Rất nhớ, rất nhớ anh – Mặc Bảo Phi Bảo [Chương 2.2]

“Cậu ta đang ở cạnh tôi.” Tuyệt Mỹ Sát Ý đang giữ mic, bỗng đột ngột chuyển chủ đề, anh đặc biệt nhấn mạnh “cậu ta” ở đây chính là Thương Thanh Từ. “Máy tính của Sama[1] Thương Thanh Từ yêu dấu của các bạn bất ngờ báo phế, bây giờ đang dùng chung một mic với tôi.”

Cố Thanh bất giác lắng tai nghe.

Chẳng bao lâu sau, nàng đã nghe thấy giọng Thương Thanh Từ vang lên: “Tôi đây! Mọi người cứ tiếp tục.”

Át chủ bài đã xuất hiện, fan trong phòng chat nào chịu để yên, hàng loạt tin nhắn dồn dập gửi lên màn hình, họ muốn Thương Thanh Từ nói gì đó để an ủi nỗi ấm ức vì phải đợi anh suốt mấy tiếng đồng hồ.

Tuyệt Mỹ cười cười. “Tôi thấy nếu hôm nay cậu không nói gì thì tôi cũng chẳng thể bao biện giúp cậu được đâu.”

Thương Thanh Từ nói với vẻ bất lực: “Hôm nay tôi rất mệt!”

Thương Thanh Từ vừa thốt lên năm chữ rất đơn giản đó thì cả nhóm fan cuồng bỗng trở nên ngoan ngoãn như những chú cừu non, tin nhắn lại rào rào gửi tới: “Thế thì anh mau nghỉ ngơi đi!”, “Nghe giọng đại nhân của chúng ta mệt mỏi mà tim tôi muốn tan nát! T T”, “Tuyệt Mỹ đại nhân… anh không được ngược đãi Át chủ bài của chúng ta. Anh ấy đáng thương quá! Khó khăn lắm mới về kịp online mà còn bị anh đàn áp…”

Tuyệt Mỹ cười thành tiếng với vẻ rất vui. “Đúng là oan uổng! Chưa kịp yêu cầu cậu làm gì mà đã bị mọi người đổ tiếng là “ngược đãi” kia kìa.”

“Để tôi nghĩ xem!” Dường như Thương Thanh Từ cũng thấy mình như vậy là không ổn nên yên lặng suy nghĩ một lát rồi nói: “Hôm nay tôi đã ăn thử một món, thấy rất ngon.”

Trong lúc Tuyệt Mỹ không nhịn được văng một câu “God!” thì Cố Thanh bất giác cúi đầu nhìn thời gian. Ồ! Mười hai giờ đêm, Thương Thanh Từ đại nhân quả nhiên có bản lĩnh gây thù chuốc oán lúc canh khuya.

Vì hai người dùng chung một mic nên nghe giọng nói đều có chút xa xôi. Không khó hình dung hai người đàn ông này hẳn đang ngồi đối diện nhau nói chuyện. Thương Thanh Từ nói: “Để tôi đi lấy tách trà, tạm thời cứ để nhóm lồng tiếng tám chuyện với nhau đã.”

Tuyệt Mỹ cười hinh hích. “Bật mí một bí mật nhé! Chỉ khi tâm trạng không vui thì cậu ta mới thích nấu ăn.”

“Tâm trạng không vui ư?” Chỗ Phong Nhã Tụng vọng lại tiếng xé vỏ gói lương khô. “Cho nên cậu ta muốn trả thù xã hội chăng?”

Phó trưởng nhóm của nhóm lồng tiếng Perfect tên Đậu Đậu Bánh Đậu cũng góp lời ai oán: “Tôi phải chạy ra quán tạp hóa trong ký túc mua cốc mì. Mọi người đợi chút nhé! Có điều phải nhớ ghi âm lại, ngày mai tôi đăng lên trang web chính thức của nhóm, tên tiểu tử này trăm năm im hơi lặng tiếng, thế mà vừa cất tiếng lại bàn về ẩm thực lúc nửa đêm. Đúng là giết người không dao!”

Trong mớ âm thanh hỗn loạn phun trào như núi lửa, chỉ duy có Cố Thanh cảm thấy hình như mình đã hơi quen rồi thì phải. Bởi đây là lần thứ ba anh làm vậy, lẽ nào… trước đây anh chưa như thế bao giờ?

