Cô gái tháng Sáu 3

3
Mặc dù hình bóng chàng đã in sâu vào trái tim cô nhưng chàng lại không hề để mắt đến cô. Sau khi trở lại trường, mấy lần cô gặp chàng trên đường đi mua cơm, nhưng chàng không hề lên tiếng chào cô, cũng chẳng buồn để mắt đến cô một cái, tóm lại là không hề nhận ra cô.

Cô đành phải trút bày tình yêu đơn phương và nỗi niềm tương tư vào mấy cuốn tiểu thuyết tình cảm.Mặc dù hình bóng chàng đã in sâu vào trái tim cô nhưng chàng lại không hề để mắt đến cô. Sau khi trở lại trường, mấy lần cô gặp chàng trên đường đi mua cơm, nhưng chàng không hề lên tiếng chào cô, cũng chẳng buồn để mắt đến cô một cái, tóm lại là không hề nhận ra cô.

Sau khi đọc xong chồng tiểu thuyết tình cảm cao ngất, cô đã rút ra được quy luật của tình yêu: Thế gian này có hai loại tình yêu. Loại thứ nhất, yêu từ cái nhìn đầu tiên hoặc thanh mai trúc mã, gia đình hai bên rất ủng hộ, nhưng đến nửa đường lại nảy sinh rất nhiều vấn đề, hoặc là một bên ốm rồi qua đời, hoặc là một bên thay lòng đổi dạ, cuối cùng mỗi người một ngả. Loại thứ hai, ban đầu gặp rất nhiều sóng gió, trở ngại, hoặc là nam chính và nữ chính hiểu lầm nhau, hoặc là gia đình hai bên ngăn cản, thậm chí nam chính hoặc nữ chính đã có người yêu nhưng càng về sau, nam chính, nữ chính càng yêu nhau, vượt qua mọi khó khăn, đến được với nhau. Từ đó trở đi, họ sống hạnh phúc đến đầu bạc răng long.

Cô thích hình mẫu thứ hai hơn, ban đầu gặp chút sóng gió cũng không sợ, chỉ cần cuối cùng đến được với nhau, hạnh phúc trọn đời là được.

Và hoàn cảnh hiện tại của cô có vẻ giống với hình mẫu thứ hai hơn, vì trong thời gian cô đang yêu thầm thì biết tin dữ Vương Thế Vĩ đã có người yêu.

Dĩ nhiên chị cả là người đầu tiên biết được thông tin này.

“Vương Thế Vĩ có người yêu rồi.”

“Hả? Chàng có người yêu rồi ư?”

“Sao cậu biết?”

“Cậu chắc chắn chứ?”

“Dĩ nhiên là chắc chắn rồi, tớ tận mắt nhìn thấy, chẳng lẽ còn giả à?”

“Cậu nhìn thấy hả? Nhìn thấy ở đâu vậy?”

“Tớ đến nhà ăn số 3 ăn cơm, nhìn thấy hắn ta đi ăn với một cô nàng.”

Mọi người liền thở phào. “Đi ăn cùng nhau thì là người yêu hả?”

“Dĩ nhiên rồi, cô nàng đó dồn hết những thứ không ăn sang bát hắn ta.”

“Thế hắn làm thế nào?”

“Còn làm thế nào nữa! Ăn hết thôi.”

Vương Quân nghe mà vô cùng ngưỡng mộ! Không biết cô nàng nào mà có diễm phúc lớn như vậy, không những được ngồi ăn với Vương Thế Vĩ mà còn được gạt hết đồ ăn mình không ăn sang cho anh, anh cũng không phản đối mà ăn hết ngay, việc này… cũng có khác gì hôn nhau đâu nhỉ?

Cô tưởng tượng ra cảnh nếu mình cũng được ngồi ăn cùng bàn với Vương Thế Vĩ, chắc chắn cô sẽ gắp hết các thứ mà anh thích ăn trong bát cô sang bát anh.

Nhưng sao đàn ông lạ vậy nhỉ? Luôn thích yêu những người dồn cho họ những đồ ăn mà họ không thích và không yêu những người hay nhường các món mà họ thích sang bát họ!

Lúc này cô mới hiểu tại sao gần đây, khi đi ăn không gặp Vương Thế Vĩ, hóa ra là anh sang nhà ăn số 3, cô còn tưởng mình căn thời gian không chuẩn.

