Tương tư môn – Chương 2.7

Tô Vọng Ngôn liếc y, nói: “Đêm hôm đó, người thanh niên kia vừa bước vào rừng, liền có một mùi hương. Lúc ấy ta chỉ cảm thấy mùi hương rất quen thuộc, nhưng nhất thời không nghĩ ra rốt cuộc là mùi hương gì. Thế nhưng sau đó, ở chỗ Lăng Tiêu, ta lại ngửi được mùi hương ấy.”

“Ồ? Là mùi hương gì?”

“Hương trúc.”

“Hương trúc?” Vi Trường Ca nhướng mày, hỏi: “Ý đệ là?”

“Lúc ta và Lăng Tiêu nói chuyện, từng để ý thấy ngoài cửa sổ có trồng một bụi trúc.” Tô Vọng Ngôn ngừng lại, thoáng lộ vẻ do dự hiếm thấy, rồi mới nói tiếp: “Nàng nọ gọi người thanh niên này là “tiên sinh nhà họ Vương”…”

Vi Trường Ca đăm đăm nhìn y hồi lâu, trầm ngâm nói: “Tấn thư[1] ghi chép rằng, Vương Huy Chi[2] bình sinh yêu trúc, từng tạm ở nhờ trong gian nhà trống của người ta, bèn sai trồng trúc, có người hỏi lý do, Huy Chi chỉ ngâm vịnh, trỏ vào cây trúc, nói: Làm sao có thể một ngày thiếu huynh này được[3]? – Đệ muốn nói, “tiên sinh nhà họ Vương” chính là “huynh này”?”

Tô Vọng Ngôn chỉ nhìn y mà không đáp.

Vi Trường Ca ngẫm nghĩ, hỏi: “Vậy, “Vong Thế cô nương” kia là thứ gì?”

Tô Vọng Ngôn hỏi ngược lại: “Một chén quên đời, Bảy bát sinh gió[4], huynh bảo là gì?”

Vi Trường Ca cúi đầu ngó nghiêng trên bàn, gượng cười, nói: “Đệ đừng bảo ta, “Vong Thế cô nương” kia là một chén trà.”

Nào ngờ Tô Vọng Ngôn gật đầu thật.

Vi Trường Ca sững sờ, nhất thời quên cả nói chuyện.

Liền nghe Tô Vọng Ngôn nghiêm túc nói: “Dù không phải là trà, có lẽ cũng là những thứ đại loại như chén trà, bát trà, ấm trà, cây trà…”

Vi Trường Ca nghe y nói đến đây, cuối cùng không kìm nổi cười lớn. “Tiên sinh nhà họ Vương, Vong Thế cô nương, một người là trúc, một người là trà, quả là một sự phối hợp tuyệt diệu!”

Tô Vọng Ngôn sa sầm sắc mặt, sẵng giọng: “Có gì buồn cười chứ? Người có tinh phách, vật có tinh hồn, từ xưa đến nay, có rất nhiều trường hợp gỗ đá, vật chết biến hóa thành yêu quái, có gì kỳ lạ lắm đâu?”

Vi Trường Ca cũng không để tâm, vẫn cười, nói: “Có điều một chén trà cũng có thể trở thành yêu quái, không khỏi quá vô căn cứ. Nói như vậy, Thạch huynh thích chơi cờ kia chẳng lẽ là một chiếc bàn cờ bằng đá sao?”

Tô Vọng Ngôn lạnh lùng cười khẩy, cũng không nói, vẻ mặt khinh khỉnh.

Vi Trường Ca sực nghĩ đến một chuyện, khẽ “a” một tiếng, hỏi: “Đệ tìm được vị Tam Nương mà họ nói rồi chứ?”

Tô Vọng Ngôn vẫn không đáp.

Vi Trường Ca len lén ngó y, tự nói với mình: “Không à? Kỳ lạ thật đấy! Người ta đã nói nơi chốn rất rõ ràng, mà lại không đi tra xét cho ra nhẽ, thực sự không giống tính cách của Tô đại công tử cho lắm.”

Tô Vọng Ngôn không kìm được, phì cười.

Vi Trường Ca cười phụ họa. “Được rồi, được rồi, mau nói cho ta biết đi! Tam Nương kia rốt cuộc là người nào?”

Tô Vọng Ngôn ngưng cười, nghiêm mặt nói: “Người chết.”

Vi Trường Ca thoáng sững sờ.

[1] Tấn thư: Là một sách trong 24 sách lịch sử Trung Quốc (Nhị thập tứ sử), do Phòng Huyền Linh và Lý Diên Thọ phụng mệnh vua Đường Thái Tông biên soạn vào năm 648, kể về các sự kiện bắt đầu từ Tư Mã Ý thời Tam Quốc đến khi Lưu Dụ phế Tấn Cung Đế lập nhà Lưu Tống năm 420.

 

[2] Vương Huy Chi: Nhà thư pháp thời Đông Tấn, con trai thứ năm của Vương Hi Chi.

 

[3] Nguyên văn Hán Việt: “Hà khả nhất nhật vô thử quân.” Về sau “thử quân (huynh này)” là danh xưng ước định của “trúc”.

 

[4] Nguyên văn Hán Việt: “Nhất bôi vong thế, Thất oản sinh phong.” Trích từ Tùy Viên thực đơn của Viên Mai thời Thanh.

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s