Bách quỷ tập – Quỷ Họa – P.2

Chương hai

 

Bị người ta mắng vô sỉ, bỉ ổi nhưng Kính Ninh chẳng mấy để tâm, y thản nhiên nói: “Họa yêu, tên gọi thế nào đây?”.

Nữ yêu kiêu căng hừ một tiếng, quay ngoắt đầu không thèm trả lời. Kính Ninh búng ngón tay, một ngọn lửa chói rực bắn thẳng tới trán nữ yêu, nóng rực và bỏng rát khiến ả kêu khóc ầm ĩ, mắng chửi loạn xạ. Kính Ninh lại thong thả hỏi lại: “Tên tuổi thế nào?”.

Ả ta kéo cái lưỡi nhét vào trong miệng, lóng ngóng nuốt nước miếng. Tên gọi của yêu quái giống như một thứ bùa chú, nếu đã để người ta biết được đồng nghĩa với việc bị người ta khống chế. Ả len lén đưa mắt nhìn ngọn lửa bừng bừng trên tay Kính Ninh, bờ môi run lên, vừa sụt sịt nghẹn ngào vừa gạt lệ trả lời: “Mạt Họa, tên ta là Mạt Họa”.

Kính Ninh gật đầu: “Vì sao chỉ ám hại tiểu thư Liễu gia?”. Mạt Họa tròn mắt ngó quanh, không muốn trả lời. Kính Ninh gọi khẽ tên nàng, cả người Mạt Họa lập tức cứng đờ, nàng ta tâm không cam tình chẳng nguyện trề môi đáp: “Người vẽ ra ta là một thư sinh, y luôn thầm ái mộ tiểu thư Liễu gia xinh đẹp, nhưng tháng trước lại biết tin Liễu tiểu thư sắp đính hôn… Thế là, y nhảy xuống sông tự vẫn, đã chết mất rồi. Ta là bức họa cuối cùng y vẽ, thấu hiểu được tâm tư, nguyện vọng của y, y chỉ muốn được thành thân với Liễu tiểu thư… Ta chẳng còn cách nào khác, nên mới…”.

“Mới định giết Liễu tiểu thư để họ bầu bạn dưới suối vàng?”

Mạt Họa gật đầu suy sụp: “Tên thư sinh đó thật tội nghiệp, ta chỉ muốn hoàn thành tâm nguyện cuối cùng của y mà thôi”.

“Vốn dĩ thành ý của ngươi là thiện, nhưng sinh lão bệnh tử của con người do trời định, há có thể coi thường tính mạng người khác chỉ để thỏa mãn ham muốn cá nhân hay sao?” Kính Ninh nói, “Ta xem ngươi bản tính không phải xấu xa, vì thế hôm nay tha mạng cho ngươi. Từ nay phải chăm chỉ tu luyện, tuyệt đối không được làm chuyện ác nữa, nghe không?”.

Mạt Họa ngoan ngoãn gật gật đầu.

Kính Ninh im lặng một chút lại nói thêm: “Hơn nữa, đừng có động một chút là lè lưỡi ra dọa người nữa, dễ bị tóm lắm đấy!”.

Mạt Họa nghiêng đầu ngẫm nghĩ: “Nhưng chiêu đó rất dễ chọc người đấy, cái cô Liễu tiểu thư đó bị ta dọa cho hú hồn…”.

Kính Ninh lập tức im re, Mạt Họa đưa con mắt ngóng đợi về phía y. Thấy đôi mắt long lanh nước cùng cái mũi đỏ ửng vì khóc lóc của cô nàng, Kính Ninh chợt thấy lòng mềm xuống. Y nhẹ giọng đề nghị: “Nếu ngươi thành tâm muốn tu đạo, ta có thể dạy dỗ ngươi”.

Lời vừa dứt, hai mắt Mạt Họa ánh lên rực rỡ, chói lòa muôn trượng, nàng ta bổ nhào tới bên chân Kính Ninh, ôm chặt lấy đùi y mừng rỡ: “Sư phụ ở trên… Đồ đệ… Đồ đệ ở dưới! Sư phụ muốn làm gì cũng được hết!”.

Kính Ninh lại lập tức nín lặng thêm một hồi nữa, y nhẹ nhàng gỡ tay Mạt Họa ra: “Ta thấy, ngươi phải học lễ nghĩa trước đã”.

“Cái gì con cũng học được hết.” Mạt Họa ngửa đầu nhìn y, “Sư phụ, sư phụ tên là gì?”.

“Kính Ninh.”

“Kính Ninh.”

“Phải gọi là sư phụ.”