“Giờ đã khá muộn, nên tôi sẽ nói về món chay nhé!” Dường như Thương Thanh Từ vừa uống cạn chén nước rồi nói vào mic. “Món cà tím xào vị cá.”

Cố Thanh chống cằm, thậm chí nàng có thể tưởng tượng ra mùi thơm của cá.

Anh có vẻ mệt thật, giọng nói không giữ được phong độ như thường ngày, hơi nhỏ và khàn. “Rất đơn giản, nguyên liệu chính là cà tím chiên dầu và hương liệu cá.” Anh tiếp tục nói, các fan liên tục đùa, kêu “đói quá” khiến anh phải nở nụ cười hiếm hoi. “Tôi chỉ rảnh lúc này thôi, các bạn không muốn nghe nữa à? Nếu không nghe thì tôi dừng lại nhé!”

Các fan không thể nói qua mic, họ chỉ biết tới tấp gửi tin nhắn thể hiện tình yêu vô bờ của mình với thần tượng qua màn hình.

“Đừng mà đại nhân! (≥◇≤)”, “(*>﹏<*) Gì cơ anh Thanh Từ, người ta đã đợi anh suốt ba tiếng đấy, đừng đi nhé!”, “o(“)o Đại nhân, dẫu anh có nói về đề tài Mãn Hán toàn tập thì em cũng sẽ chống mắt bám trụ đến cùng…”, “Ê, sao toàn fan của Át chủ bài vậy? Đại nhân Phong Nhã Tụng, hàng ngàn hàng vạn “mái” trên đời, em chỉ yêu mình anh!!!”…

Cố Thanh nghe họ trêu chọc nhau mà cười vỡ bụng.

“Được rồi! Đừng vòng vo nữa! Thương Thanh Từ, cậu mau nói đi, nói xong tôi sẽ cùng cậu đi ăn khuya.” Tuyệt Mỹ thúc giục.

“Thái hai quả cà tím thành lát mỏng, thả vào chảo dầu sôi, đun nhỏ lửa đến khi chín. Khi lát cà mềm hơn snack khoai tây một chút thì vớt ra đĩa.” Thương Thanh Từ chậm rãi nói. “Đương nhiên nếu ai thích vị giòn như snack khoai tây thì có thể chiên kĩ thêm một chút.”

“Tôi thích ăn giòn hơn.” Tuyệt Mỹ tiếp lời.

“Sau đó thả tỏi ớt băm nhuyễn vào chảo dầu xào cho thơm, rồi đổ cà vào. Tiếp theo rất đơn giản, chỉ cần ghi nhớ một số gia vị sau: nước tương, ớt bột, đường trắng, hạt nêm, tương đậu, dấm, rượu gia vị, rồi xào to lửa. Cuối cùng thả lạc nhân, hành hoa, xào nhanh tay và nhấc chảo xuống.”

“Ừm… Lạc xào lâu sẽ bị mềm thì phải…” Tuyệt Mỹ đau khổ phối hợp.

Nhưng Thương Thanh Từ trả lời với vẻ rất nghiêm túc: “Có lẽ vậy!”

Cố Thanh cảm thấy rõ dạ dày nàng hơi khó chịu… Cơn thèm ăn ập đến, nuốt chửng lý trí, nàng cân nhắc xem mình có nên vào bếp hay xuống luôn tầng dưới xem ven đường có bán món gì tương tự như mì xào, phở xào không. Đúng lúc nàng đang chiến đấu vật vã với chính mình thì Thương Thanh Từ đột nhiên nhảy vào phòng chat riêng của Cố Thanh: Còn đó không?

Cố Thanh trả lời tức thì: Em đây! O(∩_∩)O

Thương Thanh Từ: Đây là món chay, hợp với con gái đấy!

Cố Thanh: Vâng! (gửi hình nắm tay thể hiện sự quyết tâm) Hôm nào em nhất định sẽ làm thử!

Thương Thanh Từ: Được rồi, tôi out đây! Gặp lại sau nhé!

Gặp lại… gặp lại ư?

Đột nhiên Cố Thanh cảm thấy mình cần chuẩn bị đầy đủ các loại đồ ăn vặt như thịt lợn miếng sấy khô, thịt bò khô, thậm chí cả thịt hộp nữa thì mới dám gặp lại Thương Thanh Từ đại nhân có giọng nói lôi cuốn chết người, lại tinh thông mọi món ăn kia.

