Mưu sát – Dị Thanh Nhàn – Chương 2.2

Hôm nay tâm trạng của hắn rất tốt, giải quyết xong công việc, hắn bèn ngồi trên ghế xoay ngắm nhìn bầu trời xanh thẳm bên ngoài cửa sổ kính lớn. Bỗng Đinh Tiểu Tiểu nảy ra ý muố́n hẹn bạn gái đi chơi, hắn liền thò tay vào túi lấy di động, nhưng mò mãi chẳng thấy đâu. Hắn lại tìm quanh bàn làm việc một lượt, lục lọi khắp các ngăn kéo lẫn mọi ngóc ngách trong văn phòng, sau cùng vẫn không thấy.

Tâm trạng phơi phới thoắt chuyển thành hoảng sợ, trán hắn ướt đẫm mồ hôi lạnh. Hắn cố trấn tĩnh, nhớ lại tung tích của chiếc điện thoại. Những kí ức của cả ngày hôm qua, bắt đầu từ lúc hắn thức dậy dần dần hiện ra trong đầu, từng chút từng chút một… Hôm qua, hắn dùng điện thoại liên lạc với tên bán súng tự chế, hai người hẹn gặp ở quảng trường Thế Mậu. Hắn để tiền trong một cái túi, bỏ nó vào một thùng rác theo như yêu cầu của người bán. Cách thùng rác đó không xa có một cái thùng rác khác. Bỏ tiền xong, hắn đi đến chỗ cái thùng rác kia, bên trong cũng có một cái túi đen, trong túi đựng công cụ giết người mà hắn cần. Sau đó hắn còn dùng di động liên lạc với đồng nghiệp trong công ty, buổi chiều còn gọi điện hẹn ăn cơm tối với Trần Ngôn. Ăn cơm xong tạm biệt bạn gái, hắn bèn chạy đi theo dõi Lữ Tân, sau khi xác định gã đã về đến nhà, hắn lại gọi điện hẹn anh chàng sành điệu kia đến nhà mình nhậu nhẹt, kể từ lúc đó hắn không hề lấy di động ra thêm lần nào nữa…

Sau lần cuối cùng dùng điện thoại, hắn đã tiện tay nhét nó vào túi quần jean.

Đinh Tiểu Tiểu vội chạy đi gặp giám đốc, viện cớ xin nghỉ phép rồi lật đật lái xe về nhà. Trong nhà vẫn còn mùi rượu, hắn chạy xộc vào toilet, cầm chiếc quần jean mới thay tối qua lên mò mẫm. Thế rồi trong phút chốc, hắn gần như suy sụp, đứng ngây như trời trồng, đầu óc rối tinh rối mù. Mười mấy phút trôi qua, hắn mới định thần lại, vứt quần jean xuống rồi lao ra khỏi cửa.

Hắn nhớ tối qua có va phải một gã say rượu, lẽ nào trong lúc dây dưa với tên đó, điện thoại đã rơi mất? Đinh Tiểu Tiểu đi tới con hẻm mà tối qua hắn đụng phải gã say, tìm khắp một lượt, hỏi cả lao công phụ trách khu vực đó nhưng vẫn không thấy tung tích của chiếc điện thoại đâu. Hắn lại chạy đến công xưởng, nơi tối qua vứt súng, nhưng tìm mãi vẫn không thấy. Cuối cùng, chỉ còn lại một chỗ, nơi mà hắn không mong điện thoại rơi ở đó nhất… chung cư của Lữ Tân.

Lẽ nào hắn đã đánh rơi trong lúc xung đột với Lữ Tân? Nếu đúng vậy thì gay to. Đinh Tiểu Tiểu bước đi trên đường, trong đầu chỉ nghĩ nên làm thế nào mới phải. Sau khi lang thang qua vài giao lộ, cuối cùng hắn quyết định đến Hoa viên Tịnh Ngữ do thám tình hình trước. Nếu vẫn chưa có ai phát hiện Lữ Tân đã chết, nếu cảnh sát vẫn chưa phát hiện ra thi thể gã thì hắn có thể nhân lúc trời tối, lẻn vào nhà gã tìm lại điện thoại của mình.