“Cái tên Kính Ninh nghe thật an tĩnh, vững vàng.”

“Vẫn phải gọi sư phụ.”

“Kính Ninh sư phụ!”

Kính Ninh nhìn gương mặt đang ngẩng lên của Mạt Họa, cảm thấy hình như cô nàng này chỉ thiếu một cái đuôi để xun xoe, vẫy vẫy trước mặt y nữa là đủ bộ. Y xoa đầu cô nàng: “Ta chưa từng nhận đồ đệ, mà ngươi tư chất kém cỏi quá, có điều ta tin tưởng vào lẽ trời: cần cù ắt bù được thông minh. Ta sẽ dạy dỗ ngươi cẩn thận, ngươi chăm chỉ học tập tu luyện, nhất định sẽ có lúc ngươi cũng đủ khả năng để giả thông minh”.

Mạt Họa vô cùng hào hứng gật đầu: “Nhất định con không phụ sự ủy thác của 

Cô gái tháng Sáu 7.2

Cô vẫn chưa chịu buông tha. “Rốt cuộc có phải thế không?”

Anh hậm hực nói: “Em muốn biết thật à?”

“Vâng.”

“Nói em không được giận đó nhé!”

“Vâng, em không giận.”

“Cô ấy… không thế, chỉ cần anh ôm và hôn cô ấy, cô ấy sẽ… ẩm ướt.”

Cô không phục. “Điều đó chứng minh cô ấy yêu anh ư? Nếu yêu anh thật lòng thì sao cô ấy lại… bỏ anh?”

Vương Thế Vĩ liền đáp với giọng rất cay cú: “Vì cô ta muốn chuyển về thành phố D đến phát điên! Hừ, anh không tin gã kia sẽ lấy cô ta, thấy cô ta muốn đến thành phố D nên người ta mới dùng trò này làm mồi dụ. Cứ chờ xem, sớm muộn gì thằng đó cũng đá cô ta, rồi xem lúc đó cô ta khóc thế nào.”

Cô lo lắng hỏi: “Nếu ông Mạc đó bỏ cô ta thì liệu cô ta có quay lại tìm anh không?”

“Hừ, cô ta quay lại cũng chẳng giải quyết được gì, dù có quỳ xuống xin anh, anh cũng không bao giờ thèm.”

Thấy Vương Thế Vĩ nói quả quyết như vậy, cô đã yên tâm hơn rất nhiều nên tuyên bố: “Em yêu anh rất thật lòng. Em sẽ không như cô ta đâu!”

“Haizz, chuyện này ai mà nói trước được? Hồi đầu cô ta chẳng thề thốt đủ điều còn gì.”

“Nhưng em không giống cô ta! Em đã nói là làm…”

“Em chấp nhận về vùng này dạy học với anh ư?”

“Dĩ nhiên là chấp nhận chứ!”

“Bố mẹ em có đồng ý cho em về đây không?”

Việc này cô không chắc chắn nên cũng không dám nói bừa, nhưng cô rất tin vào mình. “Bố mẹ em không đồng ý thì cũng giải quyết được gì? Chân là của em chứ của ai?”

“Tất nhiên chân là của em, nhưng nếu bố mẹ em… đe dọa, đòi cắt đứt quan hệ mẹ con với em, hoặc mẹ em đòi… tìm đến cái chết thì… em làm thế nào?”

Cô chưa bao giờ nghĩ đến điều đó, nhưng cô biết bố mẹ cô không phải loại người như thế. “Anh cứ yên tâm, bố mẹ em đều là người rất thấu tình đạt lý, họ cũng mong em có cuộc sống hạnh phúc, nếu em bảo với họ rằng chỉ khi được sống bên anh em mới hạnh phúc thì chắc chắn họ sẽ không ngăn cản em đâu.”

“Anh chỉ mong em nên nghĩ sớm đến những tình huống này, không nên vì nổi hứng nhất thời mà mấy ngày sau lại hối hận. Em hối hận thì chẳng vấn đề gì, phủi mông bỏ đi là xong. Chỉ có anh là khổ, đầu tiên em tâng anh lên mây, sau đó lại đá xuống địa ngục, lên voi xuống chó. Anh không muốn trải qua chuyện này thêm một lần nữa…”

Nghe đến chữ “thêm” này mà cô cảm thấy sởn gai ốc, điều này chẳng chứng tỏ Tông Gia Anh cũng đã từng tâng anh lên mây đó sao? Nhưng tình yêu của Tông Gia Anh làm sao sánh được với cô? Anh coi cô như Tông Gia Anh thì thực là… sỉ nhục cô quá!

