Em đứng trên cầu ngắm phong cảnh – Cố Tây Tước – chương 6.5

Thủy Quang vẫn luôn thấy mơ hồ về cái đêm của hai năm trước. Cô chỉ nhớ cảm giác đau đớn hòa quyện với sự dịu dàng. Sau khi tỉnh lại, cô cố ý gạt đi tất cả những chi tiết và cảm nhận của đêm đó, cô không muốn nhớ xem người ôm cô trên giường là ai. Bởi vì đó không phải anh ấy, nên đau cũng được mà dịu dàng cũng được, cô đều không muốn để ý đến, chỉ coi… chỉ coi là mơ một giấc mơ sai lầm.

Cô và Nguyễn Tĩnh lặng lẽ uống nốt cốc trà cuối cùng.

Nguyễn Tĩnh nói mình dự đám cưới xong có thể sẽ quay về nhà một chuyến, bố mẹ liên tục giục cô về, hơn nữa, gần đây sức khỏe của ông nội không tốt, phải nằm viện, tuy là bệnh cũ nhưng cô thực sự thấy lo lắng nên phải quay về thăm.

Tiêu Thủy Quang chúc cô đi đường bình an.

Trước cửa quán trà, Nguyễn Tĩnh và Thủy Quang trao cho nhau một cái ôm nhẹ, nói: “Tiêu Thủy Quang, chúc em vạn sự như ý.”

Thủy Quang nhìn chiếc taxi đi xa rồi mới quay về nhà.

 

Buổi xem mắt vào thứ Bảy của Chương Tranh Lam bắt đầu sau khi đối phương đến muộn nửa tiếng.

Cô gái ấy khá dịu dàng, đến nơi liền liên tục nói xin lỗi.

“Không sao.” Chương Tranh Lam lịch sự giúp cô ta kéo ghế. Nhìn thấy anh, vẻ chán nản trước đó của cô gái đã biến mất, thay vào đó là vẻ ngượng ngùng đỏ mặt. “Cảm ơn.”

Chương Tranh Lam vẫy phục vụ đến, hỏi: “Cô muốn uống gì?”

“Sinh tố đi!”

Chương Tranh Lam gọi sinh tố và cà phê. Trong cuộc nói chuyện sau đó, cô gái vẫn luôn rất dễ gần, thỉnh thoảng hỏi anh vài câu.

“Bình thường anh thích làm gì? Có xem nhiều phim không? Tôi rất thích xem phim.”

Chương Tranh Lam cười, nói: “Vậy sao? Tôi cũng tàm tạm.”

Đối phương mỉm cười. “Lần sau nếu có dịp, chúng ta đi xem phim nhé?”

“Được thôi.”

Tính cách Chương Tranh Lam là vậy, đối với ai cũng ôn hòa, nhưng lần này anh thật sự không thể kiên nhẫn đợi thời gian trôi qua một cách nặng nề được nữa. Tuy vậy, anh vẫn cố gắng giữ phép lịch sự tối thiểu.

Anh mân mê cốc cà phê trong tay, nói chuyện với cô gái ngồi đối diện, cho đến khi hacker Trương gọi điện đến. Anh xin lỗi đối phương rồi nghe máy.

“Lão đại, hì hì, anh đang bận sao?”

Chương Tranh Lam “ừm” một tiếng. “Có chuyện gì?”

“Cũng chẳng có chuyện gì, hôm nay em đã gọi điện thoại cho cô Tiêu kia, hỏi ý của cô ấy về chuyện chụp ảnh quảng cáo cho trò chơi. Xin lỗi sếp, tiền trảm hậu tấu rồi, nhưng em thật sự cảm thấy cô ấy rất thích hợp.”

Ngón tay đang đặt trên cốc bất giác dừng lại, một lát sau, anh hỏi: “Cô ấy nói gì?” Anh phát hiện ra bản thân mình có phần căng thẳng.

“Cô ấy không đồng ý ngay nhưng nói sẽ cân nhắc, lão đại, nếu như cô ấy đồng ý thì chọn cô ấy nhé?”

Chương Tranh Lam hờ hững nói: “Tùy cậu.”

Hacker Trương nghe vậy liền xun xoe nịnh bợ: “Ông chủ anh minh!”

Chương Tranh Lam tắt máy, vô thức cắn cắn môi. Cô gái ngồi đối diện thấy vẻ mặt anh đột nhiên trở nên trầm tĩnh, do dự hỏi: “Anh… bận việc gì phải không?”

“Hử?” Chương Tranh Lam định thần lại, ngay lập tức đứng lên, nói: “Xin lỗi, tôi có chút việc phải đi trước.” Anh gọi phục vụ đến thanh toán, đối phương nhất thời phản ứng không kịp nhưng anh đã khách sáo gật đầu với cô ta. “Rất vui vì được gặp cô, tạm biệt.”

Ra đến xe, anh dựa vào ghế, nhắm mắt lại một lúc lâu rồi mới quay sang nhìn chiếc túi đặt trên ghế phụ, bên trong là một chiếc áo len cũ. Hai tay anh nắm lấy vô lăng, chậm rãi ngả đầu vào đó, lẩm bẩm: “Mình thực sự điên rồi.”