Bách quỷ tập – Quỷ Thi – P.1

 

QUỶ THI (Xác quỷ)

Chương một
Gió đêm rần rật xé nát chiến kỳ.

“Tướng quân!” Đồn kỵ hiệu úy Trương Thượng vén rèm tiến vào quân trướng, áo giáp cứng ngắc nện xuống đất phát ra âm thanh trầm trầm, ông ta phấn khích đến run người, chắp tay bẩm báo: “Đã bắt được Hoàng đế Từ quốc rồi ạ!”.

Người vận bộ giáp đen tuyền ngồi bên bàn thờ ơ đáp lại một tiếng, có vẻ như chẳng hề ngạc nhiên trước kết quả này. Bàn tay y đang vuốt ve thứ gì đó, nhìn ngắm chăm chú đến xuất thần.

“Tướng quân?”

Lúc ấy y như vừa giật mình choàng tỉnh, khôi phục thần trí, cặp mắt xếch khẽ nhếch lên, ánh mắt thờ ơ nhìn Trương hiệu úy: “Dẫn ta đi xem xét!”. Trong lời nói bâng quơ nhàn nhạt thoáng hiện chút khinh thường: “Hoàng đế Từ quốc”.

Chủ nhân của nàng.

Năm xưa đế đô phồn hoa tráng lệ, ngày nay kinh thành máu nhuộm trùng trùng. Hai hàng kỵ binh tinh nhuệ lạnh lùng nện bước trên đường Huyền Vũ thênh thang nhắm thẳng về phía Hoàng thành. Cổng lớn của cung điện bị phá tan hoang, ngọn gió xác xơ quét qua những bậc thềm đá xanh dẫn lên điện Thái Cực cao vời vợi. Máu đỏ rỉ từ thi thể cấm quân Từ quốc, hợp lại thành dòng uốn lượn, chảy róc rách theo từng bậc thang.

Giày sắc xanh đen nạm vàng giậm qua chất máu sền sệt ấy, sau đó dận từng bước lên cầu thang dẫn tới bảo điện Thái Cực. Hướng về phía cửa đại điện, quân lính của y đang vây chặt lấy điện lớn nhưng chẳng hiểu sao không ai dám tiến vào trong.

Đám binh sĩ thấy y tiến tới, nhất tề xoay người lại hành lễ, cung kính lui ra, chừa một lối đi.

Thấy tình hình trong điện, dù là người tính tình lãnh đạm như y cũng không khỏi ngẩn ra đôi chút: Hơn chục tử sĩ lấy thân mình làm lá chắn dàn hàng án ngữ ngay trước bệ rồng, người nào người nấy thân mình ghim chặt hơn chục mũi tên, bọn họ đứng thẳng tắp, hơi thở đã tuyệt nhưng không một ai ngã gục. Ý chí kiên cường vẫn vây bọc quanh bọn họ, tựa như nếu có kẻ nào dám to gan tiến lại một bước, bọn họ vẫn có thể giơ cao trường kiếm trong tay lên anh dũng xông pha như thường.

Bọn họ giống như tấm khiên chắn cuối cùng, chở che bảo vệ cho chút tôn nghiêm cuối cùng của một quốc gia.

“Người nước Từ không hổ danh trung nghĩa dũng mãnh.” Y nhẹ giọng ngợi khen, lập tức tước lấy cung tiễn từ tướng sĩ đứng bên, mắt phượng nheo lại, mũi tên bén nhọn xé gió gào rít lướt đi, cắm thẳng vào gối phải của người nọ. Y còn nhớ rõ từng nhận được tin tình báo rằng thống lĩnh cấm vệ binh Từ quốc có một vết thương cũ trên đầu gối phải.

Quả nhiên, chỉ lát sau thân hình nam nhân cao lớn ấy đổ rầm xuống, tựa như mất đi điểm tựa vững vàng, những binh sĩ còn lại trong bức “tường” cuối cùng ấy cũng ngã nhào theo.

Hoàn toàn sụp đổ, giống như chính đất nước họ.

Y đột nhiên cảm thấy có chút tiếc hận mà buông cung. Lúc ấy chợt thấy quân lính xung quanh hô lên khe khẽ, hắn ngẩng đầu nhìn lên, thấy Hoàng đế Từ quốc thân vận triều phục đỏ đen đang ngồi ngay ngắn trên bệ rồng, đôi mắt ngài trong sáng, thần sắc uy nghi, đúng là còn sống.

Trước mặt ngài, còn một cấm vệ binh vô cùng gầy gò, quỳ một gối trước bệ rồng, tay vịn trường kiếm chống trên mặt đất, người đó hướng mặt về phía cửa điện, tóc tai hỗn độn rủ xuống. Trên thân người đó cũng ghim rất nhiều mũi tên như những người đứng kia, hơi thở cũng tuyệt, khác biệt duy nhất: đó là một cô gái.

