Rất nhớ, rất nhớ anh – Mặc Bảo Phi Bảo [Chương 2.1]

Chương 2

Cà tím xào vị cá

 

Nghỉ Tết dương lịch.

Suốt ba ngày trời, Cố Thanh bị gia đình trưng dụng triệt để, ban ngày giúp trông siêu thị mini ở nhà, buổi tối lại còn phải coi hàng sau khi đóng cửa. Dẫu vậy, Canh Tiểu Hạnh vẫn không chịu buông tha nàng, đêm nào cũng yêu cầu nàng bắt đầu từ mười giờ đúng đến tận nửa đêm mới kết thúc.

Hai ngày đầu, vì Tuyệt Mỹ và Thương Thanh Từ đều có việc riêng nên không xuất hiện.

 

Ngày nghỉ cuối cùng cũng là ngày đầu tiên cả nhóm luyện tập. Bởi lần này muốn tuyên truyền thật hoành tráng, đồng thời cũng muốn làm thỏa mãn fan của Perfect nên Tuyệt Mỹ Sát Ý quyết định hoạt động công khai, tiến hành buổi luyện tập đầu tiên trên kênh chính thức của nhóm lồng tiếng Perfect.

Đương nhiên hiện trường trong phòng chat voice cũng chẳng khác so với tiệc trà là mấy.

Lúc Cố Thanh đến thì bình luận đã ngập tràn như nước lũ Kim Sơn, liên tục có fan gửi các biểu tượng gào thét, si mê. Tuyệt Mỹ Sát Ý và Phong Nhã Tụng vừa đăng một vở kịch, đang ngồi tán phét trêu trọc fan.

Cô vội vàng lướt mắt quét qua danh sách online. Thương Thanh Từ không có trên mạng. Tay này đúng là xuất quỷ nhập thần.

Vì sự xuất hiện của ba đại vương bài của nhóm Perfect nên cuối cùng quyết định, cả ba người đều tham gia đọc lời thoại cho kịch tình ca, mà cũng bởi danh tiếng của con át chủ bài Thương Thanh Từ và nhóm Perfect nên người sáng tác lời bài hát giao ngay bản thảo sau hai ngày.

Nàng nhìn tên ba nhân vật đẳng cấp, ngoài ra còn có vài thành viên mới của nhóm Perfect nữa. Cố Thanh rất hài lòng khi phát hiện người viết lời bài hát giống mình, yêu giọng nói của Thương Thanh Từ nhất nên phần lời thoại tình ý nhất, lôi cuốn nhất đều dành cho anh.

“Lời thoại này “mái” quá!” Phong Nhã Tụng than thở. “Sao cứ đụng phải nhóm trưởng nhà ngươi là ta lại phải “mái” thế này? Mà còn “mái” một cách dịu dàng, u uất nữa chứ?”

Cố Thanh lướt mắt đọc lời thoại của Nhã Phong Tụng, không nhịn nổi cười.

“Tù và vang, đêm sắp tàn, e người gặng hỏi, nuốt lệ vờ vui[1]…” Phong Nhã Tụng chậm rãi đọc lời thoại, đột nhiên anh đổi giọng, khẽ hỏi: “Tuyệt Mỹ, hỏi cậu một câu được không?”

“Hử?” Tuyệt Mỹ Sát Ý đáp. “Hỏi đi!”

Phong Nhã Tụng cố ý dừng lại mấy giây.

Chỉ trong vài giây ngắn ngủi ấy, trên màn hình phòng chat bay tới tấp đến hàng trăm tin nhắn: “Yêu nhau rồi!”, “Đúng là yêu nhau thật!”, “Không cần hỏi nữa! Các anh là một đôi”, “Yêu nhau đi!”, “Yêu rồi còn gì! Không cần giải thích!”… Cố Thanh ôm bụng cười. Hai người này, một thì lúc nào cũng vào vai phóng khoáng, vùng vẫy một góc trời, còn người kia thì lúc nào cũng phải đóng vai chịu oan ức. Đúng là cặp trời sinh của Perfect.

Mấy CV bị ghép tới ghép lui thực ra cũng là chuyện thường. Chỉ tiếc là con át chủ bài Thương Thanh Từ thì lại chẳng được ghép đôi hay có tai tiếng gì ngoài đời thực, tất cả là do bản tự thuật ngắn gọn khi mới bước vào Perfect của anh: Tôi là Thương Thanh Từ. Ừm! Tôi không đồng tính.

Một bản tự thuật vô cùng nghiêm túc. Hơn nữa lượng fan hùng hậu của Thương Thanh Từ đại nhân khiến không ai dám ghép đôi anh với bất cứ CV nam nào.

Phong Nhã Tụng thấy tin nhắn bay đến quá nhiều, cuối cùng phải lên tiếng ngăn lại: “Ê! Mọi người hiểu nhầm rồi…” Phong Nhã Tụng không nhịn nổi nữa, đành giải thích: “Tôi chỉ định hỏi, không biết Át chủ bài của chúng ta đâu rồi thôi mà.”

“Thương Thanh Từ?” Tuyệt Mỹ bật cười thành tiếng. “Nếu cậu ta mà biết bị gọi là át chủ bài thì cậu cứ liệu hồn kẻo bị ném xuống hồ làm tiêu bản.”

Phong Nhã Tụng cười khúc khích. Màn “nóng bỏng” của hai người coi như chấm dứt.