Nghĩ đến cảnh mình khổ sở chờ đợi anh đi ăn ở nhà ăn số 2, còn anh thì vui vẻ ăn trưa với người yêu ở nhà ăn số 3 mà cô thương thay cho mình!

Cô vốn rất ít nói, vậy mà lúc này cũng lấy hết can đảm hỏi: “Người yêu cậu ấy học khoa Sử hả?”

“Tớ không hỏi. Tại sao cậu biết là khoa Sử?”

“Cô bạn đó ăn cơm ở nhà ăn số 3 mà.”

“Ờ, cũng có thể là như vậy, nhưng khoa Văn cũng ăn ở nhà ăn số 3 mà.”

“Tóm lại là học ngành xã hội.”

“Con gái học ngành xã hội có duyên nhỉ? Con trai ngành tự nhiên bọn mình đều thích con gái bên đó, sau này một người nghiên cứu xã hội, một người nghiên cứu tự nhiên, tuyệt biết bao! Nếu cả hai vợ chồng đều làm ngành tự nhiên, suốt ngày chúi đầu trong phòng thí nghiệm, không về nhà thì đó còn gọi là nhà không?”

“Tốt nhất là tự nhiên đi với xã hội.”

“Nhưng con trai khoa Văn, Sử cũng không thích con gái học tự nhiên, họ nói bọn mình không lãng mạn, cô nào cô nấy khô như ngói.”

“Ai bảo con gái học tự nhiên không lãng mạn? Bọn mình còn sướt mướt hơn cả con gái Văn, Sử ấy chứ!”

“Nàng đứng đây gào thì giải quyết được gì? Có giỏi thì cứ hạ gục mấy gã bên khoa Văn, Sử đi rồi hãy nói.”

“Đây coi thường bọn con trai khoa Văn, Sử!”

“Thế đám con gái học tự nhiên như bọn mình phải tìm ai đây?”

Cả đám như chùm bóng bị xẹp hơi.

Vương Quân nghĩ, sớm biết thế này, hồi đầu thà chọn ngành xã hội còn hơn! Thực ra điểm các môn xã hội của cô cũng không tồi, không kém gì các môn tự nhiên, nhưng bố mẹ cô đều nói học xã hội khó xin việc, bản thân cô cũng không có chính kiến nên đã chọn tự nhiên.

Không ngờ, chỉ vì sự lựa chọn này mà phải buông tay nhường người bạn đời lý tưởng cho người khác. Có thể còn ế suốt đời. Viễn cảnh này u ám đến thế ư? Đổi ngành học ư? Hình như đã không còn kịp nữa.

Tuy nhiên, một điều đáng mừng là, mấy năm sau, đám con gái trong phòng cô đều lần lượt kiếm được người yêu, chứng minh cho lời đồn đại con gái học tự nhiên không có ai thèm ngó là hoàn toàn lãng nhách.

Nhưng cô vẫn chưa có người yêu, cô không hiểu tại sao đám bạn trong phòng đều thích Vương Thế Vĩ như vậy mà lại có thể tìm được bạn trai, lẽ nào bình thường họ luôn miệng nhắc đến anh đều chỉ là nhắc cho cô nghe ư?

Ngoài Vương Thế Vĩ, cô chẳng có thiện cảm với anh chàng nào cả. Cô dồn mọi sự chú ý vào Vương Thế Vĩ và cô bạn gái của anh.

Đúng là ông trời không phụ lòng người, cuối cùng cô đã dò la được thông tin: Bạn gái của Vương Thế Vĩ học khoa Văn, tên là Tông Gia Anh, một cái tên rất quê, nhưng lại khá xinh xắn, dáng không cao, mặt trái xoan, mắt khá to, khuôn mặt cũng khá to, mũi không cao lắm, nếu nhìn thẳng sẽ thấy khá hơn, đi với Vương Thế Vĩ chắc chắn là thua xa rồi, nhưng người ta số hên, là đồng hương của Vương Thế Vĩ, nhất cự ly, nhì tốc độ, hai người nghỉ đông, nghỉ hè lại cùng về nhà, cùng trở lại trường, vài lần như vậy rồi thành người yêu.

