìn đầu tiên. Từ mái tóc đen óng ả được búi tròn gọn gàng sau đầu đến đôi mắt đen sâu thẳm như biết cười, tất cả khiến cho bà Ellen trông trẻ hơn nhiều so với tuổi thật của mình. Tuy đang mang bầu nhưng dáng người bà không ục ịch mà vẫn nhỏ nhắn lạ thường. Bà mặc một chiếc váy dài sáng màu, bó sát nơi hai cánh tay thon thả nhưng lại được nới rộng thoải mái nơi phần eo khiến cái bụng bầu không bị lộ rõ. Bà Ellen mỉm cười, đứng lên đi về phía bà Cartland, ông Arthur vội đón lấy chiếc áo khoác đi đường của bà phù thủy, treo lên cái móc sắt sau cánh cửa ra vào.

– Mừng bà đã tới, bà Cartland kính mến! – Giọng nói của bà Ellen phá vỡ bầu không khí yên lặng.

Bà Cartland nắm lấy hai bàn tay trắng ngần của bà Ellen, nhìn bà gật đầu.

– Nào, chúng ta hãy cùng ngồi xuống trò truyện với nhau.

Sau lời đề nghị chân tình của bà Cartland, ông Arthur không còn tỏ vẻ dè dặt nữa, ông thoải mái ngồi xuống chiếc ghế ngay khi bà Cartland và bà Ellen cùng ngồi xuống. Nhìn chẳng khác gì họ đang họp hội nghị bàn tròn.

Trong một giây ngắn ngủi, bản thân bà Cartland không biết nên bắt đầu câu chuyện như thế nào. Liệu có phải họ – những con người hiền lành lương thiện – đã hiểu được phần nào nguyên nhân sự có mặt của bà? Ánh mặt hai người họ nhìn bà lo lắng nhưng không suy xét, không khó chịu, đó là lý do vì sao bà chưa thổ lộ với họ lời nào. Họ không phỏng đoán được gì hay họ đang cố gắng gạt những suy nghĩ mở lối cho con hẻm mà họ lạc vào, bà Cartland thầm nghĩ nhưng trái tim bà lại mách bảo điều hoàn toàn khác.

Có lẽ bà Ellen nhận thức được sự việc rõ ràng và tinh anh hơn chồng bà, thái độ của bà nói lên rằng bà đang mong muốn biết được nguyên nhân về sự có mặt bất ngờ của bà Cartland. Khoảng lặng mỗi lúc một lớn dần khi mọi người nhìn nhau không nói. Và rồi ông Arthur liếc nhanh sang vợ như để dò hỏi, liền sau đó ánh mắt ông đã đổi hướng sang bà Cartland, hai bàn tay của ông đan chặt vào nhau và ông bắt đầu lên tiếng:

– Bà Cartland, một tháng trước vợ tôi…

– Arthur, anh không nên… – Bà Ellen ngắt lời chồng, ánh mắt bà nhìn ông khó hiểu.

– Ellen! – Giọng bà Cartland khẩn khoản. – Bà có muốn biết vì sao tôi có mặt ở đây không?

Một giây trôi qua, bà Ellen nhìn bà Cartland và lắc đầu.

– Lần trở về này, mục đích duy nhất của tôi là gặp gia đình bà. Tôi hy vọng mình sẽ cảm nhận được sự chân thành của hai người.

Cả hai vợ chồng nhà Baker quay sang nhìn nhau, cảm xúc của họ lúc này thật khó đoán.

Bà Cartland tỏ ra không để ý tới sự trao đổi bằng ánh mắt của hai vợ chồng Baker, bà tiếp tục nói bằng một tông giọng thuyết phục:

– Hãy nói cho tôi biết, tai nạn xảy ra như thế nào?

Ông Arthur vội vàng nói:

– Bà Cartland, ngay cả một chút khái niệm về cái ngày kinh hoàng ấy vợ tôi cũng không nhớ.

Bà Cartland thở dài nhưng vẻ mặt vẫn hết sức chăm chú.

