Vạn dặm tìm chồng – Minh Nguyệt Thính Phong – chương 3.4

Tô Tiểu Bồi gật đầu, hỏi: “Đã là mỗi thành một án, không hề thất thủ, không có người sống, vậy nhất định có dấu hiệu gây án đặc biệt, như vậy quan phủ mới có thể xác định những vụ án này là cùng một kẻ gây ra.”

“Đúng vậy.”

“Dấu hiệu gì?”

“Không hỏi.” Nhiễm Phi Trạch thản nhiên đáp. “Những hồ sơ vụ án cơ mật, sai gia sẽ không tùy tiện nói cho người khác. Cô nương không nhìn thấy đoàn người lũ lượt đến trước cửa nha môn hôm nay đâu, toàn bộ đều muốn đến để báo tin lĩnh thưởng, kết quả đều là tin tức lừa đảo. Ta có thể nói chuyện với sai gia hỏi được những điều này đã chẳng dễ dàng gì.”

“Nhưng tin tức không đủ, làm sao bắt được người? Hy vọng hắn huênh hoang tự đại diễu qua trước mặt bách tính đang khao khát lĩnh được năm lượng bạc sao?”

Nhiễm Phi Trạch giả bộ ho khan, ám chỉ chính Tô Tiểu Bồi mới là kẻ ngóng trông lĩnh được năm lượng bạc đó.

Tô Tiểu Bồi mím môi, không phủ nhận. Cô nói: “Tráng sĩ, phàm là kẻ gây án liên hoàn, nhất định có động cơ nào đó. Hung thủ chắc hẳn đã luyện tập nhiều lần nên thủ đoạn gây án mới thành thục và tự tin như vậy, thủ pháp và mục tiêu của hắn ta đều có quy luật và manh mối có thể truy tìm, muốn bắt được hắn, thì bắt buộc phải truy về ngọn nguồn gốc rễ, xuất phát từ tâm lý phạm tội của hắn, biết được hắn là ai, vì sao hắn làm như thế, hắn đang muốn gì, hắn muốn xuống tay với đối tượng như thế nào…”

Tô Tiểu Bồi nói đến đây thì dừng lại, nhìn sang Nhiễm Phi Trạch.

Nhiễm Phi Trạch đang khoanh hai tay trước ngực nghe Tô Tiểu Bồi nói. Cách nói năng tuy cổ quái, nhưng chàng nghe vẫn có thể hiểu được.

“Tráng sĩ, tên tội phạm này chúng ta vẫn có thể bắt được, có điều phải dò hỏi được nhiều tin tức hơn.”

“Cô nương không nhớ được chuyện gì, nhưng đầu óc lại nhanh nhạy như vậy.”

Tô Tiểu Bồi ngây ra, xoa xoa đầu, giả bộ nói: “Chính là chuyện đã xảy ra thì không còn nhớ, nhưng bản lĩnh thì vẫn còn.”

Nhiễm Phi Trạch lại ho khan hai tiếng. “Bản lĩnh của cô nương, quả thực khiến người ta ấn tượng sâu sắc.”

Tô Tiểu Bồi đỏ bừng mặt, biết chàng đang nhắc đến việc tay chân cô vụng về, kỹ năng sinh tồn hoàn toàn không có. Tô Tiểu Bồi không tính toán với chàng, chỉ nói: “Tóm lại, tráng sĩ, huynh không thể bỏ cuộc như thế này được, chúng ta cần phải cố lên, bắt cho được tên tội phạm đó.”

“Thêm dầu[1]?” Tuy Tô Tiểu Bồi nói chuyện cổ quái nhưng Nhiễm Phi Trạch cũng có thể nghe hiểu được tám, chín phần, nhờ vào khả năng suy đoán, chuyện đối thoại cũng tạm coi là khá suôn sẻ. Ấy vậy mà từ “thêm dầu” này nghĩa là gì, chàng thật sự không hiểu được.

“À, đó là lời nói khích lệ ở quê hương ta.”

“Cô nương nhớ lại rồi?”

“Đột nhiên nhớ được một chút.” Tô Tiểu Bồi cảm thấy không thể tiết lộ quá nhiều, nếu như chàng nghi ngờ cô là đồ thần kinh, vứt bỏ cô thì gay to.

“Tráng sĩ, tên hái hoa tặc đó đáng ghét như vậy, tuyệt đối không thể buông tha hắn. Nghĩ đến những nữ tử yếu đuối bị hắn sát hại kia, nhất định phải nêu cao chính nghĩa.” Tô Tiểu Bồi nhanh chóng quay lại chủ đề cũ, con người Nhiễm Phi Trạch khá là có lòng trượng nghĩa, bắt đầu từ phương diện này, nhất định tác động lôi kéo được chàng ta tham gia cùng.

“Ừm, cô nương thật là tốt bụng.”

“Đâu có, đâu có.”

“Nếu không có năm lượng bạc kia, cô nương còn để tâm đến chuyện này không?”

“…”

Cổ họng Tô Tiểu Bồi bị nghẹn cứng, cuối cùng chỉ nặn ra được một câu: “Bạc và chính nghĩa, quan trọng như nhau.”

“Lời này mới đúng là thực.” Nhiễm Phi Trạch nói với vẻ nghiêm túc.

Trong lòng Tô Tiểu Bồi nghĩ, đương nhiên rồi, người có thể hạ thuốc xổ với một đám hảo hán sau đó tự mình đi cướp công lao, bàn đến chuyện thực dụng chàng đâu có kém hơn mình. Có điều chuyện này tốn sức khó làm, khả năng thành công không lớn, lại chỉ được có năm lượng bạc, chẳng có sức hấp dẫn đối với chàng, cô mới đành chuyển hướng lay động tinh thần chính nghĩa.

“Có điều cô nương biết đó, quan phủ treo thưởng là muốn được cung cấp manh mối hành tung của tội phạm, chúng ta không có bất cứ đầu mối nào để báo tin, lại muốn quan phủ nói cho chúng ta những tin tức này, quan phủ có thể đồng ý không?”

[1]Trong tiếng Trung, từ “Cố lên” dịch theo nghĩa đen là “thêm dầu”.