Cô gái tháng Sáu 6

6
Khi còn đang ngồi trên xe trở về thành phố D, Vương Quân đã nghĩ đến chuyện phải viết lá thư tình đầu tiên gửi cho Vương Thế Vĩ như thế nào.

Cô cảm thấy thư tình là một nội dung không thể thiếu trong cuộc sống tình yêu, tình yêu lãng mạn nếu không có thư tình thì chẳng khác gì vẽ rồng mà không vẽ mắt, chẳng thể bay lên được.

Về đến phòng, cô liền lấy ngay giấy bút ra viết thư cho Vương Thế Vĩ, cũng không biết văn chương lấy ở đâu ra mà dào dạt đến thế, viết liền một mạch hết ba tờ giấy, mỗi tờ hai mặt, không viết theo ô và chữ dày đặc, hết dòng này lại chuyển sang dòng khác.

Cô chưa bao giờ viết được lá thư nào dài như thế này cho bố mẹ.

Sau khi viết xong, cô mò ra thùng thư gửi dù trời đã tối mịt, sợ thư nặng bị trả lại, cô còn dán thêm mấy con tem.

Sau đó cô bắt đầu đợi hồi âm, rõ ràng là biết trong vòng hai, ba ngày không thể nhận được thư trả lời nhưng cô vẫn mỏi mắt ngóng trông, có thể anh cũng như cô, cô vừa về, anh cũng viết thư cho cô thì sao?

Ngày nào cô cũng chạy đến hòm thư dành cho nghiên cứu sinh của khoa để kiểm tra, thấy rất nhiều thư của mọi người, chỉ mỗi cô là không có.

Lại nóng lòng chờ thêm một tuần nữa, vẫn không thấy thư hồi âm.

Đến thời điểm này cô bắt đầu lo lắng, ôn lại mấy lần mọi tình tiết diễn ra trong lần gặp gỡ trước, càng nghĩ càng thấy mình chẳng khác gì kẻ nằm mơ giữa ban ngày, đang yên đang lành, tự dưng lại mò đến trường người ta, người ta tiếp ngươi chỉ vì phép lịch sự mà ngươi đã tưởng bở rồi ư?

Thật đúng là mơ mộng hão huyền!

Cô lại nguyền rủa mình thêm một hồi nữa, rồi lại ôn lại mọi tình tiết, có vẻ như anh vẫn thích cô, chẳng phải anh đã từng nằm mơ về cô đó còn gì? Anh còn nói là lần sau cô đến nữa mà. Nếu không thích cô, tại sao anh lại nói “lần sau sẽ nói cho em biết” chứ?

Chẳng lẽ “lần sau” chỉ là câu nói đãi bôi ư?

Cô lại tức tốc đáp xe về huyện B.

Lần này, cô không đến văn phòng để đỡ bị mất mặt mà đến thẳng lớp anh dạy, thấy bóng cô thấp thoáng ngoài cửa sổ, anh liền chạy ra ngay. “Em đến rồi à?”

“Anh… nhận được thư của em chưa?”

“Nhận được rồi.”

“Sao anh không hồi âm?”

Anh chỉ “hê hê” hai tiếng với vẻ ngại ngùng mà không trả lời gì thêm.

Cô hỏi: “Không nghĩ hôm nay em đến à?”

“Không…”

Cô thấy học sinh đứng chen chân trước cửa sổ rình nghe họ nói chuyện, bèn giục: “Thôi anh vào lớp đi.”

Anh móc chìa khóa ra. “Em cầm đi, chìa khóa phòng anh, em cứ về đó đợi anh, hết giờ anh sẽ về ngay.”

Cô liền đón lấy chùm chìa khóa, nghe thấy sau lưng có tiếng đùa giỡn, chắc chắn đám học sinh đó lại đang trêu thầy giáo Vương của chúng.

Thực sự cô chỉ muốn được làm học sinh trong lớp anh, ngày ngày được nhìn thấy anh, không phải đi lại vất vả như vậy, ở chẳng được bao lâu đã phải quay về.

Cô về phòng anh, xắn tay áo rồi dọn dẹp phòng ốc, sau đó cô còn bỏ quần áo bẩn của anh vào chậu mang ra bể nước bên ngoài giặt.

Đang giặt thì anh đến. “Sao em lại mò ra đây? Làm anh tìm mãi.”

