Thất tình tạm thời (5.2)

“Em ơi, có lấy cái mũ này không?” Chị bán hàng sốt ruột giục.

“Tôi không lên Đà Lạt với anh đâu, đồ biến thái.” Tôi gắt lên theo phản xạ.

“ Sao em?” Chị ấy tròn mắt nhìn tôi.

Tôi lấy cái mũ rồi tính tiền đi về, trong lòng ngập tràn những hình ảnh bướm bay về Đà Lạt – tuần trăng mật hụt của tôi bên anh. Chiếc mũ len vớ vẩn này thật là tốt phước, vì sẽ có chẳng ai lên Đà Lạt nên mày hãy cứ ở yên trong tủ quần áo của tao đi nhé! Chúng tôi đã lặng lẽ chia tay mà không có bất cứ một tin nhắn nào vào ngày tháng năm đó. Chuyện tình của chúng tôi đã kết thúc trong câm lặng như thế!

Tôi lang thang trên phố, nhớ đến đêm đầu tiên chúng tôi trao nhau nụ hôn ngọt ngào, anh đẩy viên đá vào miệng tôi bất ngờ. Tôi sung sướng hạnh phúc biết bao! Lúc đó chỉ có hai chúng tôi, mọi thứ tuyệt đẹp như cổ tích. Khi chia tay anh, tôi có cảm giác như mất đi một phần cơ thể vì khi yêu anh, tôi đã yêu bằng cả thể xác lẫn tâm hồn mình, yêu cuồng nhiệt và say đắm. Ồ! Đừng có nghĩ “yêu bằng thể xác” là chuyện “trao thân” nhé! Tôi thuộc tuýp người giữ trinh tiết cho người cùng tôi kí vào bảng đăng kí kết hôn cơ! Còn chuyện này nọ kia trước khi cưới, tôi chưa thử nhưng hi vọng ai đã từng trải qua cũng sẽ có một hồi ức tốt đẹp.

Dù mùa đông Sài Gòn không quá rõ rệt nhưng vẫn là mùa của những kẻ đang yêu, và cũng là mùa gợi nên nhiều cảm giác chạnh lòng nhất bởi sự thiếu vắng tình cảm, những cái ôm, cái siết chặt… Những kẻ cô đơn vẫn chưa thoát khỏi những điều ám ảnh. Bản chất con người phải chăng là cô đơn?

Tôi tập thói quen không lên Face dầm dề nữa, tủi thân lắm! Hình couple ở mọi nơi, toàn cặp là cặp. Ôm ấp hôn hít cho lắm vào, bưng giường chiếu lên Face luôn đi, hứ! Dạo này, tôi PR tình trạng độc thân của mình hơi nhiều thì phải. Thôi kìm lại. Tôi đã sẵn sàng chiến đấu để bảo vệ trái tim tan vỡ của mình. Tôi đã cài bài hát We are never ever getting back together của Taylor Swift để làm nhạc chuông điện thoại rồi. Tôi đang rất nỗ lực để thoát khỏi sự nhớ nhung và ảo tưởng ấy. Tôi đang sử dụng sự tức giận của mình để vượt qua nỗi đau.

Nỗi buồn trong tôi cuồn cuộn như nước sông Hàn mùa lũ. Và nhiều lúc, tôi cũng không hiểu nổi mình buồn làm gì thế không biết. Lần đầu tiên thất tình là năm mười tám tuổi, phải rời xa người con trai tôi yêu đầu tiên trong đời, tôi đã hát “Mưa trên biển vắng” trong nước mắt. Thực sự thì mối tình ấy chỉ có chút xíu, thoáng qua thôi nhưng tôi lại bôi ra cho hợp thời, làm cho nó có vẻ vật vã đau khổ dữ lắm và người con trai đó cũng đóng tròn vai khi cùng rên rỉ, gào thét với tôi. Còn anh thì không, chỉ mình tôi đóng cảnh sến, còn anh đóng vai kẻ vô tình: “Cô biến đi, tôi có người yêu mới rồi nên không muốn bị làm phiền nữa!” Ồ, làm phiền là làm gì nhỉ? Thực sự tôi có chút khổ tâm nhưng khuôn mặt tôi hiện lên hai chữ đó à? Tôi có soi gương nhiều lần nhưng chỉ thấy trắng và đẹp thôi.

Ai là người nói với tôi những câu nói đau lòng ấy: “Tôi có người yêu mới rồi nên không muốn bị làm phiền nữa.” Anh đã cướp đi linh hồn tôi kể từ khi thốt ra câu nói ấy.

 

Advertisements

One comment on “Thất tình tạm thời (5.2)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s