Tương tư môn – Chương 2.5

Tô Vọng Ngôn đáp: “Ta đã nhận lời Lăng Tiêu, nhất định sẽ tận tay giao bức tranh cho Tô tam công tử, lúc ta nhìn thấy bức tranh đó thì đã ở Lạc Dương rồi, dù muốn hỏi cũng không có cách nào hỏi được…”

Im lặng giây lát, y khẽ nói: “Hôm ấy sau khi đã đi rất xa, ngoảnh đầu lại, ta vẫn thấy nàng đứng ở cửa dõi theo ta. Tuy ta hứa với nàng có chút manh mối nào sẽ thông báo cho nàng ngay, nhưng nàng vẫn không yên tâm… Sáng hôm ấy, trời rét căm căm, nàng một thân một mình, cô đơn lẻ loi đứng trên đường núi, tuy ta chẳng biết trong lòng nàng có chuyện gì, song cũng không kìm nổi cảm thấy buồn bã thay nàng…”

“Tô tam công tử mà nàng nói, thật sự chính là Tam thúc của đệ sao?”

“Sau khi về nhà, ta tìm cơ hội kể chuyện này với Tam thúc. Ta bắt đầu kể từ chuyện mười năm trước lần đầu tiên nàng đến Tô gia, cho đến chuyện lần này gặp được nàng ở Cẩm Thành. Tam thúc liền bảo ta mở bức tranh ra, nói cho thúc ấy biết trên bức tranh vẽ gì. Đến lúc ấy ta mới nhìn thấy bức vẽ Hình Thiên đó và bài thơ kia. Biểu cảm khi ấy của Tam thúc dường như đã hiểu rõ chuyện gì, ta bèn hỏi: “Tam thúc, Lăng phu nhân bảo cháu đưa đến bức tranh và bài thơ này, không biết là ý gì?” Tam thúc không trả lời, mà hỏi ngược lại ta, sinh, lão, bệnh, tử, ái biệt ly, oán tăng hội, cầu bất đắc, ngũ âm thịnh, trong tám nỗi khổ này của đời người, nỗi khổ nào là khổ nhất. Trong lúc nhất thời ta cũng không biết nên trả lời thế nào, chỉ nói: “Mỗi người vừa ra khỏi bụng mẹ, liền luôn luôn ở trong tám nỗi khổ, những nỗi niềm khổ sở này chẳng có điều nào không khiến người ta giày vò, khó chịu. Nếu nhất định phải nói ra điều nào là khổ nhất, có lẽ nên tính là cầu mà không được chăng?”.”

Vi Trường Ca cười nhàn nhạt, tiếp lời: “Cầu mà không được tuy khổ, nhưng có lúc cầu được rồi, cũng chưa chắc đã là chuyện may mắn.”

Tô Vọng Ngôn thoáng nhìn y, cười, nói: “Giọng điệu này của huynh cũng không khác mấy với Tam thúc. Hôm ấy ta trả lời như vậy, Tam thúc cũng mỉm cười, bảo: “Đúng thế, người sống ở trên đời, trăn trở bôn ba, phần lớn đều khổ sở vì cầu mà không được, nhưng không biết rằng, có lúc cầu được rồi, lại là một loại cảnh khổ khác.”

Ta đợi mãi, nhưng thúc ấy không nói gì nữa, ta không kìm nổi, đành hỏi thúc ấy: “Lăng Tiêu bảo trong thiên hạ chỉ có người đó giúp được nàng ta, người nàng ta nói, rốt cuộc là ai?” Tam thúc nghe xong, vẻ tươi cười bỗng biến mất, như thể bị khơi gợi lên tâm sự gì đó, mãi hồi lâu chỉ ngẩn ngơ ngắm trăng sáng trên trời một cách say mê…

Tô Vọng Ngôn nói đến đây, ngừng lại một chút, giải thích: “Tuy ta biết Tam thúc không nhìn thấy, nhưng mắt thúc ấy rất đẹp, ta cứ không kìm được cảm thấy thúc ấy đang ngắm trăng…

Ta đang nhìn mắt thúc ấy, đột nhiên thúc lại hỏi ta: “Hôm nay là ngày rằm, trăng có đẹp không?” Ta giật mình, vội đáp: “Đẹp lắm!” Tam thúc liền cười, nói: “Gió trong trăng sáng tương tư xa[1]. Có lẽ từ xưa đến nay, trăng sáng là vật tương tư nhất chăng? Tuy nhiên, trên đời này có một người còn xinh đẹp hơn, còn khiến người ta tương tư hơn trăng sáng trên trời …” Ta không rõ vì sao thúc ấy bỗng nói đến chuyện này, đang sửng sốt, liền nghe thúc nói: “Tên của nàng, cũng gọi là Tương Tư.”.”

Vi Trường Ca “a” lên một tiếng: “Ta biết rồi!”

Tô Vọng Ngôn nhìn y mỉm cười.

Cả hai đồng thanh nói ra ba chữ: “Nguyệt Tương Tư!”

Nói xong nhìn nhau cười vang.

[1] Nguyên văn Hán Việt: “Thanh phong minh nguyệt dao tương tư.” Trích từ bài thơ Giang Nam lộng của Vương Bột thời Đường.

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s