Chàng trai năm ấy – Chương IV– phần 2.1

2

 

Cơ hội phỏng vấn mà An Nhiên nhờ Quý Phong tìm giúp bị Tịch Duệ Nam thẳng thừng từ chối. Nhưng Quý Phong đã nói chuyện với người ta, bây giờ Tịch Duệ Nam lại không đi, cô chỉ có thể hết lần này đến lần khác tỏ ý xin lỗi anh: “Quý Phong, thật ngại quá, bạn em… cậu ấy… có thể không đi phỏng vấn được.”

“Sao vậy? Cậu ấy tìm được công việc khác rồi à?”

An Nhiên thở dài một tiếng. “Không phải… Có thể cậu ấy không muốn nợ ân tình của em.”

Quý Phong tỏ vẻ có thể hiểu được. “Lòng tự tôn của đàn ông đều rất lớn, có thể cậu ấy cảm thấy rất mất mặt khi để con gái giúp mình tìm việc làm. Hay là tạm thời như thế này, anh gọi điện lại cho Vương Tổng, nói hôm nay bọn em không đến được, kéo dài thời gian cho em thêm hai ngày. Em đi tìm người bạn đó nói chuyện tử tế đi, nếu cậu ta hồi tâm chuyển ý thì đi phỏng vấn. Rốt cuộc đây cũng là cơ hội mà, cứ bỏ đi như thế này thì thực sự rất đáng tiếc.”

Quý Phong suy nghĩ thật sự rất chu đáo, An Nhiên vô cùng cảm kích. Sau khi dập máy, cô lập tức thay quần áo, bảo A Mạn giúp cô xin nghỉ một ngày. Tịch Duệ Nam tắt điện thoại, cô không liên lạc được với anh, đành ra ngoài tìm kiếm vận may, xem còn có cơ hội gặp anh ở trên đường hay không. Nếu có thể gặp thì dù thế nào cô cũng phải kéo anh đi phỏng vấn bằng được.

Cả một buổi sáng, An Nhiên đi khắp đường lớn ngõ nhỏ trong thành phố tìm người, suýt bị say nắng. Không tìm được Tịch Duệ Nam, nhưng lại không hẹn mà gặp Phó Chính.

Trước nhà vệ sinh công cộng của một con ngõ, Phó Chính đang nói gì đó với một người đàn ông trung niên to béo, bụng phệ. Người đàn ông kia vô cùng kích động, quát tháo: “Cảnh sát nhân dân vì nhân dân phục vụ, bây giờ tôi gặp khó khăn, vì sao cậu không thể giúp đỡ tôi? Đó dù sao cũng là chiếc di động tôi mới mua, không thể để mất trong nhà vệ sinh như thế này được, cậu nhanh chóng nghĩ cách móc ra cho tôi đi!”

Phó Chính nhẫn nại. “Bệ xổm của nhà vệ sinh sơ sài này trực tiếp nối đến bể phốt, di động đã rơi xuống bể phốt rồi, moi ra chắc cũng chẳng dùng được nữa.”

Người đàn ông không nói đạo lý: “Cậu làm sao biết nó không dùng được nữa, chỉ cần sửa một chút thì vẫn có thể dùng được đấy.”

Những người đi đường dừng lại xem trò vui cũng hùa vào: “Đồng chí cảnh sát mau vì nhân dân phục vụ, đi móc bể phốt đi!”

An Nhiên đứng ở bên cạnh nghe rõ đầu đuôi câu chuyện, lúc này tức đến muốn chết. Lão béo chết tiệt này cũng quá vô vị rồi! Di động rơi xuống bể phốt còn muốn móc lên dùng tiếp, không thấy buồn nôn sao?

Thấy Phó Chính đang cố gắng nhẫn nhịn, cô lập tức xông qua đó. “Chú à, di động của chú rơi thì chú tự móc lên đi, tôi vừa bị người ta cướp ở đầu ngõ, đồng chí cảnh sát nhanh chóng giúp tôi bắt tội phạm đi!”

Vừa nói cô vừa kéo Phó Chính chạy. Người đàn ông to béo gào với theo: “Này này, phải theo thứ tự chứ! Là tôi báo cảnh sát, gọi cảnh sát đến chứ!”

An Nhiên chẳng thèm quay đầu lại. “Mấy chuyện lông gà vỏ tỏi này của ông chưa đáng để lực lượng cảnh sát ra tay, tự giải quyết đi!”

An Nhiên kéo Phó Chính chạy một mạch ra khỏi con ngõ mới dừng lại, thở phì phò, hỏi: “Chẳng phải anh đang tuần tra ở đường Nam Đại sao, sao lại chui đến con ngõ này?”

