Sự dịu dàng khó cưỡng [Diệp Lạc Vô Tâm] – Chương 3.3

Vô tình ánh mắt của cô bị thu hút bởi một người đàn ông đối diện, bởi vì anh ta là người duy nhất trong quán bar không dõi theo chương trình đang biểu diễn trên sân khấu. So với những người đàn ông ăn mặc kỳ quái khác trong quán bar, anh ta ăn mặc không có gì nổi bật cho lắm, chiếc áo sơ mi kẻ sọc xanh tím vừa khít và chiếc quần bò màu đen, nhưng ở anh ta toát lên một vẻ cao quý và hấp dẫn hơn bất kỳ người đàn ông nào khác. Những quý tộc thực sự hoàn toàn không cần phải cố tình khoe mẽ, sự tự tin và quý phái sẽ bộc lộ một cách tự nhiên trong từng hành động, cử chỉ của họ chứ không giống như những kẻ trọc phú thích đeo đồng hồ Rolex, lái Porsche đi khắp nơi để khoe khoang mình có tiền, chỉ ao ước trên mặt mình được viết mấy chữ “tôi có tiền” mà thôi.

Nói tới đây, Tiểu Úc cố tình vỗ vỗ vai người đang sa sầm nét mặt. “Đừng hiểu lầm, tôi không nói
anh đâu!”

Nói xong, liếc mắt nhìn chiếc đồng hồ Rolex trên cổ tay của anh ta, cô cố kiềm chế để không phì cười.

Câu chuyện tiếp tục…

Tiểu Úc đang chờ người đàn ông đó quay lại để nhìn xem anh ta trông như thế nào thì nhân viên phục vụ đi tới hỏi họ muốn gọi đồ gì, mọi người đều gọi các loại rượu khác nhau, khi hỏi đến cô, ánh mắt cô vẫn đang dừng lại ở hình bóng đó, cô buột miệng nói: “Cho tôi một phần kem thuyền chuối!”

“Quan Tiểu Úc, cậu không nhầm đấy chứ?!” Một người bạn của cô hét ầm lên khiến không ít người phải ngoái lại nhìn, trong đó có cả người đàn ông đó. Anh ta quay lại nhìn Tiểu Úc, mà còn… nhìn rất lâu, tới mức khiến hai má cô nóng bừng.

Đáng tiếc do ở vị trí ngược sáng, cô không thể nhìn rõ diện mạo của đối phương, chỉ thấp thoáng cảm thấy hình như mắt anh ta đang cười.

Không bao lâu sau, hai cô gái dẫn Tiểu Úc vào đây đều đã kết thân được với hai anh chàng đẹp trai lạ mặt, thân thiết tới mức như thể sắp bước vào lễ đường kết hôn đến nơi vậy, mấy cậu con trai cũng lần lượt đi tìm kiếm các cô gái khác, để lại một mình cô vùi mình trong chiếc sofa màu đỏ thẫm, ăn kem thuyền chuối, xem biểu diễn múa thoát y.

Thật đúng là một trải nghiệm của băng và lửa!

“Cô em!” Một giọng nói ngọt ngào vô cùng vang lên bên tai cô, sau đó là mùi nước hoa Cologne lan tỏa trong không khí. Tiểu Úc hiếu kỳ ngẩng lên, một anh chàng đẹp trai ngồi xuống bên cạnh cô. Nếu như chỉ nhìn gương mặt thì Tiểu Úc thấy cũng tạm được, nhưng mái tóc được làm xoăn và nhuộm màu vàng hoe, cái áo phông màu đen phối cùng chiếc khăn quàng cổ màu đỏ tím, lại thêm chiếc quần bó lấy đùi, cách ăn mặc này quả thực hơi kỳ dị, Tiểu Úc giơ tay lau mồ hôi trên trán, quay người vào phía trong, cúi xuống tiếp tục ăn kem.

Anh chàng đẹp trai tiến sát lại vẻ đầy ám muội, trìu mến ôm lấy vai cô, ánh mắt không ngừng nhìn đi nhìn lại bộ váy mới mà cô đang mặc. “Ngồi một mình thì buồn lắm, anh ngồi cùng em được không?”

Tiểu Úc đang ôm cốc kem ăn ngon lành suýt chút nữa bị nghẹn, một lúc sau mới thở được, vỗ ngực nói: “Không cần đâu, cảm ơn chị!”

Cô cố tình nhấn mạnh từ “chị” và sung sướng nhìn gương mặt anh chàng trở nên tái mét.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s