Tương tư môn – Chương 2.8

Tô Vọng Ngôn kể: “Hôm ấy, ta từ chỗ Lăng Tiêu ra liền chuẩn bị gấp gáp về Lạc Dương, nhưng sự việc quả thật quá đỗi ly kỳ, giống như ngày hè ngủ trưa nằm mơ một giấc, tỉnh dậy, không phân rõ thật giả. Ta nghĩ đi nghĩ lại, lúc thì cảm thấy đó là thật, lúc thì lại nghi ngờ là đang nằm mơ, nghĩ mãi không sao lý giải được, do đó quay ngược trở lại.

Ta tìm một vòng ở gần đó, quả nhiên đúng như lời Lăng Tiêu, trong vòng mấy dặm đều không có nhà ai khác. Lại hỏi thăm ở lân cận, cũng không ai từng gặp kẻ có bộ dạng tương tự ba người kia. Ta không tìm được mấy người đó, đành nghĩ cách khác. May mà ta còn nhớ đêm ấy tiên sinh nhà họ Vương kia nói mình không nhớ đường, Vong Thế cô nương liền trả lời y, nhà Tam Nương qua khỏi đình Hồi Mâu ở ngã rẽ đầu tiên quẹo trái, trước cửa có ba gốc liễu. Đình Hồi Mâu này lại có thật, thế là ta bèn căn cứ nơi chốn nàng nọ nói, tìm đến tận cửa.”

Y ngừng lại, lạnh nhạt nói: “Nơi ấy, là một bãi tha ma hoang vắng. Có một ngôi mộ trơ trọi, đằng trước trồng ba cây liễu, chủ nhân là một kỹ nữ tên Chu Tam Nương.”

Vi Trường Ca bất giác há hốc miệng, nhưng không nói gì, hồi lâu mới gõ nhẹ mặt bàn, chau mày nói: “Ta cứ cảm thấy có chút không đúng… Có khi nào là ai đó cố ý giả làm yêu ma quỷ quái, giăng sẵn thòng lọng, muốn dụ đệ mắc câu?”

Tô Vọng Ngôn gật đầu, nói: “Thoạt đầu, ta cũng hơi hoài nghi, sự việc quá trùng hợp, cứ cảm thấy trong lòng không chắc chắn. Nhưng tiến triển về sau lại thực sự không giống như vậy.”

Y vừa nhớ lại, vừa chậm rãi kể: “Lúc ta đến đó, chỉ nhìn thấy một vùng mộ hoang không người trông nom. Tìm nửa ngày trời mới thấy ba gốc liễu ở chân dốc. Bên cạnh quả nhiên có một nấm mộ, nhìn ra được đã lâu năm rồi, bờ đất sau mộ đã sạt đổ phân nửa, trên mộ phủ đầy cỏ dại, tựa hồ lâu ngày chẳng ai hương khói. Nhưng trên mộ không còn bia mộ, cũng không có ký hiệu, không nhìn ra là mộ của ai.

Ta hỏi thăm khắp xung quanh Cẩm Thành, mọi người đều nói nơi đó gọi là dốc Diêm Vương, toàn chôn những khách qua đường nghèo khó, chán chường chết ở nơi đất khách quê người, nếu không thì là phường ăn mày, kỹ nữ. Nhưng mỗi khi hỏi đến người được chôn dưới ba gốc cây liễu kia là ai, thì chẳng ai trả lời được. Ta nghĩ hỏi nữa cũng không có kết quả, liền chuẩn bị ở thêm một đêm tại Cẩm Thành, sáng sớm hôm sau sẽ trở về Lạc Dương.

Không ngờ, trong quán rượu, ta lại chạm trán đám “tài tử danh sĩ” đã gặp ở hội thơ ngắm hoa kia, họ lôi kéo ta cùng uống rượu. Giữa tiệc mọi người khoác lác trời nam biển bắc, dần dà, bèn nói đến chuyện văn nhã phong lưu của mỗi người. Trong đó có một người muôn vàn cảm khái nhắc đến một cuộc gặp gỡ ở Cẩm Thành ba mươi năm trước, nói là năm xưa y giữ chức tham mưu ở trướng phủ, trong thời gian đó có giao hảo với một cô nương ở chốn thanh lâu, cả hai có rất nhiều lời thề ước trước hoa dưới trăng. Sau đó y lên kinh mưu cầu chức quan, bất đắc dĩ bỏ lại nàng ta, ba năm sau trở về, ngờ đâu giai nhân đã hương tan ngọc nát.”

Tô Vọng Ngôn nói đến đây, tốc độ chậm hẳn lại: “Người đó bảo, y không ngờ sau khi từ giã lại thành vĩnh biệt, đau lòng vô cùng, bèn trồng ba gốc liễu ở trước mộ nàng để gửi gắm nỗi niềm thương nhớ.”

Vi Trường Ca nhướng mày, không nói gì.

Tô Vọng Ngôn tiếp tục nói: “Ta nghe đến đây, nghĩ đến ba gốc liễu trước mộ Tam Nương, liền thuận miệng hỏi y nàng ấy phải chăng được chôn ở dốc Diêm Vương. Y hỏi ngược lại ta: “Dốc Diêm Vương là chỗ nào? Ta chỉ biết đó là một bãi tha ma ở ngoại thành, gọi là đình Hồi Mâu.” Cái tên dốc Diêm Vương này mới được đặt mấy năm gần đây, lúc trước nơi đó chỉ gọi là đình Hồi Mâu, nhiều năm rồi y không đến Cẩm Thành, do đó không biết đình Hồi Mâu đã đổi tên thành dốc Diêm Vương. Ta bèn lập tức hỏi y nàng ấy tên gì, tuy y hơi lấy làm lạ nhưng vẫn trả lời ta, nàng tên là Chu Y Y, người khác đều gọi nàng là Chu Tam Nương!”

“Lời nói phiến diện, không đủ làm bằng cứ. Đệ đã kiểm tra chưa?”

Vẻ thương tiếc lướt qua trong mắt Tô Vọng Ngôn. “Ta đã kiểm tra, ba mươi năm trước, giáo phường[1] Cẩm Thành đúng là từng có một vị Chu tam nương tử. Chu tam nương tử tên Y Y, từng là ca kỹ nổi danh một thời ở Cẩm Thành. Chu Y Y phải lòng một kẻ sĩ, lúc tiếng tăm lẫy lừng nhất thì đóng cửa không tiếp khách, còn dốc tất cả số tiền tích góp được để giúp người kia lên kinh xin chức quan. Ngờ đâu sau khi người kia có được chức quan, lại gửi về một lá thư cắt đứt quan hệ. Chu Y Y nghèo túng bệnh hoạn, lại thêm tức giận, chẳng bao lâu thì qua đời. Tất cả tiền để dành của nàng đều đã đưa cho người kia, sau khi chết thậm chí không mua nổi một cỗ quan tài. Mấy tỷ muội ở giáo phường niệm tình xưa, góp tiền mời một đạo sĩ, cho nàng một manh chiếu rách, chôn cất qua loa ở dốc Diêm Vương ngoài thành.

[1] Giáo phường: Là tổ chức quản lý biểu diễn âm nhạc vũ đạo và hí kịch trong cung đình từ thời Đường đến thời Thanh. Do các nữ nghệ nhân trong giáo phường cũng được gọi là cung kỹ, là một loại kỹ nữ theo nghĩa rộng, nên từ thời Tống Nguyên trở về sau, kỹ viện trong dân gian, nhất là nơi nữ nhạc diễn xuất, có lúc cũng được gọi là giáo phường.

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s