Cô gái tháng Sáu 12

 

Anh cởi hết cúc áo của cô, cô không nghĩ ra được lý do gì từ chối, đành mặc anh. Để giấu đi vẻ ngại ngùng, cô bèn kéo chỗ nọ, đậy chỗ kia. “Hôm nay lúc đến tìm anh, cửa phòng anh đóng, em còn tưởng anh và… Tông Gia Anh… đang trốn trong này cơ…”

Anh cau mày nói: “Đã bảo không nhắc đến cô ta nữa kia mà.”

“Đúng là đã thống nhất không nhắc đến nữa, nhưng em nghe nói cô ấy và anh chàng họ Mạc kia… bye bye nhau rồi…”

“Vậy hả? Đáng đời!”

Thấy anh vui mừng trước sự đau khổ của người khác như vậy, cô yên tâm hẳn lên, rồi cô nói thẳng: “Em còn sợ cô ta sẽ quay lại tìm anh cơ.”

“Cô ta tìm anh làm gì?”

“Quay về gặm cỏ đồng ta thôi.”

“Hơ hơ, cỏ đồng ta ngon vậy sao?”

“Cô ta đòi ăn, chẳng lẽ anh không cho ăn à?”

“Hừ, loại đàn bà đó, các thêm hai trăm lạng bạc anh cũng chả thèm.”

Thấy anh kiên quyết như vậy, cô rất lấy làm mừng.

Anh cũng rất vui. “Hơ hơ, em thấy lời anh rủa có thiêng không? Anh bảo là cô ta sẽ bị anh chàng đó đá bay sau khi chơi chán mà, đúng là ông trời có mắt.”

“Anh rủa cô ta à?”

“Chẳng lẽ không nên?”

“Nên, nhưng em thấy anh hận cô ta như vậy, chứng tỏ anh vẫn chưa quên được cô ta.”

“Suốt đời anh không bao giờ quên được!”

Trái tim cô chùng xuống, rồi cô buột miệng: “Hóa ra là như vậy hả?”

“Hóa ra là thế nào?”

“Chị cả nói đàn ông không bao giờ quên được mối tình đầu, những người đến sau… đều là đồ thay thế, rớt giá thảm hại…”

“Chị cả là ai vậy?”

“Chính là cô bạn cùng phòng em ngày trước… Bùi Tiểu Bảo.”

“Hóa ra là cô nàng hả? Không phải nàng ta cũng cặp kè với ông Mục khoa bọn mình đó sao? Nàng ta cũng là “kẻ đến sau” còn gì?”

Cô tưởng chỉ có mình cô là biết chuyện của chị cả và thầy Mục, không ngờ ngay cả anh ở lớp II cũng biết bảy, tám phần, bèn sửng sốt hỏi: “Anh cũng biết chuyện của chị cả và thầy Mục hả?”

“Bí mật công khai mà.”

Cô thấy toát mồ hôi thay cho chị cả.

Thấy cô không nói gì, anh tưởng cô giận, bèn vội giải thích: “Anh nói suốt đời không quên không có nghĩa là yêu, mà là hận.”

“Tại sao… anh lại hận cô ta như vậy?”

“Vì cô ta đã đâm anh một cú quá đau đớn.”

“Cô ta đâm anh thế nào?”

“Bọn anh đã đính hôn rồi đó chứ, đặt tiệc cưới ở làng, bố mẹ anh còn cho cô ta cả quà cưới rồi, cả làng đã biết hết chuyện của bọn anh, kết quả cô ta lại chạy theo thằng khác, anh còn mặt mũi nào mà gặp mọi người trong làng?”

“Thế sau này anh không về làng nữa ư?”

“Về chứ!” Anh ôm chặt lấy cô. “Giờ có em rồi, anh có thể thoải mái về gặp mọi người.”

“Vì sao?”

“Vì em hơn cô ta cả trăm lần!”

Một cảm xúc khó tả trào dâng trong lòng cô, thấy Vương Thế Vĩ trân trọng mình như vậy, cô thực sự rất vui, nhưng không hiểu sao cô cảm thấy mình đã trở thành vũ khí để anh đòi nợ máu của Tông Gia Anh.

Xem ra đúng là phải làm mối tình đầu của người ta mới ổn, nếu không kiểu gì cũng không thể thoát khỏi cảnh ngộ “làm mát mặt cho người khác” hoặc “trả thù hộ người khác”.

Chứng tỏ triết lý của đồng chí Bùi Tiểu Bảo rất đúng đắn!

Nhưng dường như đời này kiếp này cô không thể làm được mối tình đầu của người khác, kể cả bây giờ cô có tìm một anh người yêu khác, cũng rất có khả năng là anh ta đã từng có bạn gái, kể cả cô chọn một anh trong đám trước đây đã từng theo đuổi cô thì cũng rất có thể anh ta đã từng có bạn gái. Ví dụ anh chàng “con trai thị trưởng” đó, nếu như không có mấy đời người yêu thì chắc mặt trời phải mọc từ phía tây.