Sau khi hoàn thành công việc, phòng chat trở thành diễn đàn hoạt động riêng của Perfect, nhưng mọi thành viên trong nhóm trên mạng đều không out, ngay cả Canh Tiểu Hạnh cũng rất phấn khích lưu lại nghe họ diễn tập.

Cố Thanh vốn định out nhưng nàng lại tò mò không biết rốt cuộc Thương Thanh Từ đi đâu mà giờ vẫn chưa xuất hiện.

Nàng vẫn online nhưng không nói gì, chỉ lẳng lặng nghe nhóm lồng tiếng trêu đùa nhau.

“Cậu ta đang ở cạnh tôi.” Tuyệt Mỹ Sát Ý đang giữ mic, bỗng đột ngột chuyển chủ đề, anh đặc biệt nhấn mạnh “cậu ta” ở đây chính là Thương Thanh Từ. “Máy tính của Sama[2] Thương Thanh Từ yêu dấu của các bạn bất ngờ báo phế, bây giờ đang dùng chung một mic với tôi.”

[1]. Trích trong bài Thoa đầu phượng của Đường Uyển.

 

[2]. Sama: trong tiếng Nhật là từ biểu thị sự tôn trọng khi gọi người đối diện (ngài, đại nhân, điện hạ…)

 

MỖI KHOẢNG ĐỜI SẼ LẠI CÓ MỘT NGƯỜI ĐÀN ÔNG XUẤT HIỆN…

MỖI KHOẢNG ĐỜI SẼ LẠI CÓ  MỘT NGƯỜI ĐÀN ÔNG XUẤT HIỆN…

 

 

 

Sáng nay, tôi ngồi cà phê với một bà chị làm cùng cơ quan cũ, câu trên là của chị nói với tôi. Và tôi nghĩ cánh đàn ông nên biết điều này.

Chị nói: “Đàn bà là thế, mỗi khoảng đời của họ sẽ lại xuất hiện một người đàn ông phù hợp với họ, như một chu kỳ sinh học vậy. Có thể là ba năm, có thể là năm năm, cũng có thể là bảy năm.”

Lý thuyết này tôi cũng đã nghe một bà chị khác đang là tiến sĩ giáo dục ở Hà Lan nói. Chu kỳ sinh học của phụ nữ trong việc chọn lọc tự nhiên là lời giải thích cho các cuộc hôn nhân chỉ kéo dài ba năm, năm năm hoặc bảy năm là đổ vỡ. Với nhiều phụ nữ, cơ chế sinh học này rất mạnh và chi phối cảm xúc của họ với bạn (tình) đời của mình.

Đàn ông hẳn sẽ gay gắt phản đối lý thuyết này và cho rằng nó thật ngớ ngẩn. Nó là thứ bao biện cho loại phụ nữ đốn mạt, lăng loàn. Thật ra chính tôi cũng từng nghĩ như thế, rằng ngoại tình, rằng phản bội là do tính nết và đạo đức của người phụ nữ chứ không phải chu kỳ sinh học hay bất cứ thứ nhảm nhí nào.

Nhưng! Nếu chúng ta nhìn lại sẽ thấy, bao nhiêu người đàn ông cưới vợ và chịu thay đổi bản thân mình để có thể hòa hợp với vợ? Có câu: Trước hôn nhân, người phụ nữ mong anh chàng của mình sẽ thay đổi, người đàn ông thì mong người phụ nữ sẽ mãi đáng yêu như vậy. Nhưng đám cưới xong, cả hai đều thất vọng!

Các bà vợ vào xác nhận cho tôi điều này đi! Bao nhiêu người chồng sẽ đồng ý với tôi về điều này?

Và nếu những người chồng chịu thay đổi sau khi cưới vợ thì bao nhiêu trong số đó sẽ tiếp tục chịu thay đổi theo chiều hướng tích cực trong suốt những năm tháng hôn nhân tiếp theo? Tôi e là không nhiều. Vậy thì đừng hỏi vì sao vợ anh sẽ dần chán anh.

Chị bạn tôi nói: “Mỗi giai đoạn, người phụ nữ lại mong mỏi nhiều hơn ở người bạn đời của mình. Và nếu người đàn ông của họ vẫn giậm chân tại chỗ, họ sẽ chán và khi đó, một người đàn ông khác sẽ xuất hiện. Với nhiều phụ nữ, họ sẽ cất kín trong lòng người đàn ông mơ ước kia; nhưng với vài phụ nữ, họ sẽ bứt ra khỏi người đàn ông cũ kỹ bên cạnh mình. Ly dị hay ngoại tình đều từ đó mà thành.”

Tôi nghĩ về người phụ nữ của đời tôi: Nàng! Tôi nào muốn mất nàng. Kể cả trong mơ tôi cũng không muốn. Nhưng cuộc đời này thật  vô thường, tôi nào có thể nhốt giữ nàng trong tim tôi 24/7? Trái gió giở giời làm sao tránh khỏi hắt xì hơi? Tôi chỉ biết lấy giá trị của mình làm thứ neo đậu nàng lại bên cạnh, để được đồng hành với nàng xa nhất có thể. May mắn thì kéo dài đến ngày một trong hai nhắm mắt xuôi tay. Bằng không nếu phải rời tay, hẳn tôi sẽ không bao giờ trách cứ nàng. Tôi bảo nàng rằng: “Chừng nào em còn yêu anh, hãy cho anh được chăm sóc em, bảo vệ những điều tốt đẹp nhất mà em đang có. Chỉ là vậy thôi! Chỉ là vậy thôi!”