– Nghĩa là sao?

– Cô ấy…

Bà Cartland có vẻ không hài lòng trước sự nhanh nhảu của ông Arthur, bà nhìn ông, nói:

– Để Ellen nói, điều đó có lẽ sẽ tốt hơn.

Bà Ellen không tỏ ra lúng túng trước lời đề nghị của bà phù thủy, đôi mắt đen sâu thẳm của bà mở to hơn như đang hình dung lại những gì mình đã trải qua.

– Chồng tôi nói đúng.

– Ellen, anh không muốn em phải nhọc lòng vì những điều đó nữa. – Ông Arthur nói ngay khi thấy bà Ellen tỏ ra xúc động.

– Không. – Bà Ellen kêu lên, giọng cương quyết, hai bàn tay đan chặt vào nhau.

– Bà Cartland, bà có thể hứa với tôi một chuyện không?

– Ellen, bà biết rõ mà. Điều tôi muốn biết bà vẫn còn chưa nói, xem ra tôi chẳng mong có được chút thông tin hữu ích gì từ hai người. – Nhưng bà Cartland gật đầu nói tiếp. – Bà muốn tôi hứa với bà chuyện gì?

Bà Ellen liền nói:

– Xin bà hãy thành thật với vợ chồng tôi, nói cho chúng tôi biết chuyện gì đang xảy ra.

– Đây là trách nhiệm của tôi ngay cả khi bà không yêu cầu.

Bà Ellen mỉm cười nhìn ông Arthur, sự lo lắng dường như đã vơi đi quá nửa trên gương mặt bà.

– Cũng như mọi ngày, tôi thường ra con suối sát bìa rừng lấy nước…

– Anh nói với em rồi, việc lấy nước đã có anh làm. – Ông Arthur nói giọng dỗi hờn.

– Không khí trong lành rất tốt cho con, mà em chỉ mang về nhà có một bình nước nhỏ thôi mà.

Tháng ngày ước hẹn – Tân Di Ổ – Chương 3.1

Chương 3

Màu xanh lam rất hợp với chị

12030928_10203639438306619_1090950890_n

 

“Cảm ơn anh đã tặng em “sự ngạc nhiên thú vị”, khiến em nhận ra chức năng của tim mình vẫn hoạt động tốt.” Phong Lan không hề nhìn Chu Đào Nhiên mà chỉ tập trung xoay xoay chiếc ly pha lê trước mặt mình.

“Hôm nay trông em vẫn rực rỡ hấp dẫn như thế, xem ra cuộc sống của em tốt hơn so với anh nghĩ nên anh yên tâm rồi.” Chu Đào Nhiên rõ ràng hiểu được Phong Lan vừa nói đến đám cưới sắp tới của anh ta, nhưng anh ta chọn cách tránh né không nhắc đến chuyện đó vào lúc này. Anh ta thận trọng mở lời khen người yêu cũ: “Màu xanh lam rất hợp với em.”

Lời khen của anh ta rất chân thành, chiếc váy liền bằng lụa tơ tằm mà Phong Lan mặc khiến thân hình cô lộ ra đường cong tuyệt đẹp dưới ánh đèn, tôn lên làn da trắng muốt, mịn màng.

Phong Lan hờ hững nói: “Anh nói như thể anh quan tâm đến em lắm vậy. Em đẹp em tốt chẳng phải vì anh, cũng chẳng liên quan gì đến anh.” Từ xưa đến nay trong cuộc sống, cô đều rất tinh tế tỉ mỉ, mỗi ngày đều dành chút thời gian, công sức để thể hiện những ưu điểm tốt đẹp nhất của mình. Tại sao lại không chứ? Nhất là trong tình huống như ngày hôm nay. Thắng thua chưa bàn đến, ít nhất về hình thức là phải xinh đẹp đã.

“Đêm độc thân của chú rể trước ngày cưới chẳng phải là nên mở tiệc thác loạn với anh em bạn bè sao? Hay là trong mắt anh, bạn gái cũ đã biến thành người đồng giới với anh rồi?”

