Chàng trai năm ấy – Chương IV– phần 3.1

3

 

Mấy ngày sau, Quý Vân gọi điện thoại cho Bạc Hà, giọng nói vô cùng ảm đạm, yếu ớt. Cô nói, Đường Lâm bị mẹ truy vấn, cuối cùng khai ra tên của giáo viên khiến bạn ấy mang thai.

“Chị Bạc Hà biết là ai không?”

“Là ai?”

Quý Vân vô cùng đau lòng và thất vọng. “Là thầy giáo Tịch mà trước đây em rất có thiện cảm, chị vẫn còn nhớ chứ?”

Quả thật là Tịch Duệ Nam, suy đoán của Bạc Hà đã được chứng thực. Bàn tay cầm điện thoại bất giác nắm chặt, nộ khí ở tận đáy lòng như lưỡi lửa bùng ra ngoài, đến mức cô như sắp nổ tung. Tên Tịch Duệ Nam khốn nạn này ngày càng hạ lưu, vô sỉ, những chuyện như thế này mà cũng có thể làm được, thực sự là không thể tha thứ.

“Thật không ngờ thầy giáo Tịch lại là người như thế. Chẳng trách trước đó thầy ấy đột nhiên xin thôi việc, có lẽ vì nguyên nhân này nhỉ?”

Khi Tịch Duệ Nam xin thôi việc với nhà trường thì cũng rời đi luôn, Bạc Hà còn có chút kinh ngạc, rằng tại sao anh ta lại đi nhanh như thế? Nhưng hóa ra, ẩn giấu trong đó còn có nguyên nhân này. Có lẽ anh ta nhất thời sinh lòng háo sắc, dụ dỗ nữ sinh lên giường, sau đó lại biết mình làm hơi thái quá, nếu bị truy cứu trách nhiệm thì phiền phức lớn, thế là nhanh chóng nhổ trại chuồn êm.

Tên khốn nạn này, lúc nào cũng là kiểu dám làm không dám chịu như thế. Chín năm trước như vậy, chín năm sau vẫn như vậy.

“Bây giờ mẹ của Đường Lâm đến trường đòi gặp tên đầu sỏ gây tội, nhưng thầy Tịch đã rời đi từ lâu, gọi vào số di động của thầy ấy thì không liên lạc được, tóm lại là không tìm được người. Nghe nói Đường gia tức đến mức muốn báo cảnh sát để bắt thầy ấy.”

Tịch Duệ Nam đúng là chuồn rất nhanh, nhưng mà, anh ta chạy không thoát “ngũ chỉ sơn” của Bạc Hà, cô biết anh ta trốn ở đâu. Tên đồi bại này, cô vốn cũng thấy anh ta đáng thương, định tha cho anh ta một mạng, nhưng chỗ đáng hận của anh ta mãi mãi nhiều hơn chỗ đáng thương rất nhiều.

Bạc Hà hạ quyết tâm, lần này tuyệt đối không thể lại dễ dàng buông tha cho anh ta. Chỉ vì nhân nhượng, khoan dung vô nguyên tắc hết lần này đến lần khác mới tạo ra sự biến chất của anh ta bây giờ.

Bạc Hà dễ dàng liên lạc được với mẹ của Đường Lâm. Cô hỏi Quý Vân xem Đường Lâm nằm ở bệnh viện nào, sau đó theo bản đồ đi tìm, khi đến nơi thì thấy trong phòng bệnh, bố mẹ của Đường Lâm đang chăm sóc cô bé.

Đường Lâm đã ngủ say, khuôn mặt trắng xanh, nhợt nhạt vô cùng đáng thương. Bà Đường vừa nghe Bạc Hà nói biết Tịch Duệ Nam ở đâu, lập tức bị kích động, nằng nặc muốn cô đưa đi tìm tên “súc sinh đáng chết” kia.

