Nhìn qua những ô cửa – Nguyễn Phong Việt

Chúng ta từng có lần nào đó nhìn qua những ô cửa

và biết phần đời mình thương nhớ

đã lặng lẽ mất đi…

 

10403106_647024022044729_5160048115354497397_n

 

Những ô cửa ngăn cách chúng ta với thế giới lấp lánh này

ngăn cách một tiếng cười từng vì nhau thanh thoát

tách trà đắng trên tay uống kèm với vài mẩu bánh ngọt

cuộc đời vì quá hoang mang nên thiếu sót

bao giấc mơ dài…

 

Biết rằng một cơn mưa sẽ không thể làm ai đó ướt đến tận ngày mai

rồi phải lau khô dù có hay không những ngày nắng

chúng ta giờ chỉ muốn cuộc đời thật bình lặng

ngồi nơi đây và mặc kệ xung quanh ồn ào hay hoang vắng

chúng ta thản nhiên…

 

Những ô cửa này phản chiếu năm tháng lên những ngọn đèn

với mất mát, cô đơn là nhiều nhất

làm một con người ai cũng cần nước mắt

khóc cho tất cả yêu thương cùng oán hận

đến không chỉ một lần…

 

Ngoài phố kia sẽ có người vẫn đi tìm những ân cần

rồi ngày tháng về sau lại ngồi bên trong những ô cửa

như chúng ta, ngồi và tiếc một quãng đời hăm hở

bất chấp mọi đắng cay…

 

Sẽ còn bao lâu nữa, những đêm, phía sau ô cửa này

cười nụ cười không cần ai tiếp nhận

rồi đến lúc đứng lên mới nhận ra mình đã quen lấy mình làm bạn

quen quay đi thật mau trước khi ai đó kịp nhìn rõ mặt

sợ lại được thương yêu…

 

Sau những ô cửa, chúng ta chỉ còn sót lại một cuộc đời quạnh hiu!

 

[Trích tập thơ “Sinh ra để cô đơn” – phát hành tháng 12.2014]

 

 

 

Advertisements

One comment on “Nhìn qua những ô cửa – Nguyễn Phong Việt

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s