Bách quỷ tập – Quỷ Họa – P.2

Chương hai

 

Bị người ta mắng vô sỉ, bỉ ổi nhưng Kính Ninh chẳng mấy để tâm, y thản nhiên nói: “Họa yêu, tên gọi thế nào đây?”.

Nữ yêu kiêu căng hừ một tiếng, quay ngoắt đầu không thèm trả lời. Kính Ninh búng ngón tay, một ngọn lửa chói rực bắn thẳng tới trán nữ yêu, nóng rực và bỏng rát khiến ả kêu khóc ầm ĩ, mắng chửi loạn xạ. Kính Ninh lại thong thả hỏi lại: “Tên tuổi thế nào?”.

Ả ta kéo cái lưỡi nhét vào trong miệng, lóng ngóng nuốt nước miếng. Tên gọi của yêu quái giống như một thứ bùa chú, nếu đã để người ta biết được đồng nghĩa với việc bị người ta khống chế. Ả len lén đưa mắt nhìn ngọn lửa bừng bừng trên tay Kính Ninh, bờ môi run lên, vừa sụt sịt nghẹn ngào vừa gạt lệ trả lời: “Mạt Họa, tên ta là Mạt Họa”.

Kính Ninh gật đầu: “Vì sao chỉ ám hại tiểu thư Liễu gia?”. Mạt Họa tròn mắt ngó quanh, không muốn trả lời. Kính Ninh gọi khẽ tên nàng, cả người Mạt Họa lập tức cứng đờ, nàng ta tâm không cam tình chẳng nguyện trề môi đáp: “Người vẽ ra ta là một thư sinh, y luôn thầm ái mộ tiểu thư Liễu gia xinh đẹp, nhưng tháng trước lại biết tin Liễu tiểu thư sắp đính hôn… Thế là, y nhảy xuống sông tự vẫn, đã chết mất rồi. Ta là bức họa cuối cùng y vẽ, thấu hiểu được tâm tư, nguyện vọng của y, y chỉ muốn được thành thân với Liễu tiểu thư… Ta chẳng còn cách nào khác, nên mới…”.

“Mới định giết Liễu tiểu thư để họ bầu bạn dưới suối vàng?”

Mạt Họa gật đầu suy sụp: “Tên thư sinh đó thật tội nghiệp, ta chỉ muốn hoàn thành tâm nguyện cuối cùng của y mà thôi”.

“Vốn dĩ thành ý của ngươi là thiện, nhưng sinh lão bệnh tử của con người do trời định, há có thể coi thường tính mạng người khác chỉ để thỏa mãn ham muốn cá nhân hay sao?” Kính Ninh nói, “Ta xem ngươi bản tính không phải xấu xa, vì thế hôm nay tha mạng cho ngươi. Từ nay phải chăm chỉ tu luyện, tuyệt đối không được làm chuyện ác nữa, nghe không?”.

Mạt Họa ngoan ngoãn gật gật đầu.

Kính Ninh im lặng một chút lại nói thêm: “Hơn nữa, đừng có động một chút là lè lưỡi ra dọa người nữa, dễ bị tóm lắm đấy!”.

Mạt Họa nghiêng đầu ngẫm nghĩ: “Nhưng chiêu đó rất dễ chọc người đấy, cái cô Liễu tiểu thư đó bị ta dọa cho hú hồn…”.

Kính Ninh lập tức im re, Mạt Họa đưa con mắt ngóng đợi về phía y. Thấy đôi mắt long lanh nước cùng cái mũi đỏ ửng vì khóc lóc của cô nàng, Kính Ninh chợt thấy lòng mềm xuống. Y nhẹ giọng đề nghị: “Nếu ngươi thành tâm muốn tu đạo, ta có thể dạy dỗ ngươi”.

Lời vừa dứt, hai mắt Mạt Họa ánh lên rực rỡ, chói lòa muôn trượng, nàng ta bổ nhào tới bên chân Kính Ninh, ôm chặt lấy đùi y mừng rỡ: “Sư phụ ở trên… Đồ đệ… Đồ đệ ở dưới! Sư phụ muốn làm gì cũng được hết!”.

Kính Ninh lại lập tức nín lặng thêm một hồi nữa, y nhẹ nhàng gỡ tay Mạt Họa ra: “Ta thấy, ngươi phải học lễ nghĩa trước đã”.

“Cái gì con cũng học được hết.” Mạt Họa ngửa đầu nhìn y, “Sư phụ, sư phụ tên là gì?”.

“Kính Ninh.”

“Kính Ninh.”

“Phải gọi là sư phụ.”

“Cái tên Kính Ninh nghe thật an tĩnh, vững vàng.”

“Vẫn phải gọi sư phụ.”

“Kính Ninh sư phụ!”

Kính Ninh nhìn gương mặt đang ngẩng lên của Mạt Họa, cảm thấy hình như cô nàng này chỉ thiếu một cái đuôi để xun xoe, vẫy vẫy trước mặt y nữa là đủ bộ. Y xoa đầu cô nàng: “Ta chưa từng nhận đồ đệ, mà ngươi tư chất kém cỏi quá, có điều ta tin tưởng vào lẽ trời: cần cù ắt bù được thông minh. Ta sẽ dạy dỗ ngươi cẩn thận, ngươi chăm chỉ học tập tu luyện, nhất định sẽ có lúc ngươi cũng đủ khả năng để giả thông minh”.

Mạt Họa vô cùng hào hứng gật đầu: “Nhất định con không phụ sự ủy thác của 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s