Đinh Tiểu Tiểu đến trước Hoa viên Tịnh Ngữ, đứng ở con phố đối diện nhìn về̀ phía khu chung cư. Ở đó không có xe cảnh sát, không có đám đông bu lại xem, có nghĩa là bây giờ ngoài hắn ra chẳng ai biết Lữ Tân đã chết.

“Quả là ông Trời cũng giúp mình.” Đinh Tiểu Tiểu thở phào.

Ở gần Hoa viên Tịnh Ngữ có một quán net, Đinh Tiểu Tiểu vào trong quán thuê một máy. Chơi đến gần mười hai giờ đêm, hắn mới đứng dậy, ôm bụng bước đến trước quầy thu ngân, hỏi cô nhân viên đang ngồi phía trong: “Người đẹp, anh hỏi cái, gần đây có quán ăn nào còn mở cửa không? Anh hơi đói rồi.”

“Ra cửa rẽ trái, cách đây không xa có quán thịt xiên nướng chắc còn mở.” Cô nhân viên đáp.

“Cảm ơn nhé.” Đinh Tiểu Tiểu ra khỏi quán net nhưng không đến quán thịt xiên nướng mà y theo lối hôm qua tới cổng sau của Hoa viên Tịnh Ngữ. Hắn trèo qua hàng rào sắt, lần mò lên tầng năm của tòa nhà số chín, lại dùng chìa khóa mở cửa căn hộ 502. Trong nhà nồng nặc mùi máu tanh lợm giọng khiến hắn suýt nôn mửa. Hắn cố kìm nén cơn buồn nôn, lấy đèn pin ra, từng bước mò mẫm vào phòng ngủ.

Trong phòng ngủ, xác Lữ Tân vẫn nằm trên sàn nhà. Đinh Tiểu Tiểu cố tránh nhìn về phía cái xác đó, hoảng loạn tìm khắp trên giường lẫn dưới sàn nhưng vẫn không thấy bóng dáng chiếc di động, cuối cùng hắn đưa mắt nhìn về phía cái xác… Lẽ nào điện thoại bị đè bên dưới cái xác? Nghĩ thế, Đinh Tiểu Tiểu liền đưa một tay lên bóp chặt mũi, tay kia thò xuống bên dưới cái xác, mò mẫm một hồi. Hắn sờ soạng từ má của cái xác đến cánh tay, rồi lại chân nhưng vẫn không tìm thấy di động. Hắn không bỏ cuộc, lại tiếp tục mò mẫm. Lần này, khi sờ đến chỗ cổ cái xác, hắn đột nhiên phát hiện có chút bất thường.

Rất nhớ, rất nhớ anh – Mặc Bảo Phi Bảo [Khúc dạo đầu]

Khúc dạo đầu:

Dạ dày nhồi gà hầm tiêu

 

“Tớ bảo này, giờ tớ đang trên xe buýt.” Cố Thanh đeo tai nghe, chat voice với cô bạn cùng phòng trên chat room YY. “Đợi tớ về ký túc rồi nói nhé!”

Kiểu chat room YY này rất nhân văn, người nào cũng có thể lập phòng chat riêng, lại có thể đặt pass. Mấy ca sĩ mạng thường vào đây để tổ chức show và họp fan, mấy năm nay loại hình này rất được ưa chuộng. Cố Thanh cũng là một ca sĩ mạng hạng vườn, nàng tự mở một phòng chat trên YY, có điều nàng chỉ dùng để tám chuyện với cô bạn Canh Tiểu Hạnh mà thôi.

 

Sáu giờ sáng, chuyến xe buýt đầu tiên bắt đầu lăn bánh, trời hãy còn chưa tỏ mặt người.