Bạc Hà chẳng nói chẳng rằng liền dẫn bà Đường đến căn nhà trọ mà Tịch Duệ Nam thuê giường ngủ. Bà chủ nghe họ nói muốn tìm Tịch Duệ Nam còn không biết là ai, đến khi Bạc Hà miêu tả cho bà ta, bà ta mới chợt ngộ ra: “Ồ, cô nói tới người thanh niên thường xuyên mặc áo sơ mi màu xanh da trời đó à? Anh ta không sống ở đây nữa, hai ngày trước đã chuyển đi rồi.”

Tịch Duệ Nam không sống ở đây nữa – tin tức ngoài ý muốn này khiến Bạc Hà có chút sững sờ. Mấy ngày trước anh ta vẫn còn ở đây mà, vì sao đột nhiên lại chuyển sang chỗ khác? Anh ta thế này có thể gọi là thỏ khôn đào ba hang không nhỉ? Có lẽ anh ta tự mình biết sai, sợ người ta đánh đến cửa nên cách vài ba ngày lại đổi chỗ ở khác. Chẳng trách khi anh ta nghe nói bạn trai của An Nhiên là cảnh sát thì lập tức tránh đi, điện thoại của cô ấy cũng không dám nghe, rõ ràng là trong lòng có quỷ.

Bà Đường không cam chịu quay về tay không. “Vậy bà có biết hắn ta đi đâu rồi không?”

“Nghe nói cậu ta với mấy người Giang Tây sống chung phòng tìm được việc ở một công trường xây dựng, người ta bao ăn bao ở nên chuyển qua đó rồi.”

Công trường xây dựng? Bạc Hà càng thêm sững sờ, gần như không dám tin vào tai mình. Tịch Duệ Nam bị mất giấy tờ, phải đến công trường xây dựng làm việc sao? Chắc chắn anh ta không thể làm những công việc liên quan đến kỹ thuật, vậy thì chỉ có thể làm phụ việc thôi. Phụ việc chủ yếu là làm những việc bẩn thỉu, nặng nhọc, anh ta phải làm công việc như thế này, xem ra thật sự đã đến bước đường cùng rồi.

“Công trường xây dựng nào vậy?”

“Điều này thì tôi không rõ lắm, hình như là ở khu vực thành nam.”

Khu vực thành nam, phạm vi này rộng lắm, chiếm đến một phần tư diện tích thành phố, bảo phải đi đâu tìm đây? Bạc Hà nghĩ rồi nói với bà Đường: “Cô à, phạm vi khu vực thành nam quá lớn, chỉ dựa vào hai chúng ta thì chẳng thể nào tìm được. Hay là thế này, cháu có quen người bạn làm cảnh sát, cháu đến tìm anh ấy nhờ giúp đỡ. Nếu có tin tức gì, cháu sẽ báo cho cô.”

Bà Đường vô cùng cảm kích với sự nhiệt tình của Bạc Hà, liên tục cảm ơn rồi quay về trước.

 

Người bạn cảnh sát mà Bạc Hà nói đến đương nhiên là Phó Chính. Cô gọi điện cho Phó Chính, lại nhờ anh giúp cô tìm kiếm con người tên Tịch Duệ Nam. Lần này cô có thông tin khá rõ ràng có thể cung cấp, anh ta đang ở một công trường xây dựng nào đó ở khu vực thành nam, như thế này chắc là dễ tìm hơn.

Phó Chính cảm thấy hơi kỳ quái, hỏi: “Em biết người này ở khu vực thành nam? Vừa rồi An Nhiên còn nói không biết vị trí cụ thể của cậu ta.”

Bạc Hà ngơ ngác. “An Nhiên cũng nhờ anh tìm anh ta?”

“Đúng vậy, cô ấy vừa gọi điện cho anh, nói rằng em vẫn muốn tìm người này, bảo anh dù thế nào cũng phải giúp em nghĩ ra cách. Vốn dĩ anh cảm thấy có chút khó khăn, thành phố lớn như thế này, phải đi đâu tìm đây? Bây giờ biết anh ta đang ở một công trường xây dựng nào đó ở thành nam, vậy thì dễ tìm hơn nhiều rồi. Anh nhờ đồng nghiệp ở khu vực thành nam đến các công trường xây dựng tìm xem sao.”

Advertisements

One comment on “Chàng trai năm ấy – Chương IV– phần 3.1

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s