Vương Quân chọn hẳn một môn học gần nhà ăn số 3, học xong liền ăn cơm ở đó. Nếu căn chuẩn thời gian, hoặc chịu khó ăn rềnh ràng là có thể gặp Vương Thế Vĩ và người yêu anh.

Cô phát hiện ra rằng anh rất thích mặc chiếc quần quân trang đó, trông vô cùng phong độ, về chiều dài hay độ rộng nhìn đều rất phong độ, nhìn đám con trai mặc những chiếc quần vừa vặn lại thấy cứng nhắc, gò bó.

Mỗi lần ăn cơm cùng nhà ăn, đều là họ ở chỗ sáng, cô ở chỗ tối, cô vừa ăn vừa quan sát hai người, nhưng họ chưa bao giờ biết mình đang bị theo dõi.

Đúng là cô nhìn thấy cảnh Tông Gia Anh gắp thức ăn trong bát mình sang cho Vương Thế Vĩ và dường như Vương Thế Vĩ không có phản ứng gì đặc biệt, vẫn ăn như thường, bao giờ cũng ăn xong trước người yêu rồi ngồi đó đợi người yêu ăn xong, hai người liền cầm cặp lồng rời nhà ăn, không biết đi về hướng nào.

Vì chuyện này mà Vương Quân đã tưởng tượng ra rất nhiều bước ngoặt khác nhau, ví dụ Tông Gia Anh yêu người khác rồi bỏ rơi Vương Thế Vĩ, trong lúc Vương Thế Vĩ đang đau khổ tột độ, muốn tìm đến cái chết thì cô đã đến bên anh, thổ lộ tình cảm bao năm qua với anh, và thế là anh chợt bừng tỉnh: Vương Quân mới là cô gái xứng đáng để mình yêu thương!

Tuy nhiên cô cũng biết không thể có chuyện Tông Gia Anh đem lòng yêu người khác, vì với nhan sắc như Tông Gia Anh, tìm được người như Vương Thế Vĩ đã là kỳ tích rồi, làm sao người ta có thể bỏ người đàn ông tuyệt vời như vậy mà đi tìm một người khác thua xa Vương Thế Vĩ về mọi mặt? Chẳng lẽ để nhà ngươi thế chân ư?

Cô còn đặt ra giả thiết khác: Vương Thế Vĩ bị thương, ví dụ cụt chân chẳng hạn, điều này đúng là hơi nhẫn tâm với anh, nhưng trong chuyện tình yêu, đôi lúc rất tàn khốc! Trước sự thử thách tàn khốc này, Tông Gia Anh đã dao động, không muốn gắn bó suốt đời với một người chồng cụt chân. Thế là Tông Gia Anh rời xa Vương Thế Vĩ, và trong giây phút quan trọng này, cô đã đến với anh.

Tình tiết còn lại giống những gì đã nói ở phần trên.

Cô hiểu không thể để cho bố mẹ cô biết những suy nghĩ này, cũng không thể nói cho chị em trong phòng, nếu để họ biết, chắc chắn sẽ rủa cô là kẻ đê tiện. Nhưng cô không thấy mình đê tiện, tất cả những cái cô làm đều là vì tình yêu. Không phải các nữ chính đa tình trong tiểu thuyết đều vì tình yêu mà bất chấp tất cả đó sao?

 

Advertisements

Những tháng năm hổ phách (phần II) – chương 5.2

 

Từ ngày Kiều Mục chuyển đi Tần Chiêu Chiêu bỗng thành người ưa dạo phố. Cuối tuần nào cô cũng đi bộ vào thành phố chơi, đi mãi cuối cùng cũng chỉ đến một nơi – quận Tân Thành phía bắc, cô vẫn luôn mong có thể vô tình gặp Kiều Mục trên đường. Có điều, Tân Thành rộng lớn như vậy, đi mấy ngày còn chưa hết, đường phố bốn bề đông đúc, sao có thể dễ dàng muốn là gặp được người đây?

Lúc ở nhà cô cũng thường ngẩn người nhìn sang ban công tầng ba ngôi nhà bên kia tường. Nơi ấy vẫn còn người của Kiều gia nhưng không còn tiếng đàn du dương mỗi chiều nữa. Thỉnh thoảng cũng nghe thấy đôi ba tiếng nhạc rời rạc, chói tai vọng lại, tác giả là đứa con gái sáu tuổi của Kiều Diệp, con bé vẫn thường múa may với chiếc đàn organ được cậu trẻ để lại cho. Mỗi lần tiếng nhạc vang lên lòng cô phiền muộn.