Thân mình Hoắc Dương chợt cứng đờ, ánh mắt sửng sốt, ngẩn ngơ dõi trên mình nàng, y thất thần sải bước tiến vào trong điện.

Trên ngai vàng, Quốc vương nước Từ xổ ra một tràng cười điên dại ngập thất vọng, tràn thê lương, tiếng cười văng vẳng bên tai, rất gần mà như rất xa. Đột nhiên, khung cảnh ngày đó ùa tới trong trí nhớ của Hoắc Dương, cô gái ấy tự đắc đập đập vào đôi chân bị thương của y mà rằng: “Thần y ta đây cứu ngươi một mạng, ngươi có cắt thịt mời ta ăn cũng chưa đủ đền đáp nha!”.

Cô nhóc cứ dương dương láo xược như vậy…

Tướng sĩ vây ngoài điện nhất thời xông cả vào trong, Quốc vương nước Từ cuối cùng cũng chịu ngưng cười: “Nước mất nhà tan, trẫm đây hổ thẹn với tổ tiên, thẹn với núi sông, thẹn với dân chúng Từ quốc! Vệ quốc đại tướng quân, muốn chém muốn giết, muốn róc thịt mài xương gì tùy ý ngươi, chỉ xin quý quân buông tha cho dân chúng nước Từ vô tội”.

Hoắc Dương im lìm không trả lời.

Vua nước Từ che mặt cười: “Thôi thôi đi… Nếu ba ngày trước ngươi đã chẳng chịu tiếp nhận thư hàng, đích thị có lòng nhổ cỏ trốc tận gốc rồi, giờ đây cầu xin ngươi có được gì, cầu xin ngươi có được gì đây chứ!”. Dứt lời, ngài hơi ngửa đầu, nuốt độc tự vẫn.

Từ – Vệ hai nước giao tranh vừa tròn ba tháng, Vệ quốc nhanh chóng dẹp yên Từ quốc, trận này xuất quân chiến thắng vừa nhanh gọn vừa tài tình. Binh sĩ có mặt im lặng một thoáng rồi ùa lên hò hét vang động kinh thiên.

Gương mặt Hoắc Dương vẫn trầm trầm, y lặng im lại gần ngai vàng, bàn chân y giẫm đạp lên thi thể cấm vệ quân la liệt trên mặt đất, tiến về phía nàng. Vươn tay tới chợt phát hiện ngón tay mình hơi run run, y cố trấn tĩnh, ngón tay nhẹ nhàng chạm tới cằm nàng.

Đúng vậy, chính là gương mặt này, dù cho giờ đây máu huyết đọng trên gương mặt nàng, dù cho thân thể nàng lấm bẩn trầy trật, nhưng y làm sao có thể không nhận ra gương mặt này được.

Chỉ là, giờ đây nàng đã chẳng thể trừng mắt, chẳng thể nói cười, chẳng còn thở, chẳng còn gì nữa cả.

“Tô Đài…” Y nhẹ giọng gọi tên nàng, hơi cắn răng giận dữ. Cô gái này đã phản bội y, hay nói cho đúng, nàng chưa từng có lòng trung thành với y, nàng là một tên mật thám giảo hoạt, là thích khách của Từ quốc… Nàng chỉ từng vô tình cứu y một lần, rồi giống như kẻ trộm lén lấy đi chút chân tình vốn đã ít ỏi đến thảm thương của y.

Chẳng hiểu sao Hoắc Dương chợt thấy lòng mình bực bội vô cớ, y giơ tay hung hăng tát tai nàng một cái, thân thể lạnh ngắt cứng đờ của Tô Đài ngã sóng soài xuống đất. Nàng không giận dữ, không chửi mắng kẻ khác được nữa, cũng chẳng thể hung hăng xù lông giương vuốt cào y như mèo được nữa.

Nàng chỉ lẳng lặng nằm đó, như xác chết.

Mà thực ra, giờ đây nàng đúng là một xác chết.

Đầu Hoắc Dương như trống rỗng.

Đám binh sĩ đang mừng rỡ hò reo bên dưới đều hoảng hốt kinh hãi trước hành động của y, nhất thời im bặt. Ánh mắt Hoắc Dương dõi trên mình Tô Đài chợt hiện lên chút do dự, ánh mắt y dừng lại ở ổ bụng của nàng, thấy nàng dùng cánh tay không cầm kiếm nhẹ nhàng che khuất bụng. Dưới lớp giáp mỏng, có thể nhận ra bụng nàng hơi nhô lên.

Mặt y tái nhợt, tim bỗng đập loạn không rõ nguyên nhân.

“Quân y!” Y thét gào, “Lập tức triệu quân y tới cho ta!”.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s