Đừng vội nói lời yêu 5.4

“Không phải số cháu đen mà kỹ thuật tệ quá, chơi không lại cậu ấy. Có một ván cậu ấy thắng hơn sáu ngàn.”

Tô Lạc đứng ở cửa, tiến lùi không xong. Bây giờ cô mới phát hiện, hóa ra ba người họ có mối quan hệ thân thiết như vậy.

Cô thư ký cầm cốc trà, ra hiệu cho cô ngồi xuống sofa. Tô Lạc chọn một chiếc ghế đơn ở xa nhất. Thẩm Doanh mỉm cười, gật đầu chào cô. Tiêu Kiến Thành tiếp tục coi cô như không tồn tại.

Chủ tịch Mã trở lại vấn đề chính: “Kiến Thành à, nghe nói cháu thu hồi số đồ ông ngoại đã đem quyên tặng?”

“Vâng ạ.” Tiêu Kiến Thành không giấu giếm.

“Làm vậy không hay cho lắm.”

“Là ông ngoại cháu đầu óc không minh mẫn nên mới quyết định hồ đồ.”

“Không phải hồ đồ đâu, là chú động viên ông ấy quyên tặng đấy.” Chủ tịch Mã giải thích.

“Quyên góp từ thiện là chuyện tốt nhưng ông ngoại lại đem quyên tặng đồ gia truyền của nhà cháu. Hơn nữa, cặp bình gốm Thanh Hoa là bà ngoại để lại cho mẹ cháu. Hồi còn sống, mẹ cháu đã dặn đi dặn lại phải giữ gìn thật cẩn thận. Cháu cũng chỉ làm theo ý nguyện của mẹ cháu mà thôi.”

Tô Lạc vốn chuẩn bị sẵn tinh thần, nếu Tiêu Kiến Thành chỉ trích cô lừa bịp, cô sẽ lập tức phản bác, nhưng không ngờ, anh ta lại lấy lý do khác, cô nhất thời không thể phân biệt thật giả.

“Thì ra là vậy.” Trước thái độ chân thành của Tiêu Kiến Thành, Chủ tịch Mã đâm ra khó xử. “Nhưng đồ đã quyên tặng rồi, số tiền đấu giá cũng đã được báo lên trên, bây giờ rút lại, sợ sẽ gây ảnh hưởng không tốt. Cháu nên xử lý mọi việc trước mới phải.”

“Cháu cũng từng nói với ông ngoại rất nhiều lần. Chú cũng biết đấy, trước khi nằm viện, ông đã không còn tỉnh táo. Có mấy ngày cháu bận công việc nên không lưu ý, khi hỏi đến thì đồ đã biến mất. Cháu cũng vì bất đắc dĩ mới sử dụng hạ sách này.”

“Đúng rồi, tình hình của Tư lệnh Đường thế nào rồi?” Chủ tịch Mã hỏi.

“Không tốt lắm, chắc cũng chỉ mấy ngày nữa thôi ạ.” Tiêu Kiến Thành đáp.

“Quan tâm đến trẻ em thất học ở vùng núi nghèo là nguyện vọng cuối cùng của Tư lệnh Đường, cháu hãy cố gắng hoàn thành nguyện vọng của ông ấy.”

“Cháu biết…” Tiêu Kiến Thành gật đầu. “Cháu đã bàn qua với Tô tiểu thư, tuy cháu thu hồi đồ quyên tặng nhưng vẫn bỏ tiền xây trường học. Việc này, trước sau gì cháu cũng sẽ làm thay ông cháu.”

Nghe Tiêu Kiến Thành nói vậy, Tô Lạc mở to mắt nhìn anh ta. Lúc này, anh ta đang ngồi thẳng người, miệng mỉm cười, nghiêm túc trả lời từng câu hỏi của Chủ tịch Mã. Cô hoàn toàn không biết người đàn ông này lúc nào nói thật, lúc nào giả dối, đâu mới là bộ mặt thật của anh ta?

Chủ tịch Mã cuối cùng cũng quay sang Tô Lạc. “Tiểu Tô à!”

“Vâng, tôi đây.” Tô Lạc vội đáp.

“Xem ra các cô làm việc vẫn chưa đến nơi đến chốn. Các cô nên sớm nắm được nỗi khổ tâm của Tiêu Tổng, nên bàn bạc, thống nhất từ trước. Như vậy sẽ không cần lôi đến chỗ tôi giải quyết.”