Thành tích học tập của Tần Chiêu Chiêu cũng đột nhiên tuột dốc, từ đứng đầu lớp rớt xuống thứ hai mươi mấy. Tâm trí cô đã theo Kiều Mục từ buổi chiều hôm ấy, giờ đây không phút nào không nhớ nhung tới cậu.

Giáo viên chủ nhiệm gọi riêng cô ra phê bình chuyện học hành sút kém, cô giáo vô cùng thất vọng tâm sự: “Tần Chiêu Chiêu, trước giờ em luôn là học sinh giỏi, vốn cô vẫn hi vọng em năm nay em thi vào cấp ba sẽ dành kết quả cao. Năm ngoái cô có một học sinh dành á khoa toàn thành phố, vào thẳng trường trung học thực nghiệm. Năm nay trong lớp cô rất coi trọng em, thế nhưng giờ em làm cô lo quá.”

Trường trung học thực nghiệm? Đôi mắt vô hồn bấy lâu của Tần Chiêu Chiêu đột nhiên sáng bừng. Phải rồi, sao cô lại quên nhỉ, Kiều Mục học ở trường cấp hai thực nghiệm, thành tích của cậu dư sức vào trường cấp ba của Bộ[1]. Nếu cô cũng có thể học ở ngôi trường tốt nhất toàn thành phố này hẳn sẽ có cơ hội gặp lại Kiều Mục; may mắn có khi còn được học chung lớp cũng nên.

Tưởng tượng về tương lai tốt đẹp này khiến Tần Chiêu Chiêu kích động không thôi, đứng thẳng lên nói với giáo viên cũng là tự dặn chính mình: “Thưa cô, xin cô cứ yên tâm, em nhất định chăm chỉ học tập ạ.”

Tần Chiêu Chiêu bắt đầu dốc sức học đêm học ngày, thành tích trượt dốc được vực dậy nhanh chóng: thi giữa kỳ đã nằm trong top ba của lớp. Cô giáo vui mừng hớn hở, quả thật đã nhìn không lầm cô học trò này.

Tần Chiêu Chiêu đạt kêt quả tốt như vậy khiến ba mẹ vô cùng cao hứng. Tần ba dặn con: “Con gái, ráng học hành chăm chỉ, sau này nhất định phải thi đỗ đại học đấy! Ba con không được học hành cả đời chịu thiệt, làm việc mấy chục năm trời vẫn chỉ là tay công nhân quèn. Ngày mới vào nhà máy mà có bằng cấp hai thì ba đã sớm được thăng quan rồi. Nhưng ba chỉ cố học hết cấp một, muốn được cất nhắc cũng chịu.”

Ba Tần Chiêu Chiêu xuất thân gia đình miền núi, cũng nhờ nhập ngũ t mới được phân về thành phố công tác rồi thành người ở đây. Có điều muốn làm người thành phố cũng chẳng sung sướng gì, trình độ văn hóa thấp nên ban đầu ông bị điều xuống phụ ở bếp ăn chứ không được làm việc liên quan tới kỹ thuật. Con trai quê, công việc cũng không khá, sống ở thành phố rất khó kiếm vợ, mãi tới năm hai mươi chín tuổi ông mới kết hôn với mẹ của Chiêu Chiêu. Tần ba nhanh nhạy nhận ra làm việc ở nhà máy thế này mà không có trình độ kỹ thuật thì không được, vì thế liền tự mình nghiên cứu, cuối cùng ông cũng được điều sang làm công nhân kỹ thuật. Ở nhà máy có một kỹ sư họ Trịnh vẫn thường khen ông là người thông minh sáng dạ, học cái gì giỏi cái ấy tiếc là ít học nếu không hẳn cũng có thể thành kỹ sư. Bao nhiêu năm rồi chuyện này vẫn khiến Tần ba thầm tiếc cho bản thân, tới giờ ông chỉ còn biết trông chờ con gái yêu giúp mình thỏa mộng học hành.

Mẹ hỏi muốn thi trường nào, cô liền lập tức trả lời không cần suy nghĩ: “Mẹ, con muốn thi vào trường trung học thực nghiệm.”

