Em đứng trên cầu ngắm phong cảnh – Cố Tây Tước – chương 6.4

Từ câu trả lời của Thủy Quang, Nguyễn Tĩnh đoán ra được phần nào, liền hỏi: “Có công ty muốn mời em sao?”

“Không phải, họ tìm em chụp ảnh game gì đó.” Thủy Quang bất đắc dĩ nói. “Có thể chỉ là đùa mà thôi.”

“Công ty gì vậy?”

“GIT”

“GIT?” Nguyễn Tĩnh kinh ngạc.

“Có vấn đề gì sao?” Thủy Quang tiện miệng hỏi.

Nguyễn Tĩnh trầm ngâm nói: “Công ty này rất có tiếng trong ngành IT, nhưng chị biết đến chủ yếu là vì người sáng lập nó từng học trường chúng ta.” Nói đến đây, Nguyễn Tĩnh cười. “Người đó đúng là huyền thoại, anh ta là sư huynh trên bọn chị hai khóa trong viện nghiên cứu của trường, tuy không cùng khoa với bọn chị. Chị cũng chỉ nghe danh anh ta, chưa từng gặp người thực nhưng thanh danh của anh ta thực sự rất lớn. Anh ta tốt nghiệp trường đại học nổi tiếng số một trong nước, sau này được “mời” đến trường chúng ta học nghiên cứu sinh, tài hoa, danh tiếng có thể coi là hạng nhất, nhưng anh ta dường như không hề để ý đến những thứ phù phiếm đó, học được một năm liền nghỉ học ra ngoài khởi nghiệp, đã trở thành ví dụ thành công điển hình, khi đó giáo viên hướng dẫn nghiên cứu sinh bọn chị và cả lãnh đạo khoa, lãnh đạo viện còn thường xuyên lấy Chương Tranh Lam ra làm gương để khuyến khích thế hệ sau, đâu biết là Chương Tranh Lam mới học ở trường này không đến một năm đã đi rồi, căn bản không thể coi là học trò do bọn họ bồi dưỡng được. Nói ra thì đây cũng coi như là điểm đáng cười lại đáng buồn của giáo dục Trung Quốc.”

Thủy Quang yên lặng nghe Nguyễn Tĩnh nói xong mới khẽ hỏi: “Tên của anh ta… là gì?”

Nguyễn Tĩnh rót ít nước lên nắp chiếc cốc gốm, dùng tay chấm nước viết lên mặt bàn ba chữ “Chương Tranh Lam”.

Thủy Quang nhìn cô viết xong chữ “Lam”, trái tim chợt lỡ nhịp.

Trùng hợp đến vậy sao?

Nhưng, cũng chỉ là trùng hợp mà thôi.

Thủy Quang vẫn luôn thấy mơ hồ về cái đêm của hai năm trước. Cô chỉ nhớ cảm giác đau đớn hòa quyện với sự dịu dàng. Sau khi tỉnh lại, cô cố ý gạt đi tất cả những chi tiết và cảm nhận của đêm đó, cô không muốn nhớ xem người ôm cô trên giường là ai. Bởi vì đó không phải anh ấy, nên đau cũng được mà dịu dàng cũng được, cô đều không muốn để ý đến, chỉ coi… chỉ coi là mơ một giấc mơ sai lầm.