Bách quỷ tập – Quỷ Họa – P.4

 

Chương bốn

 

Cẩm Thành tháng Ba, hoa bay rợp đường, hoa tràn dưới ruộng, dương liễu tha thướt rủ mình bên bờ, bóng soi mặt hồ, một thiếu nữ áo vàng đứng ngay mũi thuyền say sưa ca một bài dân ca: “Núi có cây xanh, cây kia có cành. Lòng thiếp có chàng, chàng nào có hay…[1]”.

Người chèo thuyền ung dung khua mái chèo, nghe được câu này bật cười ha ha, hướng sang Kính Ninh đang thong thả uống trà: “Vị huynh đài này, diễm phúc của ngươi thật không nhỏ nha”.

Kính Ninh thản nhiên đáp: “Chẳng qua nàng ta hát hùa theo người ta thôi, có hiểu rõ ý nghĩa bên trong đâu”. Tiếng ca véo von chợt ngừng bặt, Mạt Họa bất mãn nói: “Mấy câu đó con đều hiểu hết, không những hiểu hết mấy câu này, con còn hiểu cả “Rừng lau bạt ngàn, sương giáng trắng tinh. Người đẹp kia đó, bên, bên…[2]” nữa kìa”.

Kính Ninh buồn cười ngẩng đầu hỏi: “Bên nào nào?”.

Mạt Họa ngây ngốc đưa mắt nhìn chằm chằm về phía bờ sông, Kính Ninh trông theo ánh mắt nàng, chỉ thấy một thiếu nữ áo trắng cúi đầu bên gốc liễu xanh. Dẫu cho vóc dáng nàng chỉ ẩn hiện sau mành liễu tơ, nhưng dung nhan tuyệt mỹ vẫn khó có thể giấu che, thoáng nhìn cũng đủ nhận ra tư sắc khuynh thành khuynh quốc.

La bàn phong thủy trong áo Kính Ninh chợt động, sắc mặt y trầm xuống, quát khẽ một tiếng: “Yêu hồ!” rồi bật người phóng vút lên. Mạt Họa chẳng hiểu chuyện gì xảy ra, ngơ ngác trông theo, định kéo tay áo của y, Kính Ninh nhất thời không kịp thu lực đạo, lỡ lướt qua Mạt Họa, còn lôi nàng xuống nước theo. Con thuyền nhỏ đang thuận thế tiến về phía trước va phải đầu nàng, nhấn chìm Mạt Họa xuống nước. Chẳng thấy cả tăm nước nổi lên, dưới thuyền không chút động tĩnh.

Người lái thuyền vô cùng hoảng hốt, ông ta còn chưa kịp hoàn hồn, chỉ thấy vị công tử thanh tú kia thản nhiên ném lại hai chữ “Cứu người” rồi đề khí buông mình nhảy vút lên, đuổi miết theo vị tiểu thư xinh đẹp phía bên kia bờ. Nhà thuyền thấy y bỏ đi, liền mắng lớn: “Đồ bạc bẽo!”. Mạng người quan trọng, ông ta chẳng dám lâu la, vội vã nhảy ùm xuống nước, vớt lấy thiếu nữ áo vàng đang chìm nghỉm xuống lòng hồ.

Mạt Họa mơ mơ màng màng, nghe người ta réo váng “Tiểu cô nương, tiểu cô nương” bên tai mới mở mắt ra, miệng khe khẽ gọi: “Sư phụ Kính Ninh”, nhưng chỉ thấy người lái thuyền ướt sũng từ đầu đến chân lắc đầu thở dài: “Cô nương à, gã đó đúng là quân Sở khanh bạc bẽo. Tốt hơn hết, cô nên kiếm người khác tử tế đi thôi”.

Lòng Mạt Họa lạnh lẽo, đầu óc nhất thời thanh tỉnh ra nhiều, nàng há miệng gặng hỏi: “Sư phụ thật sự đuổi theo cô gái xinh đẹp kia rồi ư?”.