Một tay admin trang web nào đó cứ lẵng nhẵng cố nài ép một “người vô hình” như nàng phải hát cover bài hát mừng sinh nhật nhân dịp kỷ niệm thành lập trang web.

Nàng ngại gõ, liền kéo nick vào phòng chat riêng. Bạn cùng phòng là người khá nóng vội, không nói cho xong chuyện thì cô nhất định không buông tha. Cố Thanh lơ đễnh nghe câu được câu chăng, nàng ngồi ở hàng ghế cuối cùng bên tay phải, đưa mắt nhìn khoang xe trống thênh thang.

 

Hai người nói hết chuyện công lại tám đến chuyện tư. Chuyện tư của hai cô gái độc thân “bát ngát” từ mấy tin lá cải đến mua bán qua mạng Taobao rồi cuối cùng “hạ cánh” xuống chủ đề ẩm thực.

“Hôm qua tớ đi ăn lẩu, ngon cực luôn!” Cố Thanh đột nhiên nhớ đến bữa tối vô cùng thịnh soạn với la liệt đồ ăn ngon.

“Lẩu gì thế?” Canh Tiểu Hạnh hỏi. “Lẩu hải sản? Lẩu Tứ Xuyên? Hay lẩu dê?”

“Dạ dày nhồi gà.” Cố Thanh nheo mắt, hồi tưởng lại mỹ vị. “Nói đúng ra là dạ dày nhồi gà hầm tiêu đen, lẩu uyên ương hẳn hoi nhé, nửa trắng là nước dùng hầm xương, nửa đỏ là lẩu kim chi cho thêm tiết vịt và đậu phụ thối. Cậu có tưởng tượng được mùi vị tiết vịt và đậu phụ thối trong nồi nước dùng đỏ rực và cay xộc mũi tuyệt hảo đến mức nào không?”

Cố Thanh có niềm đam mê đặc biệt với ăn uống, cứ nghĩ đến mỹ vị là giọng nói của nàng trở nên quá đỗi dịu dàng, quá đỗi ngọt ngào, thậm chí còn ngọt hơn cả khi nàng hát mấy bài vọng cổ.

Trên xe chỉ có dăm ba hành khách, mọi người đều chưa ăn sáng, bụng sôi ùng ục, thế mà lại phải nghe một cô gái đang thỏ thẻ nói về nồi lẩu nóng hổi với vẻ rất đỗi dịu dàng thì chẳng khác nào tra tấn lỗ tai. Đặc biệt khi giọng nói của người con gái ấy lại mang hơi hướm lười nhác và khàn nhẹ thì càng mê hoặc.

“Thanh Thanh, cậu đang trả thù xã hội hay đang trả thù tớ đấy?” Vẫn nằm trên giường, cảm giác đói cồn ruột khiến giọng Canh Tiểu Hạnh trở nên run run.

“Đúng là lần đầu tiên trong đời tớ thấy dạ dày lợn hầm cùng gà lại ngon đến thế. Họ hầm thành thứ canh trắng như sữa, canh vừa đượm mùi thuốc bắc lại vừa sực mùi tiêu đen… Hạnh này, lần sau tớ nhất định sẽ rủ cậu đi nếm thử một lần mới được.”

Bộ dạng hoàn toàn khuất phục của Canh Tiểu Hạnh ắt hẳn rất buồn cười.

Cố Thanh cầm nắm cơm, chậm rãi cắn từng miếng, cứ tưởng tượng cô bạn đang oằn oại trên giường đấu tranh tư tưởng xem có nên bò dậy khỏi giường và trở thành người đầu tiên ra căng tin ăn sáng hay không là nàng lại thấy thế giới này thật đẹp.

Cảm giác bực mình vì khi nãy bị tên hâm nào đó ép vào phòng chat voice để thảo luận chuyện kỷ niệm thành lập gì đó bỗng chốc bay biến đâu mất.

