Sự cám dỗ cuối cùng [Diệp Lạc Vô Tâm] – Chương 3.10

“Trưởng phòng Trịnh, tôi không mảnh vải che thân nằm bên cạnh anh cũng không thể khơi gợi hứng thú của anh? Xem ra anh buông thả bản thân quá độ, dẫn đến phương diện nào đó có vấn đề thì phải… Vì vậy anh không thể oán trách tôi.”

Đầu bên kia điện thoại im lặng hồi lâu.

Giản Nhu tiếp tục tỏ ra quan tâm: “Tôi có quen một bác sĩ Đông y, chuyên chữa trị căn bệnh này, bảo đảm sẽ khỏi bệnh. Anh có cần tôi giới thiệu…”

Cô còn chưa dứt lời, đầu máy bên kia đã truyền tới giọng nói lạnh lùng: “Em có cần tối nay tôi chứng minh cho em thấy cơ thể tôi không có bất cứ vấn đề gì hay không?”

Đột nhiên bị vấp, Giản Nhu loạng choạng suýt ngã. Cô bám vào bàn, đứng thẳng người rồi lau mồ hôi trên trán. “Thật ngại quá, tối nay tôi có hẹn rồi.”

“Em có hẹn với Nhạc Khải Phi à?”

“Đúng vậy.” Giản Nhu cố ý dùng giọng nói mờ ám dễ khiến người nghe liên tưởng đến hình ảnh đen tối. “Nếu không để bụng… anh có thể đi cùng.”

“Tôi rất để bụng.” Nói xong, Trịnh Vĩ lập tức cúp máy.

Nghe tiếng “tút… tút” chói tai ở đầu bên kia điện thoại truyền tới, trong đầu Giản Nhu bất chợt bật ra một câu thoại trong bộ phim truyền hình nào đó: “Em cậy tôi yêu em.”

Nếu không phải thật lòng yêu cô, với tính cách của anh, chỉ e anh đã “gặm” cô đến mức xương cốt cũng chẳng còn từ đời nào.

Nhưng nếu anh không yêu cô, cô cần gì phải đâm từng mũi kim vào trái tim anh?

 

Nhiều lúc không thể nói dối bừa bãi vì không cẩn thận sẽ bị ứng nghiệm. Uy Gia ăn cơm ở nhà Giản Nhu, định cùng cô thảo luận về kịch bản, đào sâu nội tâm của nhân vật. Ai ngờ trợ lý của phó tổng giám đốc công ty đột nhiên gọi điện, thông báo ngắn gọn rằng cô phải đi gặp Nhạc Khải Phi tại quán cà phê xoay ở tầng trên cùng khách sạn Đế Đô lúc năm giờ chiều nay.

Đúng rồi, đây là thông báo chứ không phải lời mời. Ai bảo người ta là đại công tử của CEO kiêm phó tổng giám đốc điều hành mới nhậm chức của công ty truyền thông Thế kỷ, người nắm giữ “mạch máu” kinh tế của cô cơ chứ! Hơn nữa, bây giờ cô đang trông chờ anh ta giúp mình tháo cái mũ “tiểu tam” xuống, tránh nguy cơ một ngày nào đó bị vợ cũ của anh ta tạt axit.

Chưa đến bốn giờ, Giản Nhu mặc bộ đồ bình thường dày dặn, kín mít từ trên xuống dưới, lại đeo cặp kính râm che nửa khuôn mặt mới ra khỏi nhà. Đi vài vòng trên phố, xác định không có người bám theo, cô liền lái xe về phía khách sạn Đế Đô.

Lúc cô đi vào quán cà phê theo sự hướng dẫn của nhân viên phục vụ, Nhạc Khải Phi đã đợi cô trong phòng riêng.

Căn phòng sáng trưng và giản dị tràn ngập tiếng nhạc du dương. Trong không khí thoang thoảng mùi cà phê thơm nồng, Nhạc Khải Phi đang ngồi trên chiếc sofa mềm mại bên cửa sổ, nơi có thể ngắm cảnh thành phố. Ngón tay dài của anh ta cầm tách cà phê, gương mặt nhìn nghiêng tuấn tú cộng thêm động tác ung dung, trầm tĩnh nên thoạt nhìn trông anh ta có vẻ tao nhã của nắng xuân. Nhưng cũng chỉ thoạt nhìn mà thôi, bởi một khi ngắm kĩ, vẻ dung tục, giả dối từ trong cốt tủy của anh ta đúng là không có cách nào che đậy.

Thấy Giản Nhu đi vào, Nhạc Khải Phi nheo mắt. “Ngồi đi, tôi gọi Kopi Luwak[1] cho em rồi.”

“Cám ơn!” Giản Nhu ngồi xuống ghế, nhận tách cà phê có mùi “phân mèo” nồng nặc do nhân viên phục vụ đưa tới, mím môi uống một ngụm. Cùng Nhạc Khải Phi học làm “trưởng giả” thưởng thức cà phê rất nhiều lần nhưng cô vẫn không có cách nào thôi liên tưởng đến phân mèo mỗi khi uống. Điều này cũng tựa như quen biết anh ta đã bao năm, cô vẫn không thể quên hình ảnh lần đầu nhìn thấy anh ta giữa đám đông. Lúc đó, người cô đang quay tròn trên không trung, cảm giác chóng mặt ghê gớm theo sự va đập của cơ thể khiến cô đau buốt, trong khi gương mặt anh ta lộ vẻ hứng thú…

[1] Kopi Luwak hay còn gọi là cà phê chồn: thứ đồ uống được xếp vào loại hiếm bậc nhất thế giới. Tuy gọi là cà phê chồn nhưng thực chất hạt cà phê do loài cầy voi đốm ăn vào rồi thải ra, mang lại hương vị đặc biệt. Nhiều người uống loại cà phê này không chỉ vì hương vị mà còn vì đẳng cấp của nó.

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s