Tần ba vỗ mạnh tay hứng khởi: “Được! Con gái ba phải có chí khí thế mới đúng! Đã không thi thì thôi, còn không phải thi trường tốt nhất.”

“Nhưng ba ơi, học phí ở trường trung học thực nghiệm đắt hơn trường bình thường nhiều.”

Trường trọng điểm của thành phố có điều kiện cơ sở vật chất và đội ngũ giáo viên tốt nên học phí không hề rẻ. Tần Chiêu Chiêu muốn thi vào trường cấp ba thực nghiệm nhưng lại thấy áy náy sâu sắc với ba mẹ vì sẽ khiến hai người lao tâm khổ tứ lo học phí cho mình.

Tần ba lại cười ha ha: “Học phí đắt một chút có sao nào? Chiêu Chiêu, chỉ cần con thi đỗ, ba nhất định sẽ lo cho con đi học.”

Nhắc tới tiền nong nhưng ba cô không cau mày lo lắng như trước kia nữa, mắt mẹ cô không khỏi sáng bừng: “Mình à, có phải có hi vọng gì không?”

Ba cô vui mừng gật mạnh một cái: “Ừ, tôi với mấy ông bạn có thể nhận thầu được một món, hoàn thành thì mình có tiền sửa lại nhà cửa luôn, sống thoải mái một chút.”

Trong khu tập thể, những người có điều kiện đã mua nhà rồi chuyển vào thành phố, kém hơn chút cũng hùn vốn xây sửa lại nhà cửa hoặc cất thêm lầu mới. Kể cả những người không đủ tiền mua nhà, hoặc đã quen sống nhà trệt không tính lên tầng cũng phải sửa sang, cải tạo lại nhà cũ: lát lại sàn, trát tường hay xây thêm công trình phụ… để cả nhà ở thoải mái hơn.

Vợ chồng Tần gia chưa bao giờ nghĩ đến việc mua nhà. Vợ chồng công nhân bình thường như họ ngoại trừ lương tháng ra chẳng có thêm khoản thu nào khác, nửa đời vất vả thắt lưng buộc bụng mới để ra được hai vạn đồng. Nếu mang cả đi mua nhà rồi sau này con gái học đại học lấy đâu ra tiền lo cho con? Hơn nữa họ chỉ có một cô con gái sớm muộn cũng đi lấy chồng, mua nhà rồi sau này cũng chẳng để lại cho ai. Rất nhiều gia đình chỉ có một con gái ở Trường Cơ cũng tính toán thế, có con trai bắt buộc phải mua thêm nhà không thì không cưới được vợ. Ngày đó người ở đây suy nghĩ đơn giản vậy thôi, cần chỗ ở thì mới mua nhà, không cần thì chẳng mua làm gì. Có tiền nắm chắc trong tay thấy an tâm hơn, mấy chuyện như “mang tiền đi đầu tư” thì họ chưa bao giờ nghe tới chứ đừng nói là nghĩ đến mà làm. Chính vì nghĩ thế mà sau này nhắc tới chuyện mua nhà hai vợ chồng Tần gia lại hối không kịp. Nhớ ngày đó mới mở mang khu Tân thành ở phía bắc thành phố chỉ cần bỏ ra ba, bốn vạn đồng là mua được ngôi nhà trăm mét vuông. Mười năm sau giá nhà đất ở đây đã lên đến mười mấy hai mươi vạn một căn, ba bốn vạn đồng năm đó đến giờ chẳng mua được gì nữa rồi.

Tần Chiêu Chiêu nghe ba mẹ bàn chuyện sửa nhà vui mừng quá đỗi: “Thật ạ? Ba à, nhà mình cũng sửa sang rồi xây thêm công trình phụ ạ?”

“Đương nhiên rồi. Chờ ba kiếm được tiền rồi mình tân trang nhà cửa, xây thêm cái nhà vệ sinh nữa. Trước kia mỗi lần đi vệ sinh phải chạy cả chục mét, phiền chết đi được.”

