Vạn dặm tìm chồng – Minh Nguyệt Thính Phong – chương 2.1

CHƯƠNG 2

3dtap3 copy

 

Trấn Thạch Đầu tuy tên gọi là Thạch Đầu[1], nhưng không phải được xây dựng bằng đá. Án ngữ ngay đầu trấn là mấy căn nhà bằng đất.

Tô Tiểu Bồi nhìn thấy nhà cửa, mừng như được từ núi hoang về với nhân gian. Nhưng cô không dám thả lỏng, bởi cô biết, với tình trạng hiện tại của mình, hễ dừng lại thì chắc chắn sẽ không đi nổi nữa.

Đi đến đây, Đường cô nương tỏ ra khá kích động, cuối cùng không kìm nén nổi nữa, tròng mắt thoắt cái đã đỏ hoe, bước chân lại chậm hơn cả Tô Tiểu Bồi. Tô Tiểu Bồi có thể hiểu được tâm trạng của nàng ta, muốn an ủi đôi câu, nhưng đôi chân tàn tạ bị giày vò khiến cô chẳng còn tinh thần nói chuyện nữa.

Vào trấn, Đường cô nương dẫn Nhiễm Phi Trạch và Tô Tiểu Bồi vòng trái rẽ phải xuyên qua mấy con đường, cuối cùng dừng lại trước một cánh cửa.

Trước cánh cửa đó, một người đàn bà ôm chiếc nồi sành đang chuẩn bị bước vào nhà, nhìn thấy bọn họ, bà ta kinh ngạc đến mức há hốc miệng ra, chiếc nồi sành trong tay “choang” một tiếng, rơi xuống mặt đất. Bà ta lao về phía Đường cô nương.

“Liên nhi!”

“Mẹ!”

Hai mẹ con ôm nhau khóc. Cảnh tượng này khiến Tô Tiểu Bồi thật lòng vui mừng thay bọn họ, cũng có chút ngưỡng mộ, bây giờ cô rơi vào hoàn cảnh này, chẳng biết sau này sẽ ra sao. Không nghĩ xa xôi, đơn giản ngay lúc này đây, bàn chân và cẳng chân cô đều đau đến mức sắp không đứng nổi nữa rồi, miệng thì khát bụng thì đói, hai mắt cứ hoa lên.

Tiếng khóc của hai mẹ con thu hút rất nhiều người kéo đến, thấy hóa ra là đại khuê nữ Đường gia đã quay về, mọi người mồm năm miệng mười quây lại. Tô Tiểu Bồi cũng không phân rõ được thân phận của những người đó, chỉ nghe mọi người ríu rít nói Đường cô nương mệnh lớn, bị sơn tặc bắt đi rồi còn có thể sống sót trở về.

Đường Liên cúi đầu không nói gì, đây chẳng phải chuyện vẻ vang gì, nàng ta cũng biết bị sơn tặc bắt đi nhiều ngày như vậy, những hương thân phụ lão này chưa biết chừng đã đồn đại điều gì rồi, thanh danh nàng ta sợ là sớm đã chẳng còn nữa, nên chỉ cúi đầu, bối rối ngậm chặt miệng.

Đường phu nhân cũng cùng một tâm tư, con gái còn sống quay về giống như kỳ tích, trong lòng bà ta đương nhiên vui mừng khôn xiết, nhưng khoảng thời gian này lời đồn thổi không hay nghe đã nhiều nên bà ta rất cảnh giác, vội chuyển đề tài, hỏi Nhiễm Phi Trạch và Tô Tiểu Bồi là ai.

Đường Liên không thuật lại tỉ mỉ chuyện cũ, chỉ nói mình lạc đường trên núi, được Nhiễm Phi Trạch cứu giúp và đưa về nhà.

Đường phu nhân nghe xong cuống quýt cảm tạ, gọi Nhiễm Phi Trạch là ân công, ân nhân, Nhiễm Phi Trạch khách khí đáp lại đôi câu. Tô Tiểu Bồi ở bên cạnh thật sự chịu không nổi nữa, cô biết bộ dạng mình bây giờ nhất định rất cổ quái nhếch nhác, cũng nhìn thấy ánh mắt tràn đầy kinh ngạc của mọi người đang chĩa vào mình, nhưng dù vậy cô cũng bắt buộc phải ngắt lời bọn họ.

“Vị đại tỷ này.” Nên gọi là đại tỷ phải không nhỉ? Người phụ nữ này tuy hơi già một chút, nhưng tuổi tác có vẻ không lớn lắm, Tô Tiểu Bồi cảm thấy bà ta chắc chưa đến bốn mươi, gọi là đại nương chắc là hơi quá.

Nhưng tiếng “đại tỷ” vừa cất lên, ánh mắt của tất cả mọi người đã nhất loạt quét đến, ngay cả Nhiễm Phi Trạch cũng quay sang nhìn cô.

Tô Tiểu Bồi không biết có chỗ nào không đúng, nhưng cô quyết định vờ như không thấy, tiếp tục mặt dày, hắng giọng nói: “Ân công cho đến giờ chưa uống một ngụm nước, chưa ăn một miếng cơm nào đó.”

Cô đi cùng Nhiễm Phi Trạch, bọn họ cho chàng nước uống cơm ăn, hẳn là cũng sẽ không bỏ sót cô.

Nhiễm Phi Trạch nhìn cô, Tô Tiểu Bồi tiếp tục giả bộ không thấy.

Đường phu nhân lúc này đã hiểu ra, vội nói: “Đúng là lễ nghi không chu toàn, ân công chớ trách. Mời vào nhà, ta sẽ đi chuẩn bị trà và cơm ngay.”

Đường phu nhân nói xong liền quay người chào hỏi mấy câu với hàng xóm láng giềng, mọi người lưu luyến không nỡ tản đi, hai mẹ con Đường gia lúc này mới mời Tô Tiểu Bồi và Nhiễm Phi Trạch vào nhà.

Nhiễm Phi Trạch không chút khách khí, cõng chiếc tay nải siêu lớn của chàng vào. Tô Tiểu Bồi nhịn đau, vội tập tễnh theo sau.

Hai người ngồi trong phòng khách của Đường gia. Tô Tiểu Bồi nhìn quanh gian phòng khá lớn, đồ đạc tuy đơn giản nhưng sạch sẽ gọn gàng, cô không biết cuộc sống mọi người ở đây thế nào, cho nên không phán đoán được gia cảnh của Đường gia ra sao.

[1] Tảng đá.

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s