“Em thấy bộ quần áo anh thay ra…”

“Oái, sao để em giặt được?”

“Tại sao không thể để em giặt?”

“Bẩn…”

“Chính vì bẩn nên mới phải giặt mà.”

Anh tần ngần nhìn một lát rồi nói: “Thế anh… ra nhà ăn mua cơm nhé…”

Nghe đến hai chữ “nhà ăn”, cô liền dừng tay, ngồi thẳng lên trân trân nhìn anh.

Anh thắc mắc: “Sao vậy? Em không thích ăn đồ ăn của nhà ăn à?”

“Đâu có, em nghe anh nhắc đến “nhà ăn” lại nhớ đến chuyện ngày trước mua cơm.”

“Chuyện mua cơm gì?”

“Anh đợi em giặt xong rồi em đi với anh.”

Anh đứng ở đó đợi, cô đã giặt xong quần áo, hai người liền quay về phòng anh, lấy hai bát tô sứ đến nhà ăn mua cơm.

Nhà ăn nhỏ hơn nhiều so với nhà ăn của trường Đại học D, chỉ có ba cửa sổ bán cơm, trên tường có treo một tấm bảng ghi tên món ăn của ngày hôm đó.

Anh nói: “Đồ ăn trường anh chán lắm, ngày nào cũng chỉ loanh quanh mấy món, em xem có món nào nuốt nổi không?”

“Đâu đến nỗi, anh ăn gì thì mua cái đó.”

Anh đưa bát qua cửa sổ, nói tên món ăn, nộp phiếu ăn rồi bê ra hai bát vừa cơm vừa thức ăn.

Đây là lần đầu tiên cô được đứng gần xem anh mua cơm, lại còn mua cơm cho cô, nên lòng cô tràn ngập hạnh phúc.

Hai người bê cơm về phòng, một người ngồi trên chiếc ghế duy nhất trong phòng, người kia ngồi ở giường và bắt đầu ăn cơm.

Cô ăn được hai miếng bèn ngước mắt lên nhìn anh, thấy anh đang cúi đầu miệt mài làm việc.

Cô chỉ nhìn anh, đồ ăn trong bát gần như chưa ăn mấy.

Cuối cùng anh đã phát hiện ra cô đang nhìn mình, bèn hỏi: “Sao vậy? Em không thấy ngon à?”

“Đâu có, em còn chưa biết mùi vị của nó thế nào.”

“Vậy hả?”

“Em còn chưa trở về được với thực tại đây này.”

“Đi xe mệt quá à?”

“Không.”

“Thế thì vì sao?”

“Vì… vì em vẫn nhớ đến chuyện ngày trước theo dõi anh và cô ấy đến nhà ăn.”

Nét mặt anh rất khó hiểu, không biết là cảm động hay không muốn nhắc đến chuyện cũ. “Còn nghĩ linh tinh gì nữa? Mau ăn đi, nguội hết rồi.”

Cô liền thăm dò: “Em không thích ăn cuộng cải thảo.”

“Đưa đây cho anh.”

Cô gạt hết cọng cải thảo sang bát anh, anh vẫn miệt mài làm việc.

Cô vui lắm. Vương Quân à Vương Quân, ngươi đã theo dõi bốn năm, cuối cùng cũng tu thành chính quả.

Cô cũng gắp thịt trong bát mình sang bát anh.

Anh tò mò hỏi: “Chẳng lẽ thịt nạc em cũng không ăn à?”

“Ăn chứ!”

“Thế tại sao lại dồn hết cho anh?”

“Vì anh thích ăn mà.”

Anh có vẻ rất cảm động.

Cô cũng không muốn giấu nữa. “Lần nào nhìn thấy cô ấy dồn những cái không thích ăn sang bát anh, em đều nghĩ: Nếu là mình, mình sẽ nhường hết những cái anh ấy thích ăn nhất cho anh ấy.”

Anh không ăn nữa, chỉ nhìn cô trân trân.

Cô nhìn ra hướng khác rồi nói tiếp: “Lần nào em cũng vừa nghĩ vừa gắp thức ăn mà anh thích ăn sang một bên, nhưng… nhưng cuối cùng em lại ăn mất, vì lúc đó em không có tư cách gì để nhường cho anh cả…”

Anh liền nói nhỏ: “Em… nhóc tì… có định để anh ăn cơm nữa hay không đây?”