Nhà thuyền thở dài thườn thượt, Mạt Hạ cụp mắt, lòng ngổn ngang trăm thứ dư vị phức tạp.

Lúc Kính Ninh trở lại thuyền, trên cổ y xuất hiện ba vết cào rướm máu. Nhà thuyền đòi tiền của y, còn hết sức bất mãn trừng mắt nguýt y một cái rõ dài, nhưng lại chẳng nói gì.

Mạt Họa ngồi phịch trên bãi cỏ xanh mướt bên bờ sông, khóc sưng vù hai mắt. Kính Ninh cảm thấy vô cùng khó hiểu, chẳng qua y chỉ đi bắt yêu tinh như mọi khi thôi mà, sao đến lúc quay về lại có cảm giác như khắp thiên hạ đang phỉ nhổ vào y thế này. Y cúi xuống nhìn cái trán bị đụng vào cạnh thuyền đã sưng thành cục to đùng của Mạt Họa hỏi: “Đầu đau lắm sao?”.

“Con…” Mạt Họa liếc mắt sang nhìn y một cái, đến lúc ấy mới nghẹn ngào nấc lên trả lời: “Con đau lòng! Đau vô cùng!”.

Kính Ninh ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng day day vết thương trên trán Mạt Họa: “Sao mà đau chứ?”.

“Con rớt xuống sông, rớt xuống sông như thế…” Nàng vừa sụt sịt nước mắt ngắn dài vừa không ngừng khua chân múa tay làm bộ như đang giãy giụa dưới nước, “Con rơi xuống nước như thế mà sư phụ… người chẳng thèm lo cho con, còn mải đuổi theo nữ nhân khác”. Mũi nàng tắc nghẹn, thút tha thút thít khiến người ta không thể nghe rõ đang nói gì, chỉ riêng một câu: “Thật ra, sư phụ muốn con chết đi chứ gì!” là cực kỳ rõ ràng.

Kính Ninh khó hiểu: “Sư phụ thấy con khóc hăng lắm mà”.

Như muốn xác minh lời của y, Mạt Họa càng gào khóc to hơn, ầm ĩ tưởng có thể xiêu quán đổ chùa.

Kính Ninh không quen dỗ dành người khác, đành ngồi trước mặt nàng một hồi thật lâu, cuối cùng thở dài một tiếng, bất đắc dĩ nói: “Vậy lần sau vi sư sẽ vớt con lên trước, con là yêu quái, đừng có khóc đến không ra thể thống gì thế chứ”.

Thế nhưng Mạt Họa vẫn sụt sịt mãi không nín được, rồi giống như hết cả khí lực cứ thế gục xuống bên vai Kính Ninh. Kính Ninh cứng đơ người nhưng không nỡ đẩy nàng ra.

Mạt Họa hai mắt đẫm lệ nhìn mấy vết cào rướm máu trên cổ Kính Ninh. Ở sát như vậy nàng mới nhận ra vết thương của y nghiêm trọng thế nào, có cảm giác chỉ cần xuống tay mạnh hơn một chút, cắt sâu hơn một chút là dư sức xé rách họng y rồi. Mạt Họa cọ cọ, lau nước mắt vào vai áo Kính Ninh, thầm thì: “Con đau lòng lắm! Đau lòng lắm! Sau nay sư phụ đừng bỏ con lại nữa nhé!”.

“Ừ, không bỏ con lại đâu!”

[1] Nguyên văn: “Sơn hữu mộc hề mộc hữu chi, tâm duyệt quân hề quân bất tri” – Trích Việt nhân ca, bài ca dao lưu truyền ở nước Sở thời Xuân Thu.

 

[2] Nguyên văn: “Kiêm hà thương thương, bạch lộ vi sương, sở vị y nhân, tại thủy nhất phương”, dịch nghĩa: “Rừng lau bạt ngàn, sương giáng trắng tinh. Người đẹp kia đó, bên bờ sông kia” – trích bài “Kiêm gia” trong Kinh Thi.

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s