“Cố Thanh, cậu được lắm…” Giọng Canh Tiểu Hạnh bắt đầu méo tiếng như chực khóc.

Nàng cười, cắn miếng cơm nắm rồi cất giọng hàm hồ: “Đúng là ngon tuyệt cú mèo đấy!”

Canh Tiểu Hạnh im lặng.

 

Suýt nữa nàng đã hạ màn kẻo lát đến trường lại bị truy sát, nhưng đang định thoát khỏi chat room thì nàng bỗng nghe thấy một giọng nói rất trong trẻo, cơ hồ còn mang ý cười: “Đây là món ăn Quảng Đông – Khách Gia, nếu có thời gian, các bạn chế biến tại nhà cũng rất tiện.”

Giọng đàn ông, lại còn là giọng nói quyến rũ đủ sức hạ gục mọi cô gái trong vòng một giây. Điều quan trọng là Cố Thanh nhận ra giọng nói này.

Thương Thanh Từ. Đúng là Thương Thanh Từ, con át chủ bài của nhóm lồng tiếng Perfect.

Cố Thanh trố mắt ngạc nhiên. Nàng không dám tin vào tai mình, liền liếc mắt nhìn danh sách online trong phòng chat, chỉ có “Thanh Thanh Mạn”, “Canh Tiểu Hạnh” và “Thương Thanh Từ”.

Quả nhiên không nhầm, Thương Thanh Từ thật, đúng là anh ấy!

 

Giọng nói lôi cuốn nhất trong làng lồng tiếng thương mại ấy tuy đã thành danh bao nhiêu năm nhưng vẫn khiến người ta không thể đoán ra được tuổi thực của chủ nhân. Điều mà fan của anh ấy có thể kể thao thao bất tuyệt là hằng năm anh ấy có bao nhiêu ảnh quảng cáo võng du, diễn viên nam chính trong phim truyền hình cổ trang nào do anh tham gia lồng tiếng và bao nhiêu thương hiệu cần quảng cáo sản phẩm đã đặt hàng trước để sử dụng giọng nói của anh.

Bởi đây là phòng chat cá nhân của Cố Thanh nên nàng thực sự không hiểu vì sao một nhân vật đẳng cấp vừa xuất hiện là nhất định khiến mọi tín đồ âm thanh đều sôi sục như Thương Thanh Từ lại vào phòng chat này trong lúc trời vừa hé sáng, hơn nữa rõ ràng anh ấy đã vào được một lát rồi, nếu không sao biết mình vừa nói đến món dạ dày nhồi gà?

Nhưng đúng khoảnh khắc ấy thì xe chạy vào đường hầm, đường mạng của nàng bị nghẽn, không sao có tín hiệu. Nàng còn chưa kịp chào anh một câu. Mà tức nhất là Canh Tiểu Hạnh cũng chẳng nói gì, để anh cứ độc thoại một mình.

 

“Chế biến món này cũng không khó, chỉ cần chút thời gian thôi, hơn nữa làm sạch dạ dày cũng khá phiền đấy.” Giọng Thương Thanh Từ nghe như thể mới tỉnh ngủ, nếu có giọng nói nào được người ta dùng những mỹ từ như “chất giọng truyền hình” hay “chất giọng điện ảnh” để ca ngợi thì có lẽ chính là giọng nói của anh lúc này đây.

Cố Thanh cảm thấy anh vô tình nghe thấy đoạn hội thoại của hai cô, sau đó thuận miệng nói luôn mà không để ý kênh này có thính giả hay không.

“Nguyên liệu gia giảm chuẩn bị đầy đủ sẽ khiến món ăn giàu dinh dưỡng hơn. Tôi nhớ phụ liệu gồm táo đỏ, đẳng sâm, ngọc trúc, kỷ tử, quế hồi, lá thơm, ngoài ra là các gia vị có sẵn như muối, hạt nêm, đương nhiên không thể thiếu chút rượu và gừng.”