Nhà cửa chật hẹp âm u cũng có thể nhắm mắt cho qua, có điều giờ cũng lớn rồi, Tần Chiêu Chiêu càng lúc càng mong có nhà vệ sinh riêng trong nhà. Cô không thích nhà vệ sinh công cộng, không phải vì chỗ này lúc nào cũng dơ dáy hôi hám mà vì mỗi lần có người ra vào là cửa phòng lại mở toang. Đây là nhà vệ sinh công cộng, đương nhiên không thể tránh chuyện người ra người vào. Chuyện tắm rửa là chuyện riêng tư nhất nên lần nào cô cũng phải chui tận vào trong góc mà ngồi. Đến mùa đông càng miễn bàn, hơi nước mờ mờ vấn vít khắp nơi, chốc chốc lại thấy hiện ra mấy thân người trắng nhợt, béo gầy đủ cả. Các bà, các cô, các mợ, các thím thản nhiên kì cọ bên vòi nước còn Tần Chiêu Chiêu chỉ dám lui vào một góc nhưng cũng chẳng tránh được những ánh mắt hiếu kì dán lên người: “Ái chà, con nhóc này dậy thì sớm thật, thành thiếu nữ rồi, bắt đầu có ngực rồi kìa!” Chẳng hiểu sao nghe vậy Tần Chiêu Chiêu cảm thấy xấu hổ vô cùng, xoay người vội vội vàng vàng dội mấy cái rồi trốn thẳng.

Nhà nghèo, nhà nhỏ Tần Chiêu Chiêu có thể chịu được nhưng đến nằm mơ cô cũng mong có thể có lấy cái nhà vệ sinh riêng.

 

 

 

[1] Các trường cấp ba do trường đại học thành lập

Bách quỷ tập – Quỷ Thi – P.2

Chương hai
Rạch ổ bụng nàng ta ra cho ta.”

Mệnh lệnh của y khiến vị quân y ngẩn mặt đơ ra: “Tướng quân… Cái này, ta đâu phải người khám nghiệm tử thi”.

“Rạch ra!”

Thấy gương mặt Hoắc Dương chợt lạnh như băng, quân y đành cắn chặt răng, nhặt lấy một thanh chủy thủ rạch bụng Tô Đài. Đồ ăn trong dạ dày nàng rớt ra ngoài, quân y lại ngơ ngác, nhất thời nhặt một vật thể màu nâu lên chăm chú xem xét, sau đó cẩn thận kiểm tra lại những mũi tên cắm trên người Tô Đài, sắc mặt nhất thời chấn kinh. Quân y không khỏi run rẩy nói với Hoắc Dương: “Đúng là con người anh hùng…”.

Hoắc Dương nheo cặp mắt phượng nguy hiểm: “Có ý gì?”.

“Bẩm tướng quân, gần đây cô gái này hoàn hoàn chỉ ăn rễ và vỏ cây để sống. Những vết thương trên người nàng không gây ra thương tổn gì nghiêm trọng tới tính mạng, nói cho đúng, nàng ta chết vì đói.”

Nghe vậy, Hoắc Dương chấn kinh, cả người cứng đờ.

Kinh đô nước Từ bị đại quân nước Vệ vây chặt nửa tháng, trong thành đạn tận lương tuyệt, đừng nói tướng sĩ, ngay cả quân vương nơi đây trong ruột cũng chỉ còn rễ và vỏ cây. Ba ngày qua, dân chúng nước Từ đúng là chỉ còn cách này để cầm cự…

Không, bọn họ đã dâng thư hàng, chẳng qua Hoắc Dương không chấp nhận mà thôi.

Chợt sắc mặt Hoắc Dương càng lạnh lẽo, y ra lệnh cho quân y: “Rạch tiếp xuống dưới xem”.

Quân y không đành lòng: “Tướng quân à, một cô gái thế này, vì sao chết rồi không để được toàn thây…”. Quân sĩ đứng dưới cũng có chút dị nghị.

Nhưng Hoắc Dương vẫn coi như không thấy, lạnh lùng ra lệnh: “Rạch ra!”.

Cây chủy thủ tiếp tục rạch xuống sâu hơn, xé toạc ổ bụng Tô Đài. Chợt nghe quân y hét lên một tiếng kinh hãi, luống cuống đánh rơi thanh chủy thủ: “Nàng… Trong bụng nàng ta có một đứa trẻ! Nàng ta đang mang thai!”.

“Đoàng” một tiếng, thanh âm vang lên như sét đánh ngang tai tất cả mọi người.

