Cô gái tháng Sáu 7.1

7
Vương Quân nghe thấy hai chữ “cả hai” liền cảm thấy vững tâm hơn rất nhiều, rồi cô nũng nịu hỏi: “Thế sao anh không theo đuổi em?”

“Anh đâu dám theo đuổi em.”

“Sao lại không dám?”

“Đến cả con trai thị trưởng mà em còn từ chối thì sao anh dám đến trồng cây si? Anh đâu phải con trai tỉnh trưởng.”

“Con trai thị trưởng mà em còn từ chối hả? Ai vậy? Ai là con trai thị trưởng?”

“Hứa Đào là con trai thị trưởng còn gì?”

Nhắc đến cái tên này, cô mới nhớ ra có một cậu tên là Hứa Đào từng đến tìm cô mấy lần, tướng mạo bình thường, miệng còn rất hôi, lần nào cũng nổ thao thao bất tuyệt, cứ làm như mình có tài ăn nói lắm, đâu có biết rằng miệng hôi như thế, ai nghe cũng chỉ muốn xỉu.

Cô rất mơ hồ. “Cậu ấy là con trai thị trưởng hả?”

“Chứ sao, lẽ nào cậu ta không nói gì với em ư?”

“Thảo nào cậu ta toàn nói về chuyện đấu tranh quyền lực của thành phố H, bố cậu ta là thị trưởng thành phố H à?”

“Ừ, cậu ta không nói với em hả?”

“Có thể là có nói, nhưng em không để ý.”

“Hơ hơ, một viên ngọc sáng như thế mà em không có con mắt tinh đời.”

Cô không còn nhớ chuyện mình từ chối Hứa Đào, hay nói cách khác là cô không hề có ấn tượng với việc Hứa Đào đã từng theo đuổi cô, Hứa Đào chưa bao giờ tỏ tình gì với cô, cũng chưa từng viết lá thư tình nào, cậu ta chỉ đến phòng cô mấy lần, trong giờ tự học trên giảng đường, cậu ta có nói chuyện với cô mấy lần, cô còn tưởng đó là quan hệ bình thường của bạn bè cùng khóa, không ngờ đợt ấy là Hứa Đào theo đuổi cô, và cô càng không thể ngờ được rằng, chuyện của Hứa Đào lại ảnh hưởng đến Vương Thế Vĩ, khiến anh không dám đến trồng cây si cô nữa.

Tuy nhiên, khi biết Vương Thế Vĩ vì Hứa Đào nên mới không dám theo đuổi cô, Vương Quân vẫn rất vui. “Sao anh nhát gan vậy?”

“Không phải nhát gan mà…”

“Mà sao?”

“Mà có con mắt nhìn xa trông rộng.”

“Chị cả phòng em nói, với những người không thể cưa đổ, con trai không muốn tốn công theo đuổi đúng không?”

“Chẳng lẽ con gái không như vậy sao?”

“Dĩ nhiên là không rồi! Anh coi em đó, rõ ràng biết anh có người yêu mà em vẫn… thích anh như vậy…”

Cô liền kể hết cho Vương Thế Vĩ nghe những viễn cảnh thê lương mà mình vẽ ra, anh lắc đầu nói: “Em giỏi tưởng tượng thật đấy, ngay cả chuyện tảo mộ cũng còn nghĩ đến được? Không sợ xui xẻo à?”

“Cái đó thì có gì xui xẻo?”

“Ừ, thôi thì không xui xẻo. Nhưng đợi đến lúc lâm chung em mới chạy đến nói cho anh biết em thích anh thì giải quyết được gì nữa?”

“Thì để anh biết thôi mà.”

“Biết cũng giải quyết được gì? Người đã chết rồi còn đâu…”

“Lẽ nào anh không thích có người… yêu thầm anh cả đời à?”

“Không phải không thích, mà là… chẳng giải quyết được gì cả.”

“Thế anh cảm thấy như thế nào mới là… giải quyết được?”