Cô liền tuyên bố: “Em không giống cô ta, em yêu anh chân thành, em sẽ không vì chuyện chuyển về thành phố D mà bỏ anh đâu.”

Anh lại ôm chặt cô. “Cầu mong em nói lời sẽ giữ lấy lời, anh không thể chịu thêm cú sốc nào nữa…”

Cô không vui cho lắm, nếu anh không yêu Tông Gia Anh thì sao có thể bị sốc trước sự bỏ đi của Tông Gia Anh?

Cô rất ấm ức với cô nàng Tông Gia Anh đó, chia tay nhau rồi, người không còn ở đây mà âm hồn bất tán lúc nào cũng ám ảnh anh, xem ra cuộc chiến tranh còn rất trường kỳ!

Không biết cuối cùng có đấu được với Tông Gia Anh hay không nhưng cô sẽ không buông tay chờ chết.

Cô liền gạt đi. “Thôi quên cô ta đi, từ giờ phút này trở đi bọn mình đừng nhắc đến cô ta nữa.”

“Ừ. Không nhắc đến nữa.”

Nhưng một lát sau, Vương Thế Vĩ lại nói với giọng rất cay cú: “Hừ, anh muốn thử xem xem rốt cuộc cô ta sống ổn hay anh sống ổn. Cô ta cũng quá coi thường người khác đấy, tưởng rằng suốt đời anh phải chôn chân ở chốn này, đâu có biết rằng ông trời chẳng dồn ai vào đường cùng, hết cơn bĩ cực đến hồi thái lai, cuộc đời còn dài lắm!”

Mặc dù đã bảo không nhắc nhưng anh vẫn nói về Tông Gia Anh, hơn nữa lại còn có ý suốt đời muốn đấu với Tông Gia Anh, trong lòng cô rất hoảng sợ, không biết làm thế nào mới có thể gỡ bỏ được bóng hình Tông Gia Anh trong trái tim anh.

Cô liền ôm chặt anh, hôn anh, không để anh nói đến Tông Gia Anh nữa.

Anh cũng đáp lại cô bằng một nụ hôn nồng nàn và nói: “Thế… bọn mình… thử tiếp nhé?”

Cô hiểu anh đang nói gì, bèn tích cực hưởng ứng: “Thử đi, thử đi.”

“Em chưa làm bao giờ à?”

Cô lắc đầu.

“Em có sợ không?”

Cô lại lắc đầu.

“Anh sẽ làm thật nhẹ thôi, được không em?”

Cô khẽ gật đầu.

Anh mân mê ở phía dưới một lúc rồi quỳ xuống, kéo chân cô sang hai bên.

Cô biết anh đang nhìn vào chỗ đó, ngượng quá bèn nhắm mắt lại.

Cô biết đây chính là “chuyện gối chăn” mà người ta vẫn nói, cô không dám mở mắt nhìn anh, chỉ nhắm tịt lại, lo lắng chờ đợi hồi sau.

Anh miệt mài công phá.

Cô cảm thấy vô cùng đau đớn.

Nhưng cô biết mỗi người con gái đều trải qua giây phút này, cô tin rằng anh đã cố gắng hết sức để “thật nhẹ”.

Anh lẩm bẩm: “Sao vẫn khô vậy nhỉ?”

Cô vô cùng xấu hổ.

Anh tiếp tục công phá.

Cô nghiến chặt răng chịu đựng, nhưng chỉ được một lát, cuối cùng không kiềm được liền rên rỉ: “Đau quá!”

Anh vội an ủi: “Lúc đầu sẽ hơi đau, lát nữa sẽ khá hơn.”

Cô lại cố gắng chịu thêm lát nữa, vẫn thấy đau, đành la: “Vẫn đau lắm!”

Anh không nói gì mà vẫn tiếp tục miệt mài với công việc của mình.

Cô giữ anh lại, không cho anh cử động nữa. “Em đau quá!”

“Lúc mới đầu thì hơi đau, một lát sẽ khá hơn.”

“Nhưng đã một lát rồi mà vẫn không khá lên!”

“Vậy em bảo anh phải làm thế nào?”

“Dừng lại!”

“Dừng lại bây giờ ư? Như thế sẽ càng tệ hơn, lát nữa em lại bị đau từ đầu. Đến giờ đã đau được một nửa rồi, đâm lao phải theo lao thôi.”

Cô cũng nghĩ như thế, nhưng thực sự đau không thể chịu đựng nổi nữa. “Không được, em… không chịu được nữa đâu, đau lắm….”

Vương Thế Vĩ đang nằm ở trên liền vật xuống giường. “Haizz, tội gì em phải như vậy chứ!”