Thất tình tạm thời (5.1)

5. Lang thang với trái tim cô đơn

 

Tan sở, tôi lang thang khắp trung tâm mua sắm thành phố, lê bước với trái tim tan vỡ. Những lúc tôi buồn thì rất tốn tiền. Sáng hôm sau, tôi lang thang đi shopping để thoả mãn “dục vọng” của mình. Những thứ muốn có cuối cùng đã có được. Quá đã là đã, kìm chế suốt bốn tháng trời cơ mà! Giờ chỉ còn đi cày lấy tiền Tết về tặng quà cho anh chị em bố mẹ . FA khổ cái sắm sửa, diện đồ cho đẹp, xức nước hoa thơm lựng xong đắp mền đi ngủ. Có ai quan tâm đâu? Còn anh, anh có còn vào Facebook của tôi đọc xem tôi than thở sống chết ra sao nữa không? Sau này lấy vợ, anh có dành cho tôi một góc nhỏ trong trái tim hay sẽ quên sạch sẽ? Anh lên Face nghe tôi than thở sẽ cảm động hay gào thét: “Làm ơn đừng nhắc tôi nữa, đừng gọi hồn tôi nữa!”?

Tôi cứ thế đứng ngây ra trước quầy bán đồ mùa đông ở khu mua sắm. Còn nhớ, khi mới yêu tôi, anh cứ ôm bụng cười ha hả, anh bảo không được nói chuyện với tôi, anh không chịu được. Còn giờ đây, tôi chỉ là người tưởng tượng ra tương lai của anh với hoài ức của anh về tôi mà thôi. Số trời thật nghiệt ngã!

“Em mua gì, cô gái? Chị có mấy kiểu áo măng tô đẹp lắm này!” Chị bán hàng thơn thớt nói cười mời chào tôi.

“Em định mua khăn choàng ạ!”

Cơ mà Sài Gòn không lạnh nên mấy đứa yêu mùa đông như tôi bày đặt diện áo lạnh khăn choàng nhìn bệnh bệnh. Mùa đông, đất trời buồn bã và ảm đạm thế này, tại sao chúng ta lại không tha thiết với nhau hơn? Sài Gòn quả là mảnh đất lý tưởng của dân FA, hùng hục kiếm tiền, mùi vị lạnh lẽo của mùa đông chỉ còn là kỉ niệm thời thơ ấu… FA, thất tình, mùa đông nữa thì thôi rồi luôn. Sài Gòn, thành phố ko có mùa đông, bởi vậy ai than lạnh lạnh nghe nhột quá nghe. Lạnh quái gì giờ này!

Tôi nhìn lướt qua hàng mũ len. Anh đã từng mua cho tôi một cái như vậy. Anh đã từng đặt vào tay tôi rồi nói: “Lên Đà Lạt hưởng tuần trăng mật với anh, em yêu nhé!” Tôi cười tủm tỉm như trẻ con được quà. Thời thiếu nữ tuyệt đẹp, tôi đã từng mơ mộng điều này, cùng người mình yêu đến nơi đó. Còn bây giờ, chỉ nghe đến cái tên địa danh thôi cũng đã thấy đau lòng rồi. Là quê hương của anh hay nơi mà chúng tôi hò hẹn sẽ đến, chỉ cần nghe tên gọi thôi, tôi cũng thấy tim gan mình tan nát.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s