Anh liền ôm chặt cô. “Như em đây này… đến tận đây thăm anh…”

Cô cũng ôm chặt anh. “Em sẽ… yêu anh suốt đời. Còn anh thì sao?”

Anh không trả lời.

Cô hơi buồn nhưng cũng không dám hỏi thêm, sợ anh lại nói ra điều cô không muốn nghe.

Một lát sau, anh nói với giọng quả quyết: “Thực ra em không yêu anh.”

Cô giật bắn mình. “Ai bảo thế?”

“Anh bảo.”

“Tại sao anh lại nói thế?”

“Vì chỗ này của em khô lắm.”

Trong lúc nói chuyện, bàn tay anh chỉ vuốt ve ở phần trên của cơ thể cô, không biết đã chuyển xuống phía dưới từ lúc nào, giờ tay anh đang đặt trên chỗ đó.

Vừa nãy cô chỉ tập trung vào việc tra khảo tại sao anh không đến theo đuổi cô, giờ mới phát hiện ra bàn tay anh đang đặt ở chỗ đó của cô. Cô ngại ngùng gạt tay anh ra, miệng lẩm bẩm: “Chỗ này khô chứng tỏ em không yêu anh ư?”

“Dĩ nhiên rồi.”

“Ai bảo thế?”

“Anh bảo.”

“Dựa vào đâu mà anh nói thế?”

Anh liền cười. “Chuyện này thì ai mà chẳng biết.”

“Ai mà chẳng biết? Sao em lại không biết?”

“Em giả vờ đúng không?”

Cô ghét nhất là bị người khác nghi ngờ và bảo cô nói dối nên hậm hực đáp: “Không biết thì em bảo không biết, em giả vờ làm gì?”

“Em học thạc sĩ rồi mà còn không biết chỗ này khô có nghĩa là gì à?”

“Việc này thì có liên quan gì đến chuyện học thạc sĩ?”

Anh nhìn cô một lát rồi lẩm bẩm: “Nếu em yêu anh, anh ôm em, hôn em thì em phải… rung động.”

Cô vội vàng thanh minh: “Em có rung động đó chứ!”

Anh liền mắng: “Em rung động cái con khỉ!”

“Dĩ nhiên là em rung động chứ!”

“Em rung động thế nào?”

“Em… cảm thấy… rất ngọt ngào.”

“Thế gọi là rung động à?”

“Không gọi là rung động thì gọi là gì?”

“Đấy là động não…”

“Thế anh bảo rung động là phải thế nào?”

Anh định nói gì xong lại thôi.

“Nói đi, rốt cuộc là thế nào?”

“Em không biết thật à?”

“Thật mà.”

“Haizz, anh thực sự không thể tin em ngần này tuổi rồi mà… chuyện này cũng không biết.”

Cô hỏi với vẻ không vui: “Ngần nào tuổi hả? Ý anh là em… già lắm rồi ư?”

“Không, anh không có ý đó, ý anh là… con gái đến tuổi của em, kiểu gì cũng phải… hiểu những chuyện này rồi chứ? Không phải nữ thập tam là gì?”

“Vâng, dậy thì ở tuổi mười ba mà.”

“Thế chẳng lẽ… em… chưa bao giờ… thấy ẩm à?”

Cô vẫn không hiểu. “Ấm gì cơ?”

“Không phải ấm, mà là… không thấy ẩm ướt à?”

“Ẩm ướt? Ẩm ướt cái gì?”

“Thì chỗ này… ẩm ướt ấy, chảy nước đó.”

Cô nghe mà sởn gai ốc, liền phủ nhận luôn: “Không có.”

“Em xem phim sex cũng không ẩm à?”

“Em chưa bao giờ xem loại phim đó.”

“Thế đọc truyện sex em không thấy ẩm à?”

“Em cũng chưa bao giờ đọc truyện sex. Hồi cấp ba, bố mẹ em không cho em đọc những loại sách đó.”

“Thế vào đại học rồi mà bố mẹ em vẫn không cho em đọc truyện sex à?”