“Có bao nhiêu lần em vừa ăn những thức ăn mà em phần riêng cho anh… vừa khóc… chắc chắn mọi người đều nghĩ em bị bệnh thần kinh…”

Tự nhiên cô cũng cảm động đến bật khóc trước cảnh tượng nao lòng mà mình vừa tả.

Anh buông bát đũa xuống, ôm chặt cô và nói: “Em đừng nói nữa, những lời em nói khiến anh đau đớn vô cùng.”

Cô cũng buông bát đũa xuống, gục đầu vào lòng anh khóc hu hu.

Anh lấy tay lau nước mắt cho cô, càng lau nước mắt cô càng tuôn trào như suối.

Cô khóc nức nở, hỏi: “Bọn mình như thế này có phải mùi mẫn như trong tiểu thuyết không anh?”

“Ừ.”

“Có phải rất cảm động không?”

“Ừ.”

Anh bế cô lên giường, thì thầm: “Hôm nay anh không hỏi mượn phòng cho em đâu nhé…”

Cô ngất ngây đáp: “Em biết.”

“Thế em còn dám đến nữa không?”

“Sao lại không dám?”

“Thế thì em là miếng mỡ treo miệng mèo rồi đấy!”

“Không biết ai là mỡ, ai là mèo.”

Anh cởi áo cho cô, hỏi: “Có được không em?”

Cô gật đầu.

Anh liền cởi tiếp, hỏi: “Em có muốn biết đám con trai phòng anh bình phẩm gì về em không?”

“Có!”

“Bình phẩm về cái này của em.”

“Cái nào?”

Anh liền dẩu môi. “Cái này.”

“Cái nào?”

Anh cúi xuống ngoạm lấy bầu ngực cô, cô la lớn: “Á, anh làm gì vậy?”

Anh bỏ miệng ra. “Không phải em muốn biết bọn anh bình luận cái gì đó sao?”

“Bọn anh bình luận cái này hả?”

Anh ghé sát vào tai cô thì thầm: “Bọn anh bình phẩm ngực em to thật, nếu lấy tay ôm thì một bàn tay ôm không hết, nếu ngoạm bằng miệng thì chỉ ngoạm được một phần.”

Cô sững sờ. “Các anh… nói… những lời lãng nhách này hả?”

“Có gì là lãng nhách đâu? Chỉ khi thích một cô gái, bọn con trai mới nói như vậy…”

“Thế anh cũng nói hả?”

“Anh… không.”

“Thế tức là anh không thích em à?”

“Anh không nói… nhưng anh đã làm.”

“Anh làm cái gì?”

“Làm cái việc mà anh vừa làm?”

“Anh làm… việc đó bao giờ?”

“Trong mơ.”

Cô thực sự không thể nào tin. “Anh làm trong mơ???”

“Ừ, thế nên ban ngày gặp em, anh không dám nhìn em.”

“Nhưng lúc ấy anh có người yêu rồi mà?”

“Có người yêu thì sao? Lẽ nào cô ấy kiểm soát được giấc mơ của anh ư?”

“Con trai bọn anh… đáng sợ thật!”

“Ai bảo em có bầu vú to như vậy?”

Cô thấy từ “bầu vú” này nghe rất chối tai, nhưng nghĩ đến chuyện ban ngày anh không dám hỏi han gì đến cô vì ban đêm đã nằm mơ như thế, mà anh nằm mơ như thế vì anh thích cô thì cô lại thấy vui không kể xiết, hóa ra trong lòng anh vẫn có hình ảnh của cô, mặc dù không phải là kiểu “có” như cô mong đợi, nhưng dù gì cũng tốt hơn là “không có.”

Cô hỏi: “Thế sau này anh còn làm như thế với cô gái khác trong mơ không?”

Anh dừng tay lại, nói: “Chuyện trong mơ mà em còn so đo à?”

Cô sợ anh giận, vội xoa dịu: “Em đâu có so đo.”

“Đừng có ngốc nữa, đàn ông là như vậy, nhìn thấy phụ nữ sexy là mơ tưởng hão huyền, nhưng đó không có nghĩa là anh ta… không yêu em.”

Cô liền thừa cơ tra khảo: “Thế anh đối với em… rốt cuộc là mơ tưởng hão huyền hay… yêu em?”

“Cả hai.”