Tiêu Kiến Thành gật đầu phụ họa, còn Tô Lạc không còn lời nào để nói, bây giờ cô mới biết thế nào gọi là “cả bên trong lẫn bên ngoài đều không phải là con người”.

Ba người kia lại chuyển sang đề tài khác. Một lúc sau, cô thư ký đi vào nhắc Chủ tịch Mã chiều nay còn buổi họp, cuộc trò chuyện thân mật mới kết thúc.

Thẩm Doanh đi trước, Tiêu Kiến Thành và Chủ tịch Mã đi ở giữa, Tô Lạc đi sau cùng.

Tiêu Kiến Thành ghé tai Chủ tịch Mã nói điều gì đó. Chủ tịch Mã gật đầu. “Khi nào rảnh, chú sẽ nói chuyện với ông ấy, cháu cứ cầm tài liệu đến đây đi.”

“Vâng ạ.” Tiêu Kiến Thành đáp rất nhanh, lại nói tiếp: “Nhà cháu vẫn còn loại xì gà đó. Nếu chú hút quen, lần sau cháu sẽ mang thêm cho chú vài hộp.”

“Được.” Chủ tịch Mã cũng không khách sáo, nói xong liền đi về phía phòng hội nghị.

Thẩm Doanh cùng Tiêu Kiến Thành đi ra thang máy mới lên tiếng: “Em cũng phải họp, không tiễn anh nữa.”

“Tiễn gì chứ, tối nay anh đến đón em.” Tiêu Kiến Thành đáp rất thân mật.

Thẩm Doanh quay sang Tô Lạc. “Tiểu Tô, cô vất vả rồi, lại phải đến đây một chuyến.”

“Không sao đâu.”

Thẩm Doanh nhanh chóng rời đi. Cửa thang máy mở ra, Tô Lạc và Tiêu Kiến Thành đi vào trong, không ai nói một lời.

Cuối cùng vẫn là Tiêu Kiến Thành lên tiếng trước: “Hôm nay cô hiền lành thế?”

“Anh muốn nói gì?”

“Tại không thấy cô mắng người khác, tôi còn tưởng cô sẽ chửi Chủ tịch Mã là đồ khốn.”

“Ông ấy không thể sánh bằng anh.”

“Cảm ơn cô đã đề cao tôi.”

“Đừng khách sáo.”

“Cô không hỏi tôi định quyên bao nhiêu tiền sao?”

“Tùy anh.” Tô Lạc vẫn hờ hững.

“Sao thế? Cô không định xây trường học nữa à?”

“Sớm hay muộn một năm cũng chẳng sao, bọn trẻ có thể chịu đựng.”

“Coi như cô ghê gớm, dám dùng quan lớn để chơi tôi.”

“Tôi dùng thế nào được, anh mới thường xuyên nhờ ông ấy giúp đỡ đấy chứ.”

“Câu này nghe có vẻ phản động nhỉ?”

“Anh muốn nói thế nào cũng được.” Tô Lạc không có hứng thú nói chuyện với anh ta. Cô đứng ngay bên ngoài, thang máy vừa mở cửa, cô lập tức đi ra.

Tiêu Kiến Thành đi theo, tiếp tục nói: “Về chuyện quyên góp, cô hãy cầm một bản đề án đến cho tôi, để tôi xét duyệt.”

“Không liên quan đến tôi nữa.”

“Sao vậy?”

“Kể từ tháng sau, tôi bị điều sang bộ phận triển khai hoạt động rồi.”

“Thế à?” Tiêu Kiến Thành đăm chiêu. Hai người ra khỏi tòa nhà. Tiêu Kiến Thành mở cửa xe, sau đó cất cao giọng: “Tôi sẽ nói với Thư ký Dụ, tháng này kiểu gì cũng phải giao bản đề án, tháng sau bắt đầu hoạt động xây dựng trường học cụ thể. Hơn nữa, tôi sẽ yêu cầu dự án phải do cô phụ trách.”

Nghe câu này, một ngọn lửa lại bốc lên đầu Tô Lạc. Trong khi đó, sắc mặt Tiêu Kiến Thành lộ vẻ hứng thú. Anh ta mở cửa xe, chỉ tay vào Tô Lạc, bổ sung một câu: “Người đẹp, cô phải cảm ơn tôi, đây là tôi đề cao cô đấy nhé!”

Không đợi Tô Lạc lên tiếng, anh ta đã nhanh chóng chui vào ô tô, nổ máy phóng đi.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s