Mưu sát – Dị Thanh Nhàn – Chương 1.2

Đối với hắn, căn hộ này chẳng xa lạ gì, dù trong bóng tối, hắn cũng có thể dễ dàng tìm ra vị trí phòng ngủ. Đinh Tiểu Tiểu đi vào phòng, dùng một tay che ánh sáng đèn pin rồi khẽ khàng tiến tới giường. Trên giường ngổn ngang nào chăn nào gối, thấp thoáng thấy được người đang nằm bên trong. Không chút do dự, Đinh Tiểu Tiểu rút một khẩu súng tự chế ra, chĩa thẳng họng súng vào người đang nằm trên giường, cố gắng hít sâu vài lần, cuối cùng bóp cò…

“Đoàng!” Sau một tiếng nổ không lớn lắm, Đinh Tiểu Tiểu vội chạy đến, vén tấm chăn lên, sau đó hắn liền há hốc mồm… Không có ai nằm dưới lớp chăn cả. Cú bắn ban nãy trúng ngay cái gối, hắn cầm đèn pin lên soi, trên chiếc gối kẻ sọc lộ rõ một cái lỗ nhỏ bằng ngón tay cái.

Gã đâu? Đi đâu mất rồi? Đinh Tiểu Tiểu bỗng chốc rơi vào hoảng loạn. Không thể nào, không thể nào! Mấy tiếng trước chính mắt hắn đã trông thấy gã về nhà, hơn nữa hắn còn đợi đến khi gã tắt hết đèn mới rời khỏi mà. Đầu óc Đinh Tiểu Tiểu nóng phừng phừng, hắn đã dày công lên kế hoạch nhưng lại không hề tính đến sự cố ngoài ý muốn này…

Không được, phải mau chóng rời khỏi đây!

Đinh Tiểu Tiểu ra sức khống chế hơi thở và nhịp tim đang đập loạn xạ của mình. Tuy nhiên, đúng lúc hắn định xoay người đi ra khỏi phòng ngủ thì sau lưng bỗng vang lên một tiếng “két”, Đinh Tiểu Tiểu giật mình khiếp đảm, hắn xoay phắt người lại, thấy một bóng đen đang nhào về phía mình. Ngay lập tức, hắn giơ bàn tay cầm báng súng lên đập thẳng vào đầu kẻ đó.

Cú đánh ấy quả thực có tác dụng. Kẻ đó chưa kịp phản kháng đã đổ “rầm” xuống sàn. Thấy thế, Đinh Tiểu Tiểu liền giơ chân bồi thêm vài cú, sau khi xác định đối phương đã hoàn toàn không còn năng lực phản kháng, hắn mới lùi về sau hai bước, ngồi phịch xuống mép giường, cầm đèn pin chiếu vào kẻ đó.

Người nằm gục trên sàn là một gã đàn ông, ước chừng cao một mét tám mươi, gương mặt trắng trẻo, trên huyệt thái dương có một mảng đỏ thẫm do bị Đinh Tiểu Tiểu dùng báng súng đánh trúng. Gã cũng chính là đối tượng mà hắn định giết tối nay. Đinh Tiểu Tiểu ngồi trên giường nghỉ chốc lát, sau đó ngồi thụp xuống cạnh đối phương, đặt ngón tay dưới mũi gã để xem gã còn thở không, rồi lại cúi người áp tai lên tim gã để nghe thử.

Chết rồi. Gã chết thật rồi. Hóa ra giết một người lại dễ thế này.

Đinh Tiểu Tiểu có phần phấn khích. Hắn chống người đứng dậy, trên môi lướt qua một nụ cười gian ác, sau đó như chưa hả giận, hắn lại giơ chân đá vài cú vào bụng cái xác. Kế tiếp, hắn làm theo kế hoạch, lau sạch những chỗ có khả năng lưu lại dấu vân tay như tay nắm cửa và sàn nhà, rồi mới theo lối đã vạch sẵn rời khỏi căn hộ, đi ra khỏi Hoa viên Tịnh Ngữ. Gió đêm thổi rát mặt, hắn điên cuồng chạy một mạch băng qua mấy con phố, lau sạch sẽ khẩu súng rồi chôn nó trong một công xưởng bỏ hoang.