Cô cảm thấy câu trả lời này vẫn khiến cô khá hài lòng.

Bách quỷ tập – Quỷ Thi – Đoạn kết

Lúc Hoắc Dương tỉnh lại thấy thân mình đã được băng bó gọn ghẽ, nhìn khung cảnh xung quanh, cơ hồ Hoắc Dương đã lập tức hiểu ra hành động của Tô Đài trên chiến trường. Y xoay người xuống giường, vén rèm trại ra ngoài. Binh sĩ canh gác trại lập tức hành lễ với y, Hoắc Dương hỏi: “Cô gái đưa ta về đây đâu rồi?”.

“Bẩm tướng quân, hình như nàng ấy đã đi rồi ạ.”

Hoắc Dương biến sắc: “Không có quân lệnh mà các người dám thả người mặc y phục quân địch đi sao!”.

Hai tên lính lập tức quỳ sụp xuống, run rẩy nói: “Lúc nàng ấy đưa tướng quân về… cảm thấy hai người rất thân mật, thuộc hạ cho rằng, cho rằng… vì thế không dám ngăn cản hành động của nàng ấy”.

Hoắc Dương chau mày, còn chưa mở miệng, khóe mắt chợt thoáng thấy một cô gái vận áo xám ở cách đó không xa đang nhìn chằm chằm về phía y. Hai tên lính đang quỳ sụp dưới đất mừng rỡ hơn bất kỳ ai: “Tướng quân, nàng ấy quay lại rồi ạ”.

Tô Đài nhìn Hoắc Dương, đôi mắt trầm tĩnh như nước, nàng gật đầu khe khẽ với Hoắc Dương rồi xoay người bước đi. Hoắc Dương nắm chặt tay, lòng còn chứa chất biết bao hồ nghi, trước kia y tận mắt chứng kiến quân y rạch bụng nàng, mà nay nàng vẫn còn sống đây. Vì sao nàng ở chốn này, vì sao… nàng còn cứu y?

Y không tự chủ được, bước theo bắt kịp Tô Đài. Ra khỏi doanh trại, Tô Đài chậm rãi tiến thẳng về phía vùng đất mênh mang băng tuyết.

Tuyết băng vùng tái ngoại lớn như lông ngỗng lẫn trong gió lạnh lẽo táp thẳng qua mặt họ, hai người họ lặng lẽ một trước một sau trơ trọi bước đi giữa khoảng không trắng toát. Trong khoảnh khắc, Hoắc Dương có cảm giác như cô gái kia lúc nào đó sẽ mọc cánh mà bay vút đi như thiên tiên.

“Tô Đài.” Cuối cùng, y cũng không nhịn được, bật ra thành tiếng, nhưng ngoài tên nàng, y nhất thời không còn biết nói gì khác nữa. Tô Đài bước thêm vài bước, chợt ngồi xổm xuống, đào lấy một nhành cỏ trắng muốt giữa vùng băng tuyết, loại cỏ này trị thương vô cùng hữu hiệu. Nàng vẫy vẫy tay với Hoắc Dương, ý bảo y lại gần mình.

Lúc giao nhánh thảo dược vào tay Hoắc Dương, ngón tay lạnh lẽo của nàng chợt chạm phải bàn tay ấm áp của y, hai người đều ngơ ngác.

Tô Đài nghĩ, nếu nàng có thể quên hết tất cả đi thì thật tốt biết bao. Buông bỏ tất cả, cứ ở cạnh y như thế này, nhưng nàng hiểu rằng không thể có chuyện đó. Giữa hai người họ còn khoảng cách vô tận của phản bội, tử sinh, đan thêm mối thù nước hận nhà, nàng không mất trí nhớ, vì thế vĩnh viễn không thể ở cạnh y được nữa.

Khoảnh khắc ấy, câu hỏi đó trăm lần vạn lần cứ xoáy mãi vào tâm trí Tô Đài: “Vì sao không chấp nhận thư hàng?”. Vì sao nhất định phải đẩy nước Từ vào cảnh tang thương như vậy, vì sao nhất định phải đuổi tận giết tuyệt, chàng không để tâm tới ta, cũng không cần con thơ, chàng kiên quyết chỉ trung thành với quân vương của chàng sao? Một chút nhún nhường cũng không thể? Hay chẳng qua chàng chỉ muốn trả thù ta đã phản bội chàng, chỉ muốn để ta không còn mặt mũi nào đối mặt với tướng sĩ, dân chúng nước Từ dưới âm phủ?

