Đèn vàng, mưa khuya… – Nguyễn Phong Việt

Đèn vàng, mưa khuya…

 

Những ngọn đèn vàng ở trên khắp thành phố này

đã có bao nhiêu lần nhìn thấy được một cái nắm tay…

 

Những ngọn đèn vàng ở trên khắp thành phố này

đã có bao nhiêu lần nhìn thấy được một cái nắm tay…

 

Một cái nắm tay dưới mưa khuya ướt lạnh vai gầy

lòng chùng xuống khi biết rằng người kia thấu hiểu

đã đi đến bao xa mới biết rằng trái tim mình còn thiếu

một cái nhìn để nương náu

hằng đêm…

 

Cuộc đời sợ nhất là mỗi ngày thức dậy và nhìn thấy mình không còn tin

mình có thể sống cuộc đời mà mình đã nhìn thấy

có thể cười thật vui nhưng phía sau chỉ là hoang mang trống trải

mình đang sống đây nhưng không phải là mình đang ở đấy

từng giây phút, từng ngày…

 

Dưới đèn vàng, người giữ lại một hơi thở đã có lần muốn thả bay

vì những bình lặng hóa ra chẳng hề bình yên như vẫn tưởng

một hạt mưa cũng làm cho cái nắm tay kia nhận ra mình muốn bao dung hết tháng ngàyđau đớn

sưởi ấm cả cái lạnh thuộc về cảm giác

thứ mà mình từng không muốn thế giới nhận ra…

 

Trong mưa khuya, người đứng yên lặng nhìn quãng đời mình đã đi qua

sau cái nắm tay biết rằng đời mình còn ý nghĩa

có thể đau thật đau hay vui thật vui đều xứng đáng cho trí nhớ

sao không thể biến đời mình thành cơn gió

sợ gì những hoang vu…

 

Những ngọn đèn vàng trên khắp thành phố này

đã có bao nhiêu lần nhìn thấy một cái nắm tay che chắn hết tất cả những mịt mù!

 

(trích tập thơ Sinh ra để cô đơn, phát hành tháng 12-2014)

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s