“Người đó gọi 110, nói là mình bị tổn thất tài sản ở đây, vì khu này thuộc khu vực tuần tra của tổ bọn anh, trung tâm chỉ huy liền thông báo cho bọn anh đến xem sao, ai biết được lại là tổn thất tài sản như thế này.”

An Nhiên phẫn nộ. “Chuyện này cũng báo cảnh sát, thật nực cười! Ông ta làm rơi điện thoại xuống hố phân, lại gọi điện bảo cảnh sát đến móc lên sao?”

Phó Chính lắc đầu, thở dài. “Còn có chuyện báo cảnh sát buồn cười hơn cơ. Có lần, một nhân viên văn phòng gọi 110 nói mình đang tăng ca đêm, tòa nhà của công ty quá cao lại mất điện nên không đi xuống được, bảo bọn anh mua giúp bát mì đưa lên cho anh ta.”

An Nhiên nghe thấy vậy lại phẫn nộ. “Há có lý này? Hắn ta coi 110 là số điện thoại bán đồ ăn sao? Các anh cũng đưa à?”

“Đưa rồi, bởi vì anh ta nói đầy lý lẽ rằng “có khó khăn tìm cảnh sát” mà, bây giờ anh ta đang có khó khăn cần cảnh sát giúp đỡ. Vừa hay anh ta cũng ở trong phạm vi khu vực của anh, trung tâm chỉ huy liền chuyển nhiệm vụ này cho anh. Anh móc tiền túi mua một bát mì, trèo mười lăm tầng lầu đưa đến cho anh ta, anh ta còn chê anh đưa đến muộn nữa, nói lảm nhảm với anh một trận.”

“Anh làm cảnh sát gì chứ? Chỉ là nhân viên phục vụ, chịu đủ thứ mệt nhọc thôi.”

“Cảnh sát cơ sở bọn anh vốn dĩ chính là nhân viên phục vụ, vì nhân dân phục vụ. Nhân dân là cơm áo, cha mẹ của bọn anh, bảo bọn anh làm gì thì phải làm đó, còn bắt tội phạm là công việc của đội cảnh sát hình sự.”

Sau khi qua lại một thời gian, An Nhiên đã biết sĩ quan cảnh sát Phó Chính này không hề uy phong giống như trong tưởng tượng của cô. Công việc của anh vất vả lại tầm thường, lúc nãy xảy ra chuyện vừa nực cười vừa bực mình như thế, hình tượng anh hùng cái thế trong lòng cô đã sụp đổ hoàn toàn. Cô nhìn anh, thở dài thườn thượt. “Trước đây em vẫn luôn cảm thấy nghề cảnh sát rất uy phong cơ đấy.”

Phó Chính cười khổ, không nói tiếp chủ đề này. An Nhiên nhất thời cũng chẳng có gì để nói, hai người đều trầm mặc, bầu không khí có chút nặng nề.

Hồi lâu sau, Phó Chính mới thấp giọng nói: “An Nhiên, anh chỉ là một cảnh sát bình thường, bố mẹ cũng chỉ là công nhân bình thường, không gia thế, có rất nhiều thứ anh không thể cho em. Nếu em có suy nghĩ gì về chuyện của chúng ta thì cứ thẳng thắn nói ra, anh có thể chấp nhận.”

An Nhiên sững sờ, ngập ngừng: “Em…”

Nhất thời, cô không sắp xếp được hàng trăm nghìn đầu mối trong lòng mình.

Advertisements

3 comments on “Chàng trai năm ấy – Chương IV– phần 2.1

  1. Chào bạn!

    Bạn ơi!

    Mình thích truyện này lắm!

    Đúng là văn phong của Tuyết Ảnh Sương Hồn: rất chân phương nhưng đọc rất cuốn hút.

    Mình cực kỳ thích truyện ” Gặp anh giữa ngàn vạn người ” của tác giả này.

    Hôm nay, tình cờ vào đây lại được đọc truyện này của bạn.

    Tò mò quá đi mất! 2 anh chị ghét nhau như chó với mèo nên mình rất mong đến phần 2 anh chị yêu nhau nhưng mà chắc là còn lâu mới đến?

    Hình như đây là lần đầu tiên mình đọc truyện mà nhân vật nam chính bị phá sản thì phải?

    Truyện rất hay.

    Rất mong được đọc những phần tiếp theo từ bạn.

  2. Bạn ơi!

    Mình đang có ý định mua truyện này nên rất mong bạn post thêm vài phần nữa để mình xem truyện có hay đến mức để phải mua không?

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s