 

 

[1]. Sama: trong tiếng Nhật là từ biểu thị sự tôn trọng khi gọi người đối diện (ngài, đại nhân, điện hạ…)

 

Mưu sát – Dị Thanh Nhàn – Chương 4.2

Đinh Tiểu Tiểu lau mồ hôi lạnh rịn ra trên trán, cúi xuống xem đồng hồ điện tử trên cổ tay. Đã gần hai mươi phút trôi qua kể từ lúc hắn rời khỏi quán net, hắn không thể tiếp tục lãng phí quá nhiều thời gian ở đây, nếu không cô thu ngân kia thể nào cũng sinh nghi. Nghĩ vậy, Đinh Tiểu Tiểu quyết định tạm thời gác chuyện kẻ sát nhân kia sang một bên, mục đích chính bây giờ là phải tìm cho ra chiếc điện thoại, hoặc là xác định nó không có trong căn phòng này, như thế hắn mới có thể yên tâm.

Ban nãy Đinh Tiểu Tiểu đã gần như lục tung cả phòng ngủ, giờ hắn đang nằm sấp xuống sàn, đưa mắt nhìn dưới gầm giường, cũng chẳng thấy dấu tích của chiếc di động đâu, nhưng hắn phát hiện có một viên đạn ghim sâu vào sàn nhà. Hắn bò vào trong, dùng dao găm quân dụng mang theo bên mình gảy viên đạn ra, bỏ vào trong túi.

Lại mười phút trôi qua, Đinh Tiểu Tiểu không thể tiếp tục lãng phí thời gian ở đây. Hắn cởi áo khoác, dùng nó lau chùi dấu chân của mình trên sàn nhà, đồng thời nhân cơ hội đó tìm khắp phòng ngủ thêm một lượt, cuối cùng khẳng định điện thoại của mình không có ở nơi này. Xong xuôi, hắn bước ra khỏi phòng, định rời khỏi đây trước rồi tính tiếp. Đúng lúc hắn đi tới cửa thì bất thình lình có tiếng nhạc vang lên sau lưng.

Giai điệu rất sôi nổi, vui tươi, kết hợp với bầu không khí hiện tại lại tạo nên một cảm giác đầy mâu thuẫn.

Em là áng mây đẹp nhất nơi chân trời, khiến ta muốn giữ em lại, khoan thai hát khúc dân ca tuyệt vời nhất, để tình yêu cuốn đi mọi bụi trần…

Cùng với tiếng nhạc, một luồng sáng nhấp nháy cũng đột ngột bừng lên trong gian phòng khách vốn tối đen như mực khiến Đinh Tiểu Tiểu giật nảy mình. Hắn cố gắng trấn tĩnh lại, quay đầu nhìn mới phát hiện thì ra tiếng nhạc đó phát ra từ một chiếc di động đặt trên bàn trà. Nó đang rung liên hồi trên đó.

Đinh Tiểu Tiểu liền hối hả chạy tới, nhưng rồi thất vọng khi nhìn thấy chiếc di động trên bàn. Nó không phải của hắn. Lúc này, trên màn hình điện thoại đang hiển thị một dãy số lạ. Đinh Tiểu Tiểu nhìn chằm chằm vào số điện thoại đó, chợt một suy nghĩ lóe lên, có lẽ hắn sẽ tìm ra thông tin liên quan đến kẻ sát nhân kia thông qua chiếc di động này.

Nghĩ vậy, hắn bèn cẩn thận cầm điện thoại lên, nhấn nút từ chối nhận cuộc gọi, tắt máy, nhét nó vào trong túi, xong rồi mới xoay lưng rời đi. Sau khi ra khỏi Hoa viên Tịnh Ngữ, hắn tới quán thịt xiên nướng mà cô thu ngân nói, ăn chút đồ rồi mới quay lại quán net.

“Có tìm thấy quán thịt xiên nướng đó không?” Thấy Đinh Tiểu Tiểu bước vào, cô thu ngân liền hỏi.

“Có.” Hắn gật đầu, vờ như không có chuyện gì xảy ra, trở về chỗ ngồi chơi game online, mãi đến khi trời sáng, hắn mới uể oải đứng dậy. Để cô thu ngân có ấn tượng sâu sắc về hắn, trước khi rời khỏi đó, Đinh Tiểu Tiểu còn cố tình chọc ghẹo cô ta vài câu.