Thương Thanh Từ còn nói thêm hai câu, đại ý rằng nhét gà vào dạ dày, dùng tăm cố định lại rồi đun lửa liu riu…

Vì tín hiệu chập chờn nên tiếng anh lúc được lúc mất, nàng phải căng tai tập trung lắng nghe.

Cố Thanh từng thưởng thức một vài tác phẩm thuần giải trí của anh vào những năm anh mới gia nhập làng lồng tiếng, phong cách của anh cũng thiên cổ phong giống mình. Giọng cổ phong của anh rất đa tình, còn bây giờ rõ ràng anh đang dùng giọng thật để nói chuyện.

Sáng sớm tinh mơ, ngoài trời âm mấy độ, cửa kính xe phủ một lớp sương mờ do nhiệt độ chênh lệch giữa trong và ngoài xe, nhưng nghe giọng anh khoan thai giới thiệu cách nấu ăn, nàng bỗng thấy mình như đang ngồi quanh lò sưởi trong một đêm đông ấm áp, cảm giác yên bình, nàng chẳng muốn nghĩ suy điều gì.

Đây chính là sức mạnh kỳ diệu của âm thanh, mà chỉ những người đặc biệt yêu âm thanh mới có thể thấu hiểu được.

 

Khi xe chạy ra khỏi đường hầm thì dòng tên Thương Thanh Từ thoắt nhiên biến mất, chắc vì độc thoại suốt hồi lâu, không nghe ai tiếp chuyện nên anh đã thoát khỏi phòng chat. Đúng lúc đó, Canh Tiểu Hạnh đột nhiên gọi điện thoại đến: “Khi nãy có nhân viên kiểm tra vệ sinh ký túc, tớ quên không nói với cậu. Giờ cậu nói tiếp đi! Món dạ dày nhồi gà ấy thế nào?”

Cố Thanh vẫn chưa tin giọng nói khi nãy thình lình xuất hiện trong phòng chat YY là thật, nàng hỏi bạn: “Ban nãy cậu không nghe thấy Thương Thanh Từ nói chuyện à?”

“Thương Thanh Từ nào cơ?”

Cố Thanh không nhịn được thầm bĩu môi. “Thương Thanh Từ – ngôi sao hạng A của làng lồng tiếng, con át chủ bài của nhóm Perfect, biết chưa hả?”

“Anh ta phát âm nghe cứ là lạ sao ấy!” Canh Tiểu Hạnh đáp. “Mấy ca sĩ cover lại bài hát và mấy tay lồng tiếng trên mạng các cậu toàn đặt tên nghe kỳ quặc bỏ xừ, ai mà nhớ nổi… Có điều, hình như sếp chúng ta có mời nhóm lồng tiếng Perfect mà cậu vừa nhắc đến, bảo ngày kỷ niệm muốn tổ chức chúc mừng trên YY nên sẽ đặc biệt mời nhóm lồng tiếng này đến. Cậu nhắn tên cho tớ đi, để xem có anh ta không.”

“Chắc không có đâu… Bây giờ anh ấy chủ yếu làm lồng tiếng thương mại, ít khi nhận show lẻ lắm.”

Thương Thanh Từ quả thực thuộc típ sao mai danh ẩn tính điển hình… Chắc chắn khi nãy nàng bị trúng tà rồi!

“Cậu bảo anh ta là ngôi sao hạng A ư?” Canh Tiểu Hạnh cười hì hì. “Tớ chẳng tin không thỉnh nổi anh ta.”

Nàng hoàn toàn không tin có thể mời được anh nhưng trong lòng vẫn thầm mang hy vọng, nàng đọc tên anh: “Thương Thanh Từ. Thương là màu xám bạc, thanh là màu xanh – một cái tên đầy màu sắc. Nhớ lấy! Đừng để mất mặt!”