Chu Đào Nhiên bối rối vò tóc. “Anh nói không lại được với em. Phong Lan, anh vẫn luôn tìm cơ hội để nói lời xin lỗi em.”

“Xin lỗi? Không cần thiết. Anh có quyền lựa chọn mà. Anh cho rằng em đau khổ nên đến gặp anh à? Chẳng qua vì em tò mò thôi. Nếu như anh có chút nào đó cảm thấy có lỗi với em thì làm ơn hãy thành thật trả lời em một câu hỏi.”

“Tại sao lại lấy vợ ư?”

“Đúng thế!” Phong Lan khẳng định một cách rắn rỏi, trước khi nghe câu trả lời, cô uống một ngụm rượu rồi ngay lập tức nhíu mày. “Lại còn pha lẫn Sprite, Chu Đào Nhiên, khẩu vị của anh tệ thế này sao?!”

Chu Đào Nhiên ra hiệu cho nhân viên pha chế đổi ly khác, anh nhìn Phong Lan, nói: “Em có còn nhớ lần đầu chúng mình gặp nhau ở nhà hàng của em không? Anh cảm thấy em như một nữ thần…”

Phong Lan đặt mạnh chiếc ly xuống bàn, hàng lông mày dựng ngược. “Hừ! Tai tôi dựng cả lên rồi đây, anh định tâm sự với tôi những chuyện này à?”

“Em hãy để cho anh nói hết đã, anh thực sự luôn coi em như một nữ thần. Vấn đề là ở chỗ đó, em tốt đẹp thế, anh có thể yêu nữ thần nhưng không thể tưởng tượng nổi cưới một nữ thần thì sẽ như thế nào.”

“Chu Đào Nhiên, trước đây anh chưa bao giờ đạo đức giả như vậy, mẹ kiếp. Không yêu là không yêu, anh cứ đàng hoàng dõng dạc mà thú nhận, chúng ta quen nhau rồi chia tay, chẳng ai trách móc ai. Tại sao trước đây anh lại nhận mình theo “chủ nghĩa không kết hôn” để chống chế với tôi? Thật nực cười!” Phong Lan giữ chặt lấy bàn để kiềm chế cơn giận.

“Trước đây đúng là anh không muốn kết hôn.”

“Là không muốn kết hôn với tôi.”

“Được rồi, được rồi, anh công nhận, em đã hài lòng chưa?” Chu Đào Nhiên luống cuống bức bối cởi một khuy áo sơ mi ra. Phong Lan đau đớn nhận ra chiếc áo anh ta đang mặc trên người chính là chiếc nhãn hiệu Canali cô đã tặng dịp lễ tình nhân năm nay.

Dường như nhận ra được suy nghĩ của cô hiển hiện trong ánh mắt, Chu Đào Nhiên cúi đầu nhìn chiếc áo sơ mi của mình, cười gượng gạo. “Vợ sắp cưới của anh cũng biết chiếc áo này là của em tặng, suýt nữa đã lấy kéo cắt nát. May mà mẹ vợ anh lên mạng tra giá, bảo cô ấy thôi đừng làm thế, nên cô ấy không cắt được nữa. Phong Lan, nếu là em, anh chắc chắn em sẽ chẳng hề đắn đo do dự vứt luôn nó vào thùng rác, không mất công đi tìm kéo làm gì. Anh thích em nên thích cả quà em tặng, nhưng anh có cần phải mặc áo sơ mi có giá ba nghìn tệ không? Mẹ kiếp, anh mặc mà cả ngày chỉ lo nó bị bẩn… Vì em muốn nghe anh nói thật nên anh kể với em như vậy, ở bên cạnh em, ngày nào anh cũng điều chỉnh bản thân để phù hợp với em, ngày nào anh cũng tự hỏi mình liệu đã làm đúng mọi điều chưa. Anh không dám ngủ dậy muộn như trước nữa, làm việc gì cũng không dám vừa làm vừa chơi, anh sợ ánh mắt soi xét của em, như lúc này đây, y hệt như vậy! Có một thời gian, cứ nghe thấy tiếng giầy cao gót của em là cả người anh lại nổi da gà, dù đang mệt mỏi cũng phải lên dây cót tinh thần, anh không dám lấy em làm vợ, vì sợ một ngày nào đó em sẽ thất vọng về anh.”