“Vào đại học họ không quản lý em nữa. Em cũng đã mượn về rất nhiều truyện để đọc…”

“Chắc chắn em toàn mượn tiểu thuyết Quỳnh Dao!”

“Không, em còn mượn các sách khác nữa.”

“Chắc chắn toàn thể loại như tiểu thuyết Quỳnh Dao, suốt ngày chỉ yêu đương, khóc lóc, chẳng biết thưởng thức chuyện diêm hỏa nhân gian là gì…”

“Thế chuyện diêm hỏa nhân gian mà anh nói là gì?”

“Là chuyện… trai gái đó.”

“Chẳng phải em đang thưởng thức chuyện… diêm hỏa nhân gian đó sao?”

Anh buông cô ra, nằm ngửa trên giường, hai tay đặt sau gáy.

Cô đoán anh đang giận nhưng cô không biết mình đã làm sai ở điểm nào, không kìm được bèn hỏi: “Thế chắc… Tông Gia Anh cũng vậy nhỉ?”

Anh không nói gì.

Bách quỷ tập – Quỷ Họa – P.1

 

QUỶ HỌA (Quỷ trong tranh)

Chương một

 

Tháng Ba mùa xuân, tơ liễu mới nhú tha thướt buông mành trước khuê phòng tiểu thư Liễu gia, gió nhẹ mơn man đẩy cành liễu biếc đung đưa. Liễu mềm lướt trên mặt nước hồ, tạo ra vô số gợn sóng mênh mang.

Một bóng người đạp loạn trong sân, nàng hầu vận áo hồng ồn ào chạy ra sân: “Lão gia! Lão gia, không xong rồi. Tiểu thư lại lên cơn rồi!”. Phía sau nàng là màn hòa âm chói tai vô cùng thê thiết của vô số bát, đĩa, bình, lọ gốm sứ vụn vỡ.

Chạy tới khúc quanh, nàng hầu áo hồng đâm sầm vào một chàng trai, người kia bình tĩnh đỡ lấy nàng, sau đó lễ độ bước lùi về phía sau. Nàng hầu luống cuống ngẩng đầu nhìn lên, ngây người trong thoáng chốc, đạo sĩ… đẹp quá.

Tiếng mắng mỏ từ sau lưng chàng trai vọng tới: “Con nha đầu ngu ngốc này, thật quá lỗ mãng! Sao còn đứng chình ình ra đó chắn đường, không mau lui ra cho đạo trưởng vào!”.

Lúc ấy nàng hầu áo hồng mới choàng tỉnh, yếu ớt phản ứng lại, ông lão trung niên còn định mắng thêm một trận nhưng chàng đạo sĩ trẻ tuổi đã khoát tay nói: “Có đáng gì đâu”. Giọng y khe khẽ dịu dàng, vô cùng êm tai, ẩn chứa sức mạnh khiến người khác cảm thấy cực kỳ an tâm. Đạo sĩ bước vòng qua nàng hầu, thong thả tiến vào trong viện. Lát sau, lại nghe thêm một tràng chén bát vỡ vụn cùng giọng nữ gào thét chói tai: “Cút! Cút hết cả đi! Ở đây có quỷ… Có quỷ!”.

Kính Ninh chăm chú nhìn sắc mặt Liễu tiểu thư, khẽ chau mày, rút từ trong người ra một đạo bùa chú màu vàng, rồi vừa lẩm nhẩm đọc chú vừa tiến lại phía nàng.

Nàng hầu và Liễu lão gia sốt ruột đứng ngoài quan sát, thấy dáng vẻ Liễu tiểu thư đã dịu xuống một chút, ôn hòa hơn rất nhiều. Đến khi Kính Ninh trao lá bùa cho Liễu tiểu thư thì nét mặt nàng đã ôn nhu trở lại hệt như khi chưa phát bệnh.

“Giữ cho chắc nhé, giờ ra ngoài chờ một lát đi.”