Bao nhiêu nghi vấn giờ khắc này cũng chẳng còn quan trọng nữa. Dẫu cho Hoắc Dương có chấp nhận thư hàng cũng chẳng thể thay đổi được sự thật rằng chính chàng là kẻ đã hủy diệt nước Từ.

Chàng phải trung với đất nước của chàng, nàng phải bảo vệ quốc vương của nàng.

Tô Đài tỉnh ngộ, hóa ra, ngay từ khi bắt đầu, vận mệnh đã định sẵn họ chỉ như hai kẻ xa lạ mà thôi.

Tô Đài tóm lấy một bông tuyết rớt trên vai áo Hoắc Dương, giống như ngày hè ấy, nàng ngồi dưới bóng cây, thấm đi mồ hôi ướt đẫm thái dương chàng. Nàng gắng gượng cong khóe môi hé ra một nụ cười, nhưng cuối cùng vẫn không thể, đành buông xuôi. Bầu không khí trầm mặc bủa vây lấy hai người, cuối cùng Tô Đài cầm tay Hoắc Dương lên, đặt bàn tay y kề sát bụng mình.

Làn da dưới lớp áo mỏng gồ ghề, lồi lõm. Bất kể đã cố gắng sắp xếp ra sao, nội tạng của nàng cũng không chịu nằm gọn ghẽ đúng vị trí, chúng là minh chứng cho việc nàng đã chết thật rồi.

Tô Đài nhẹ nhàng nhếch môi, nhả ra mấy tiếng: “Hoắc Dương à, con chúng ta là con trai”.

Hoắc Dương run lên dữ dội, hơi co người lại tựa như sốt rét. Tô Đài thuận thế buông tay y ra, nàng cúi đầu nhìn xuống bụng mình, nhẹ nhàng vuốt ve, dẫu gương mặt không chút biểu tình nhưng nét dịu dàng trong mắt nàng đủ khiến Hoắc Dương nghẹt thở.

Tô Đài còn muốn nói, cậu nhóc này giống chàng lắm, thật khỏe mạnh, thật xinh đẹp. Nhưng số mệnh đã không cho nàng cơ hội được mở miệng thêm lần nữa.

Nàng lùi dần từng bước, Hoắc Dương phản ứng theo bản năng đưa tay kéo lại, nhưng bàn tay y vừa mới chạm tới cánh tay nàng thì cơ thể Tô Đài liền tan ra như bị đánh nát vụn, mang theo thứ yêu hận không còn tồn tại nữa, tan trong những cơn gió lạnh lẽo hòa vào bầu trời ngập tuyết trắng mênh mông, tung bay phấp phới.

Hoắc Dương chẳng có cơ hội phản ứng, trơ mắt nhìn nàng tan biến ngay trước mắt.

Khung cảnh hôm ấy đã đọng lại thành cơn ác mộng ám ảnh giấc mơ y từng đêm, khiến y không còn một ngày bình yên.

“Cạch” một tiếng, mảnh lược gỗ đào rớt trên mặt tuyết, Hoắc Dương sửng sốt. Đúng lúc ấy, y thấy một bàn tay trắng bệch nhợt nhạt nhặt cây lược gỗ trên mặt đất lên, chẳng biết cô gái vận áo trắng này xuất hiện từ bao giờ, tà áo trắng muốt tựa như muốn dung thành một khối với đất trời mênh mang. Nàng rút một cây bút trong người ra, điểm nhẹ lên mảnh lược gỗ, nói như an ủi: “Quỷ trong lòng ngươi, ta lấy đi!”.

Hoắc Dương vẫn còn thất thần.

Bạch Quỷ ngẩng đầu lên, liếc mắt nhìn Hoắc Dương đang ngã khuỵu dưới chân mình, giọng nàng cất lên trong trẻo nhưng lạnh lùng, mang theo chút lãnh đạm vô tình: “Quỷ của ngươi, ta không lấy đi được”.

Từ ngày ấy, nam nhân này rốt cuộc không thể buông bỏ quá khứ, cũng chẳng thể lấy lại những gì đã vuột qua…

Chỉ còn nhung nhớ khôn nguôi, đau đớn thấu tâm can.