“Nói cho cùng vẫn là tại tôi. Tôi đã trách anh điều gì, đã ép anh điều gì đâu!”

“Em không cần nói. Ai cũng có mắt mà!”

“Cô ta tên là Phùng Oánh à? Cô ấy khiến anh được sống thoải mái tự tại phải không? Cho nên không cần phải diễn vở kịch sợ kết hôn của anh cho cô ấy xem nữa?”

“Nói thật cho em hay, ban đầu anh cũng không có ý định kết hôn với Phùng Oánh.”

“Cuối cùng thì sao?”

Rất nhớ, rất nhớ anh – Mặc Bảo Phi Bảo [Chương 8.1]

Chương 8

Bò xốt tiêu đen (3)

 

Cố Thanh gắng sức bình tĩnh, bình tĩnh giống như một người gõ phụ đề chuyên nghiệp. Nhưng khi nhạc dạo vang lên trong tai nghe thì nàng đã mất hết bình tĩnh, thậm chí đặt tay trên bàn phím còn thấy xao xuyến, bấn loạn. Giọng đại nhân khi hát sẽ thế nào nhỉ? Sẽ thế nào nhỉ…

Vì quá hồi hộp nên nàng tưởng mình bị ảo giác khi anh bắt đầu cất lời hát.

“Thưởng tận giang sơn mới hay xương đẩy trôi cát, ngoạn hết hoa đêm mới biết hương dễ phai tàn.

Dạ sầu từng khúc, dâng đầy tình thế tục, trăm năm quay đầu, thiên hạ đã quy phục trong tay.”

Giọng nam trầm quá hùng tráng, quá hay!!! Nếu nói bản nữ hát thoảng mang hơi hướm tiên âm thì bản của Thương Thanh Từ hát lại khiến người ta nảy sinh cảm giác như thâu tóm thiên hạ.

Khóc ròng mất thôi! Độ rung thanh âm phát ra từ lồng ngực quá đỉnh! Chuyển giọng thật giả quá đỉnh!

Điệp khúc đột ngột dừng lại, trong tai nghe thoắt nhiên chuyển từ hát sang đọc. Thương Thanh Từ đang đọc thoại bằng giọng cổ phong đặc trưng:

“Thành trì nhuốm lửa chiến tranh, xương cốt ngổn ngang đẩy trôi cát, ai có thể ngâm rằng vạn vật từ bi…”

Tiếng vang rất nhỏ, đến âm cuối thì hoàn toàn không còn nghe thấy chất giọng nuông chiều, nhẹ nhàng thường ngày của anh nữa, nhưng đúng là vô cùng hào hoa, phong nguyệt vô biên.

Nếu không phải gõ phụ đề thì chắc chắn nàng đã ôm ngực mà rằng: Đại nhân ơi đại nhân, ngài có thể đừng diễn cảm như thế được không? Quả thực là quá hấp dẫn!

Một diễn viên lồng tiếng lại biết hát thực sự là kẻ thù của mọi ca sĩ, bởi họ có kỹ thuật chuyên môn riêng, người đọc thoại tốt thì giọng hát thường yếu, còn người hát tốt thì thường đọc thoại thiếu chuyên nghiệp. Nhưng những kiến thức thông thường ấy không thể áp dụng đối với Thương Thanh Từ đại nhân.

Không chỉ Cố Thanh mà mọi người trong phòng đều muốn vỡ tung huyết quản. Khả ngộ bất khả cầu, cơ duyên này chỉ ngẫu nhiên gặp mà thôi, tuyệt đối không thể hễ muốn là gặp được!