Liễu tiểu thư nắm chặt lá bùa, ngoan ngoãn nghe lời bước khỏi cửa. “Cạch” một tiếng, cánh cửa bị khóa lại từ phía trong, ánh mắt Kính Ninh từ từ đảo quanh từng ngóc ngách trong thư phòng rồi dừng lại ở một bức họa treo sau hương án.

Dưới gốc liễu rủ, một thiếu nữ vận áo vàng nhạt tựa mình vào thân cây xù xì, tựa như đang ngắm nhìn cá dưới hồ, lại như đang nghĩ suy, mà cũng như đang thất thần; nốt ruồi hứng giọt lệ rơi cũng tựa như nhiễm phải tâm tình sầu bi của nàng. Trong một thoáng, Kính Ninh cơ hồ cảm thấy người trong bức tranh chính là Liễu tiểu thư, nhưng ngay sau đó y nhận ra cô gái trong tranh hoàn toàn không phải tiểu thư Liễu gia.

Bước chân đạo trưởng vừa động, chưa kịp làm gì chợt thấy bức tranh trước mắt nhòe đi, một cái đầu từ trong tranh thò hẳn ra ngoài săm soi. Gương mặt thiếu nữ ngây như trẻ con vừa trợn mắt vừa há miệng lè lưỡi như thể muốn dùng cái dáng vẻ ngốc nghếch ngu xuẩn đó để dọa dẫm y.

Bày xong cái mặt quỷ chỉ có thể đem dọa trẻ con ấy, nàng ta mau chóng rụt cổ lại, như con rùa cuộn tròn, rúc kín mình trong mai.

Kính Ninh giật mình thoáng sững sờ, lát sau mới hơi nheo mắt lại. Lần đầu tiên trong đời y gặp phải một con yêu tinh hành động ngốc nghếch đến độ này. Y lạnh mặt tiến về phía hương án, gõ gõ vài cái: “Ra đây mau!”.

Bức tranh vẫn lặng thinh không có bất kỳ động tĩnh gì, Kính Ninh đưa tay bắt quyết, một đốm lửa màu cam bùng lên trong bàn tay y: “Ta vốn định niệm tình ngươi gây nghiệp chướng chưa sâu, tha cho ngươi một đường sống, có điều…”. Lưỡi lửa trên tay y tham lam liếm lấy một góc cuộn tranh, “Nếu ngươi khăng khăng tiếp tục làm việc ác, đừng trách ta đây không khách khí nhé!”.

Bức họa vẫn nín thinh không ho he trong chốc lát. Thế rồi giống như không thể chịu đựng được nữa, cái đầu ướt đẫm mồ hôi của cô gái lại nhô khỏi bức tranh, nàng ta thở khò khè, lè lưỡi, gầm gừ đầy đe dọa.

Kính Ninh mặt mũi lạnh tanh, không hề biến sắc, ngọn lửa trên tay đã tắt phụt, bàn tay đưa ra túm chặt lấy đầu lưỡi dài thượt của cô gái kia.

Cô gái hoảng hốt, kinh hãi hiện rõ trên gương mặt. Kính Ninh cong khóe môi, hé ra một nụ cười. Trong lời nói dịu dàng ẩn chứa ý cười: “Hơi đau đấy”. Dứt lời, y không hề khách sáo tóm chặt lưỡi của ả yêu tinh, lôi tuột khỏi bức họa.

“Ái!…” Cô gái áo vàng bị lôi ra, ủy khuất cuộn tròn trên mặt đất, ôm lấy cái lưỡi dài thượt nhất thời không thể cuộn lại như ban đầu được nữa, rấm rứt khóc.

Kính Ninh coi như không có chuyện vừa xảy ra, lau sạch nước miếng dính trên tay vào bức tranh, nước ướt làm nhòe hình ảnh tơ liễu sinh động trên nền tranh. Cô gái áo vàng hậm hực trừng mắt ngó y, miệng líu lô: “Ỉ ổi![1]”.

[1] Bỉ ổi.