Hoắc Dương ngồi sụp xuống, ngón tay run rẩy lần vào trong bụng nàng, trong đó một sinh mệnh nhỏ nhoi đang nằm trong tĩnh lặng, chỉ lớn hơn nắm tay một chút, thân mình xanh tím tái, lạnh như băng mà trong suốt. Thậm chí, y còn có thể nhìn thấy xương cốt và nội tạng đang phát triển trong thân xác bé nhỏ.

“Nhỏ xíu thế này, mới có mấy tháng thôi sao?” Giọng của y khàn đục vô cùng.

Quân y đầu óc cũng đã hoảng loạn, kính ngưỡng cô gái anh dũng, trung thành đến cùng với quốc gia này: “Ước chừng… Khoảng hơn bốn tháng”.

Bốn tháng? Bốn tháng? Khi đó nàng vẫn còn ở bên y.

Trong bụng nàng… là con của y. Nhận thức được chuyện đó, ngực y co rút mạnh mẽ từng đợt, dòng máu chảy trong người thoắt cái rừng rực thiêu đốt tâm can lại thoắt cái lạnh băng thấu xương cốt. Trước mắt y tối sầm lại, chợt thấy một tiếng “cộc” giòn tan vang lên, ánh mắt y hơi chuyển, thấy vật gì đó rớt khỏi tay trái nàng – nửa chiếc lược gỗ đào.

Cùng với nửa chiếc y giấu kỹ trong ngực áo, ghép lại vừa thành một chiếc hoàn chỉnh. Đây là thứ chính tay y khắc tạo cho nàng.

“Một cây lược nhỏ, theo mãi chẳng rời, tới tận khi già, nó… thật nặng. Hoắc Dương, nếu đến khi già, già lắm rồi thiếp vẫn còn được nắm tay chàng cùng bước chầm chậm trên con đường nhỏ rợp bóng cây, an tĩnh ngắm nhìn ánh mặt trời rực rỡ như thế này thì tốt biết bao.”

Lời nàng nói còn văng vẳng bên tai, cô gái ngày ấy cười tươi rói chẳng màng danh lợi giờ đây đã âm dương hai ngả chia xa.

Chắc hẳn y hận nàng lắm đấy, chắc hẳn y hận không thể quất ba trăm roi lên thi thể nàng, hận không thể thiêu nàng ra thành tro bụi… Nhưng giờ đây, y chỉ còn nhớ được nụ cười ấm áp ẩn giấu bi thương đọng trên khóe môi nàng hôm ấy. Nụ cười khắc sâu tận xương cốt, phủ lấp đất trời, che mờ suy nghĩ của y.

Lòng Hoắc Dương đau xót quặn thắt, một vị tanh nồng xộc lên tới họng bị y đè nén ép xuống.

Vì cớ gì mà cô gái này chết rồi vẫn khiến y không thể an lòng? Y rụt tay lại, lạnh lùng đứng dậy: “Bổn soái kính ngưỡng lòng trung thành của cấm vệ quân Từ quốc, cho phép an táng trọng thể ở ngoại ô Hoàng thành”. Giọng y khàn khàn cất lên, khiến lòng người lạnh run: “Từ giờ phút này đã không còn Từ quốc nữa”.

Đối với binh sĩ phe thất trận mà nói, an táng trọng thể có chăng cũng chỉ là được đào một cái huyệt mà thôi.

Ba ngày sau, hoàng cung Từ quốc nhuộm trong máu đỏ đã được tẩy rửa sạch trơn, tất cả thi thể trong thành được vùi lấp ở ngoại thành. Kinh đô nước Từ lại sạch sẽ hào nhoáng như chưa từng can qua một trận gió tanh mưa máu. Trận chiến này, Đại tướng quân nước Vệ Hoắc Dương toàn thắng. Quốc vương nước Vệ hân hoan quá đỗi, phái ngay người tới thế chỗ Hoắc Dương, rồi lập tức sai triệu y ca khúc khải hoàn về nước Vệ.

Chẳng ai còn nhớ tới chuyện ngày đó Đại tướng quân của họ mặt mũi tái nhợt như sắc giấy giữa đại điện nước Từ nữa, cũng chẳng còn ai băn khoăn thi thể của cô gái đang mang thai vẫn quyết sống chết thủ vệ bên cạnh Quốc vương nước Từ ngày ấy bị chôn vùi nơi đâu.

Tất cả chuyện xưa tựa như đã vùi sâu dưới mấy tầng đất vàng.