Các fan giờ chỉ biết điên cuồng tỏ tình, tỏ tình và tỏ tình, ngoài tỏ tình ra thì không gì có thể biểu đạt được sự kích động của họ nữa rồi. Cố Thanh vừa muốn xem bình luận của mọi người vừa muốn nghe hát lại muốn gõ kịp dòng phụ đề. Sức tàn lực kiệt mất thôi! Nàng cảm thấy nếu bây giờ mình không bò rạp lên giường và yên lặng lắng nghe đại nhân hát thì cả đời này nàng thực sự sẽ không bao giờ biết thế nào là yêu nữa.

Cuối cùng, ngay cả quản lý kênh YY Đậu Đậu Bánh Đậu và Phong Nhã Tụng cũng bắt đầu gia nhập đại quân spam, ra sức trách móc Thương Thanh Từ giấu tài kĩ quá.

Đậu Đậu Bánh Đậu: “Thương Thanh Từ, cậu đổi tên thành Khuynh Quốc Khuynh Thành nhé! Tôi sẽ là fan cuồng suốt đời của cậu!”

Phong Nhã Tụng: “Perfect chỉ là ngôi chùa nhỏ, cuối cùng không giấu nổi một trang tuyệt sắc như cậu…”

Phi Thiếu: “Fuck! Tôi xin rửa tay gác kiếm! Thề không bao giờ tái xuất giang hồ…”

Giữa lúc huyết quản mọi người đang vỡ tung thì nhạc nền đột nhiên dừng lại.

“Thế thôi nhé!” Anh hắng giọng, điềm nhiên nói. “Cũng kha khá rồi nhỉ!”

Cố Thanh bỗng dâng trào niềm kích động như muốn khóc.

Đậu Đậu Bánh Đậu giành mic. “Quá tàn nhẫn! Có kiểu hát dở chừng vậy sao??!! Át chủ bài, cậu không kính nghiệp rồi! Thực khiến người ta giận sôi máu!”

“Tôi không phải ca sĩ hát cover nên không cần đạo đức nghề nghiệp.” Anh cười. “Thôi! Thế là đủ rồi!”

Thôi? Đủ rồi? Chuyện này phải hỏi ý kiến mọi người chứ, Át chủ bài đại nhân..

Tháng ngày ước hẹn – Tân Di Ổ – Chương 2.4

Phong Lan lại lần nữa tự cảm thấy xấu hổ vì câu hỏi kém lịch sự của mình. Không hiểu vì lý do gì mà khi gặp Đinh Tiểu Dã, cô toàn nảy ra những phỏng đoán lạ lùng, hoang đường.

Quả nhiên, anh cúi đầu nhìn mũi chân rồi cười.

“Hồi nhỏ tôi đã từng sống ở đây, bố tôi là người thành phố G, sau khi bố mẹ chia tay, tôi mới đến tỉnh X.” Đinh Tiểu Dã lại giải thích, dường như anh cũng cảm thấy điều gì đó buồn cười nhưng vẫn nén lại được.

“Cậu nói cậu có dòng máu dân tộc thiểu số, lại từ tỉnh X đến, vậy thì về chuyện ăn uống…” Phong Lan đưa ra câu hỏi cuối cùng.

Anh nhanh chóng dẹp tan lo ngại của cô. “Chị ăn được món gì tôi cũng ăn được món đó.” Anh nói xong liền cười, lộ ra hàm răng rất đẹp. Đây chắc hẳn là điểm cộng, vì Phong Lan thích đàn ông có hàm răng đẹp. Nhưng khi Đinh Tiểu Dã nói đến chữ “ăn”, đi cùng với hàm răng trắng đều chằn chặn đó, lại khiến cô bỗng liên tưởng đến một loài thú, nguy hiểm nhưng… hấp dẫn.