Chỉ tại hồi ấy cô nhát gan, nếu năm thứ nhất đại học đi gặp thẳng Vương Thế Vĩ để nói cho rõ thì đã yên vị trên chiếc ghế “mối tình đầu” rồi, làm gì còn đến lượt Tông Gia Anh?

Cô còn đang suy nghĩ lan man thì anh đã cởi hết quần áo của cô, nhưng không kéo cô xuống mà lại tự nằm xuống rồi gọi cô: “Em ngồi lên đi.”

“Ngồi… ngồi đâu?”

“Ngồi bên trên nó ấy.”

“Liệu có… làm gãy nó không?”

Vương Thế Vĩ cười đau khổ. “Anh không bảo em ngồi lên nó, mà bảo em…”

Cô đã hiểu ý anh, nhất quyết không chịu.

Anh liền kéo cô nằm sấp xuống người anh. “Ngồi lên đi!”

“Em… không biết.”

“Cái này thì có gì mà biết với không biết? Em cứ cầm lấy nó rồi đưa vào của em, sau đó ngồi xuống là được.”

Cô ngồi im không nhúc nhích.

Không còn cách nào khác, anh đành phải đạo diễn.

Anh nằm dưới bận rộn hồi lâu mà cũng chẳng ăn thua, đành thở dài nói: “Haizz, chân anh đau thế này, em cũng phải phối hợp tích cực chút chứ!”

“Chân anh đau thế, hay là… thôi nhé!”

“Thôi sao được?”

Anh đặt cô nằm xuống còn mình thì bò dậy, lẩm bẩm: “Vẫn phải để anh, em chỉ biết hưởng thụ thôi.”

Cô thầm nghĩ, hưởng thụ cái quái gì, chịu trận thì có!

Lúc thì anh nằm sấp, lúc lại quỳ lên, rồi lại chuyển nằm sấp, rồi lại quỳ chân lên, nghiêng sang trái, rồi lại quỳ bên phải, cuối cùng cũng đã tìm ra một tư thế không ảnh hưởng đến cái chân, sau đó bắt đầu tả xung hữu đột.

Cô lại cảm thấy đau đớn nhưng cố cắn răng chịu đựng.

Anh không để ý, chạm ngay phải vết thương, đau quá miệng xuýt xoa liên hồi.

Cô liền lựa lời nói: “Chân anh đau thế thì thôi đi.”

Anh không đáp, chỉ xuýt xoa một hồi rồi lại tiếp tục bận rộn.

Cô thực sự không thể hiểu anh, rốt cuộc chuyện này hấp dẫn ở điểm nào? Tại sao có thể khiến anh bất chấp đau đớn như thế? Anh hùng cách mạng bị thương nhẹ không rời tiền tuyến, bị thương nặng không rơi nước mắt, cô có thể lý giải, nhưng người ta là vì sự nghiệp cách mạng, còn anh không hiểu là vì cái gì?

Cô cũng không hiểu mình, tại sao biết rõ là sẽ đau mà vẫn mò đến đây để chịu trận?

Đúng là tội gì, tội gì chứ!

Cô gắng gượng chịu đựng, cuối cùng cũng đã xong chuyện.

Anh nằm trên cô thở hồng hộc. Đợi nhịp thở của anh đều đặn trở lại, cô liền nói nhỏ: “Anh nằm xuống ngủ đi.”

Anh ôm cô, vuốt ve bầu ngực cô, cô cảm thấy rất dễ chịu, cảm giác đau đớn phía dưới cũng đã đỡ hơn rất nhiều.

Anh đưa một tay xuống dưới, nhẹ nhàng mơn trớn.

Anh hỏi: “Em còn đau không?”

“Đỡ hơn nhiều rồi.”

“Đau ở đâu? Bên trong hay bên ngoài?”

Cô nghĩ một lát rồi đáp: “Cả hai.”

“Nhưng anh đã cố gắng làm nhẹ lắm rồi đấy!”

“Em biết mà.”

“Đó là do em không có nước, không có nước thì không có chất bôi trơn nên dĩ nhiên là đau rồi. Những lúc khô quá, anh cũng cảm thấy đau.”

Cô liền thắc mắc: “Anh cũng đau, thế tại sao anh còn đòi… làm?”

“Hê hê, biết làm thế nào được, chỉ biết là muốn làm thôi.” Anh tò mò hỏi: “Em không muốn chút nào hả?”

Cô liền đáp thẳng: “Em nhớ anh, nhưng không muốn… cái đó.”

“Lạ nhỉ, thế em nhớ anh rốt cuộc là nhớ cái gì?”

“Em muốn được ở bên anh, được nói chuyện với anh, ngắm anh, được nghe anh nói…”

Anh liền thở dài. “Chắc là do em đọc tiểu thuyết Quỳnh Dao nhiều quá. Từ nay không được đọc nữa nghe chưa, chỉ được đọc sách anh đưa thôi.”

“Truyện sex hả?”

“Sách khai sáng trí tuệ chứ!”

Thấy anh nói với giọng nghiêm nghị, cô không kìm được liền phì cười.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s