Xong xuôi, Đinh Tiểu Tiểu nhìn đồng hồ rồi chạy một mạch về nhà.

Trong nhà nồng nặc mùi bia rượu, một thanh niên ăn mặc sành điệu khoảng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi đang nằm bẹp trên sofa. Anh chàng đã say quắc cần câu. Điều này cũng chẳng có gì lạ, vài tiếng trước chính Đinh Tiểu Tiểu đã cùng anh ta nốc hết hai chai rượu trắng to tướng, chỉ là anh chàng không biết rằng, thứ anh ta uống là rượu, còn thứ Đinh Tiểu Tiểu uống là nước lọc đã được chuẩn bị từ trước.

Đinh Tiểu Tiểu chạy về phòng tắm rửa, thay quần áo sạch sẽ, sau đó tiến tới gần sofa, cầm chai bia trên bàn lên tu ừng ực. Hắn uống liền tù tì mấy chai, đã thấy ngà ngà say nhưng dường như vẫn chưa đủ, bèn lấy thêm một chai rượu trắng, cầm lên tu vài ngụm lớn…

Chất cồn nhanh chóng khuếch tán trong người, không lâu sau, hắn đã say mèm, ý thức càng lúc càng mơ hồ, chân tay cũng bắt đầu không kiểm soát nổi. Sau cùng, hắn ngã rầm xuống sàn, cố mở mắt nhìn gian phòng khách mờ mờ ảo ảo trước mặt.

Trong mắt Đinh Tiểu Tiểu, chiếc đèn treo trên trần nhà cứ đong đưa qua lại y như con lắc đồng hồ, bức tường trắng xóa lúc thì biến thành màu xanh lam, khi lại hóa ra xanh lá, lát sau lại xuất hiện một bóng đen. Bóng đen ấy giương nanh múa vuốt trên tường, ngay sau đó bức tường rạn nứt, một bàn tay đầy máu từ bên trong thò ra. Vết nứt càng lúc càng rộng, một bóng người từ trong lách ra, mặt mũi hung tợn, gào thét xông về phía hắn.

 

 

Rất nhớ, rất nhớ anh – Mặc Bảo Phi Bảo

Covert rat nho copy

 

Anh là một người lồng tiếng nổi tiếng nhưng thân phận anh còn là một bí mật. Bởi cơ duyên tình cờ, hàng đêm, anh bắt đầu giới thiệu các món ăn ngon cho nàng bằng chất giọng mê hồn, anh thuật lại cách làm của từng món ăn và rồi anh cũng từ từ nhấm nháp nàng, từng chút, từng chút một.

“Thanh Thanh?” Anh gọi nàng.

Nàng nhìn anh.

“Có muốn gặp anh thường xuyên không?”

“Ưm…!”

Anh tiếp tục: “Muốn lúc nào cũng có thể tìm thấy anh không?”

“Muốn dẫu tối anh không ở nhà thì cũng có thể nằm trên giường đợi đến sáng anh về không?

Giọng anh dịu dàng và trầm trầm pha chút nghi hoặc khàn khàn đầy mê hoặc: “Muốn ngày nào… cũng đều nghe thấy giọng anh không? Bất kể muộn thế nào cũng đều được anh dỗ ngủ không?”

“Muốn…” Cuối cùng nàng đành đầu hàng.

(Bìa demo- chưa phải bìa chính thức)

Lời của Amun:

Đây là một câu chuyện vô cùng, vô cùng ngọt ngào về một tình yêu online mà nam chính và nữ chính “yêu nhau từ tiếng nói đầu tiên”. Anh nam chính rất nổi tiếng trong giới lồng tiếng trên mạng, bạn nữ chính rất hâm mộ giọng của anh ấy, một lần tình cờ anh nam chính nghe thấy giọng bạn nữ chính rồi cũng “cảm” luôn rồi tìm cách tiếp cận nữ chính, và tèn tén ten, câu chuyện bắt đầu.

Tác dụng phụ có thể gặp phải sau khi đọc xong cuốn này, đó là bạn có thể tăng thêm vài cân vì mỗi khi đọc đến những món ăn trong cuốn sách lại đói không thể chịu được mà phải đi tìm cái gì đó để ăn. >”<