Thực ra thì Phong Lan không hề biết người dân tộc Kazakhstan có ngoại hình ra sao, nhưng nhìn khuôn mặt Đinh Tiểu Dã, thực tình dễ khiến cho người ta mơ tưởng, dù rằng dòng máu dân tộc thiểu số của anh ta chỉ chiếm một phần tư. Cô bắt đầu cảm thấy vui vẻ, có lẽ từ giờ trở đi các khách nữ đến nhà hàng ăn uống cũng sẽ có cùng cảm giác với cô.

“Nếu nhà hàng cô không thiếu người thì sao phải mất công hỏi han vặn vẹo, giày vò người ta kĩ càng thế?” Đàm Thiếu Thành chống cằm phàn nàn.

Phong Lan giả vờ như không nghe thấy cách dùng từ đầy ẩn ý của cô ta, đưa trả chứng minh thư lại cho Đinh Tiểu Dã.

“Cậu nói là thợ điện nước, vệ sinh tạp vụ, nhân viên bưng bê cậu đều làm được. Vậy ba việc này dành cho cậu cả. Thử việc ba tháng, lương bằng lương của Khang Khang, bao ăn, còn chỗ ở tự túc. Nếu cậu đồng ý thì chiều nay nộp một bản sao chứng minh thư cho quản lý nhà hàng, đi làm giấy chứng nhận sức khỏe, sáng mai đến làm. Nếu không đồng ý thì cứ tự nhiên đi tìm chỗ khác.”

Nụ cười của Đinh Tiểu Dã lần này thật nhẹ nhõm, tươi tắn.

Anh đáp: “Đồng ý, thưa chị chủ.”

Khang Khang hân hoan hớn hở đưa Đinh Tiểu Dã đi giới thiệu với đồng nghiệp trong quán. Đàm Thiếu Thành nghịch chiếc danh thiếp chưa kịp đưa của mình trong tay, nửa đùa nửa thật trách móc: “Nhất quyết phải tranh giành với tôi à?”

“Chị cả nghĩ rồi.” Phong Lan không định tranh cãi, đứng lên chỉnh sửa lại váy áo.

“Thế tại sao cô lại giữ cậu ta lại?”

Phong Lan nhướng mày đáp: “Vì không muốn để cậu ấy rơi vào miệng mãng xà.”

“Từ bi quá!” Đàm Thiếu Thành giả vờ hoan hô tán thưởng. “Phong Lan ơi Phong Lan, ai là mãng xà, ai nuốt chửng ai vẫn chưa biết được đâu. Nếu cậu ta mà có ngoại hình khác, liệu cô có nhận không? Tính háo sắc ai mà chẳng có, có gì đâu mà không dám thừa nhận? Lòng dậy sóng rồi phải không? Dù sao thì cô cũng đang đơn chiếc mà.”

“Đã bao lâu chị không gặp gỡ đàn ông rồi… nếu mà có thế thật thì tôi thích da phải trắng hơn cơ.”

“Chị Phong Lan, em đưa anh Tiểu Dã đi photo chứng minh thư nhé.” Lưu Khang Khang chạy đến xin phép.

Đàm Thiếu Thành nhân cơ hội đó nở nụ cười quyến rũ với Tiểu Dã đứng phía sau Khang Khang.

“Cẩn thận nhé! Cậu chính là kiểu mà chị chủ ở đây thích đấy!”

Lưu Khang Khang nghe thấy thế sợ rúm người lại. Phong Lan lạnh lùng lườm Đàm Thiếu Thành, quay sang đặt tay lên vai Khang Khang, kéo cậu sang một bên, nói với giọng gần gũi thân thiết: “Khang Khang này, cậu của cậu là bạn tôi, cho nên tôi nói với cậu vài lời chân tình với tư cách người lớn thế này. Đầu tiên, làm người phải biết mình là ai. Thứ hai, nếu cậu còn mò đến quán net chơi thâu đêm cái trò game của “trai thẳng” kia nữa, cậu cậu sẽ bẻ gãy ngón tay cậu… Cuối cùng, cũng là điều quan trọng nhất, nếu là “trai thẳng” thì chẳng bao giờ phải tự khoe mình là “trai thẳng” cả.”