Đừng vội nói lời yêu 6.1

Chương 6

Tôi không phải người thích bị ngược đãi

 
Tô Lạc nhìn chằm chằm theo chiếc xe ô tô của Tiêu Kiến Thành, thật sự chỉ muốn băm vằm anh ta. Cô tự nhủ, hay là mình cứ xông lên lôi anh ta xuống xe, cho anh ta một trận nên thân rồi về cơ quan từ chức? Đáng tiếc, còn chưa nghĩ xong, di động của cô chợt đổ chuông, là ở nhà gọi tới.

“Muốn gì hả?” Tâm trạng cũng có thói quen, câu đầu tiên cô thốt ra miệng sau khi bắt máy thật ra là muốn nói với chiếc xe ô tô màu đen ở phía trước.

“Chị ơi, chị mau về nhà đi!” Đầu dây bên kia vang lên giọng của Mỹ Huệ.

“Sao thế?”

“Tô Kiệt và bố chị đánh nhau rồi.”

“Tô Kiệt? Và bố tôi?” Tô Lạc không tin nổi.

“Vâng, chị mau về đi, em sợ xảy ra chuyện lớn.” Mỹ Huệ cất giọng khẩn trương.

“Được rồi, tôi về ngay đây.” Tô Lạc cúp điện thoại, vừa chạy vừa gọi cho Tô Kiệt.

Lúc này, Tiêu Kiến Thành đang dừng lại ở cổng Ủy ban Chính hiệp, chờ bảo vệ mở barie tự động. Thấy Tô Lạc chạy tới, anh ta tưởng cô tìm mình lý luận, lập tức hạ cửa kính, chuẩn bị ứng chiến. Nào ngờ Tô Lạc bận gọi điện thoại cho em trai, không nhìn anh ta mà chạy thẳng ra ngoài.

Điện thoại đổ chuông rất lâu, cuối cùng cũng có người bắt máy.

“A lô!” Tô Kiệt gầm lên ở đầu kia điện thoại.

“Tô Kiệt, cậu đang làm gì đấy?”

“Em phải đánh chết lão già súc sinh này!”

“Cậu điên đấy à? Có gì từ từ nói.”

“Với lão già này chẳng có gì để nói cả, em ngứa mắt ông ta từ lâu rồi…” Tô Kiệt chưa nói hết câu, đầu kia đã vang lên tiếng vật nặng rơi xuống đất vỡ vụn, sau đó là tiếng thét của mẹ và âm thanh nấc nghẹn của bố.

“Tô Kiệt, cậu đừng làm loạn, mau dừng lại đi!” Tô Lạc không thể kiềm chế, hét vào di động. Tuy nhiên, em trai cô đã cúp điện thoại, thậm chí tắt máy.

Tô Lạc vội lao ra đường bắt taxi, nhưng tòa nhà Ủy ban Chính hiệp nằm ở cuối con đường, rất hiếm taxi đi tới. Đúng lúc này, ô tô của Tiêu Kiến Thành chầm chậm đi khỏi cổng tòa nhà. Tô Lạc lập tức chạy đến bên chiếc xe, đập cửa thình thịch.

Tiêu Kiến Thành hạ cửa kính, lên tiếng nhắc nhở: “Cô hãy chú ý một chút, đập hỏng là phải đền đấy.”

“Anh mau mở cửa ra đi!” Tô Lạc nói.

“Làm gì vậy?”

“Mở cửa đi!” Tô Lạc lặp lại câu vừa rồi.

Tiêu Kiến Thành do dự một, hai giây rồi bấm nút mở cửa. Tô Lạc lập tức ngồi lên xe, nói với anh ta: “Phiền anh chở tôi về nhà, tôi có việc gấp.”

“Xin lỗi, tôi không thể chở cô, vì tôi cũng có việc gấp.” Tiêu Kiến Thành từ tốn đáp.

“Vậy nhờ anh chở tôi đến đầu đường, chỗ này taxi không vào.”

“Không vào thì tiếp tục chờ, kiểu gì mà chẳng có xe.” Tiêu Kiến Thành gõ gõ ngón tay lên vô lăng.

Trong lòng Tô Lạc nóng như lửa đốt, cô liền lục ví rút ra tờ năm mươi tệ đưa cho Tiêu Kiến Thành. “Tôi trả tiền cho anh, phiền anh lái xe nhanh một chút. Tôi thật sự rất gấp.”

Tiêu Kiến Thành sa sầm mặt, đang định đáp lại thì điện thoại của Tô Lạc lại đổ chuông.

Tô Lạc bắt máy, liền nghe thấy tiếng khóc của bố: “Tiểu Lạc, con đang ở đâu vậy? Bố bị đánh chết mất.”

Đầu dây bên kia còn vang lên tiếng mắng chửi của Tô Kiệt.

Tô Lạc vội lên tiếng: “Bố, con về ngay đây. Bố hãy trốn đi, mặc kệ Tiểu Kiệt. Bố mau sang nhà hàng xóm mà lánh nạn.”

Ông Tô dường như không nghe thấy lời cô nói, tiếp tục kêu la trong điện thoại: “Bố khổ quá, bố sắp bị con trai ruột đánh chết rồi… Tiểu Lạc à…”

Giọng nói của Tô Kiệt truyền đến một cách rõ ràng: “Ông mau cúp máy cho tôi! Ông kêu gì chứ, còn kêu nữa tôi đánh chết ông bây giờ.” Điện thoại liền bị ngắt.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s