Sự cám dỗ cuối cùng [Diệp Lạc Vô Tâm] – Chương 3.9

Nữ chính tên Lam Vũ, là một nữ diễn viên khao khát thành công, còn nam chính là quân nhân đang học ở trường quân sự. Căn cứ vào xu thế ngôi sao nữ thường lấy trai nhà giàu hay người cùng nghề thịnh hành hiện nay, cách xây dựng nhân vật như vậy thường không được đánh giá cao. Hơn nữa, giữa hai người còn tồn tại mối quan hệ yêu hận không thể dứt bỏ.

Nam chính Dương Sâm yêu Lam Vũ sâu đậm. Anh đã trở mặt với người thân để có thể ở bên cô. Bố Dương Sâm đuổi anh ra khỏi nhà, còn tuyên bố thẳng thừng: “Chỉ cần còn một hơi thở, tôi tuyệt đối không để nó bước chân vào cái nhà này!”

Đúng lúc Dương Sâm bất chấp sự phản đối của gia đình, kiên quyết kết hôn với Lam Vũ thì cô lại thản nhiên nói với anh, tình yêu của hai người từ đầu đến cuối chỉ là màn kịch do cô tự biên tự diễn để trả thù anh. Một câu đã lập tức “giết chết” nam chính và tình yêu đẹp đẽ của bọn họ.

Nhiều năm sau, nữ chính tạo dựng được chỗ đứng trong làng giải trí phù hoa, từ một nghệ sĩ không tên tuổi trở thành ngôi sao hạng nhất, tỏa sáng rực rỡ, nhưng không ai biết đến sự cô đơn của cô mỗi khi nửa đêm tỉnh giấc. Cô đã nhập vai quá sâu trong màn kịch tự biên tự diễn đó…

Kể xong nội dung chính, Uy Gia nói: “Bộ phim này tuy “cẩu huyết” nhưng cách xây dựng tình cảm rất tinh tế. Đạo diễn Trần lại là đạo diễn lớn, có yêu cầu khắt khe đối với cảnh tình cảm, chắc chắn sẽ rất hấp dẫn. Điều quan trọng nhất, nữ chính có không gian lớn để phát huy, tính cách biến đổi không ngừng nên không dễ thể hiện. Chỉ cần cô giành được vai diễn, tôi dám bảo đảm bộ phim nhất định sẽ khiến cô nổi tiếng.”

Giản Nhu siết chặt tập kịch bản trong tay. Ngay từ lúc đọc dòng đầu tiên, vấn đề cô quan tâm không phải là dựa vào bộ phim này để nổi tiếng mà là rốt cuộc Trịnh Vĩ muốn gì? Từ bữa cơm tối qua đến việc gợi ý nhà đầu tư trao vai nữ chính cho cô, tất cả đều nằm trong tầm kiểm soát của anh. Tất nhiên mục đích của anh không phải là giúp cô nổi tiếng.

Giản Nhu cụp mắt, nhìn chiếc nhẫn kim cương cô quên chưa tháo ra, mặt nhẫn hình hai bàn tay nắm chặt tựa như quấn lấy ngón áp út của cô. Đột nhiên cô có ảo giác, người đàn ông đó vẫn nắm chặt tay cô, chưa bao giờ buông lơi.

“Tiểu Nhu! Tiểu Nhu!” Uy Gia cất cao giọng, gọi linh hồn đang ở tận phương nào của Giản Nhu quay về.

“Hả?”

“Cô có điện thoại kìa!”

“Ừm.” Giản Nhu cầm di động. Nhưng vừa nhìn dãy số trên màn hình, cô lập tức bấm nút từ chối cuộc gọi.

Vài giây sau, điện thoại lại đổ chuông.

“Ai gọi thế?” Uy Gia hỏi.

Giản Nhu đáp qua loa: “Số máy lạ, chắc là cuộc gọi quấy rối ấy mà.”

Điện thoại lần thứ ba đổ chuông, Giản Nhu vừa cầm máy, Uy Gia không hổ danh là người quản lý tận tụy với công việc, đã giúp cô nhận cuộc gọi: “Tôi là quản lý của Giản Nhu, xin hỏi ai đấy?”

Giản Nhu không nghe thấy người ở đầu máy bên kia nói gì, chỉ biết gương mặt của Uy Gia như ống kính chuyển cảnh, từ vẻ lạnh lẽo của mùa đông sang không khí nóng bỏng giữa mùa hè trong giây lát. “Ồ! Trưởng phòng Trịnh, chào cậu!… Tiểu Nhu có ở đây, cậu đợi một lát.”

Dù không tình nguyện, Giản Nhu cũng chỉ còn cách nhận lấy chiếc điện thoại từ tay Uy Gia.

“Tại sao không nghe điện thoại của tôi?” Giọng nói của anh mang lại cảm giác như cơn gió thu thổi lá rụng xào xạc.

Giản Nhu đi vào phòng ngủ. Khi đã có thể né tránh “hỏa nhãn kim tinh[1]” của người quản lý, cô mới hỏi lại: “Chúng ta có thể nói chuyện gì? Lẽ nào Trưởng phòng Trịnh muốn bàn đến cảm nhận của buổi tối hôm qua?”

“Tôi tưởng em muốn cùng tôi bàn về vụ thử vai Leo cao?”

“Rất xin lỗi, những việc liên quan đến phim ảnh, người quản lý sẽ thay tôi thảo luận. Tôi chỉ cần làm tốt công việc của mình, những chuyện khác đều do người quản lý phụ trách.”

“Em tưởng ngủ trên giường của tôi một đêm là xong sao?” Anh đặc biệt nhấn mạnh từ “ngủ”, đủ thấy tối qua cô đã thật sự ngủ ở đó, dù cô có thừa nhận hay không.

[1] Hỏa nhãn kim tinh là đôi mắt thần của Tôn Ngộ Không trong tác phẩm Tây du ký, có thể nhìn thấu mọi vật.

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s