Bách quỷ tập – Quỷ Vu 1.8

Canh ba, Nguyên Bảo mở mắt ra, nhớ tới xưa kia cô độc, vầng trăng chơi vơi ngoài song cửa in dấu trong đáy trong veo thấu suốt mắt nàng. Nàng liếc mắt chăm chú nhìn Kỳ Thiên đang say ngủ hồi lâu mới dám cẩn thận lăn tới mép giường, thoát khỏi lòng hắn. Hơi lạnh buổi đêm thấm vào rợn người, vừa chạm xuống đất nàng đã rùng mình. Nhưng nàng không dám mang giày, sợ sẽ phát ra tiếng động đánh thức gã đàn ông đang say ngủ kia.

Bước tới cửa, nàng nhẹ nhàng mở ra, gió đêm phút chốc ùa vào nhà, gió lạnh xộc vào người khiến Nguyên Bảo giật mình. Nàng hoảng hốt quay đầu lại nhìn Kỳ Thiên, kẻ nằm đó vẫn đang ngủ yên.

Thế nhưng, ngoái đầu trông lại rồi, Nguyên Bảo mới phát hiện ra mình không nỡ bước đi.

Gã đàn ông kia giống như một đứa trẻ thơ ngây, cô độc cuộn mình trên giường, ánh trăng rắc luồng sáng bạc lên mình hắn, bóng trăng tỏa sáng lòa nhưng lạnh lẽo ướp căn phòng bằng không khí thanh khiết mà lạnh lùng. Đêm xuống, những đường vân vằn vện trên gương mặt hắn đã ôn hòa hơn nhiều, không còn dữ tợn dọa người như trước kia nữa. Hắn vốn là một chàng trai tuấn tú, Nguyên Bảo chợt nhớ ra lần trước nàng đã vô tình thấy cặp mắt trong suốt của hắn…

Hắn… Thật ra hắn cũng chỉ là kẻ sợ hãi sự cô độc mà thôi, giống như nàng bị giam mãi trong lầu hoa, vừa mới tiếp xúc thế giới bên ngoài mới mẻ liền không thể tự chủ được mà bị cuốn theo, giống như Thẩm công tử mà nàng đã gặp dưới lầu thêu.

Hắn và nàng, tình cảnh chẳng giống nhau nhưng chung một cảnh cô độc.

Nếu hắn không nhất định muốn dùng cách này để giữ nàng ở bên, có thể nàng sẽ chấp nhận hắn, thậm chí biết đâu nàng còn có thể thích hắn. Dẫu sao, hắn cũng tốt với nàng hơn bất kỳ ai trên đời này, nhưng nàng đâu thể sống như một con rối gỗ vô hồn cả đời được. Nguyên Bảo hiểu rất rõ vẻ bề ngoài của những thứ đó.

Mê Vụ lâm nửa đêm âm lãnh khiến người ta hãi hùng, Nguyên Bảo gấp gáp chạy thẳng một mạch, không quan tâm trước mặt liệu có phải đất bằng hay sẽ là đầm lầy. Lúc trước nàng đã nghe gã công tử kia nói, phụ thân bỏ ra rất nhiều tiền để tìm kiếm cho được nàng, có chăng trong lòng cha vẫn còn đứa thứ nữ này? Nàng không muốn trả thù tỷ tỷ nữa, cũng chẳng còn muốn thiết tha yêu đương Thẩm công tử nữa, nàng chỉ cần có thể được về nhà, nhận lỗi rằng nàng đã sai, sau đó tuân theo sự sắp xếp của phụ thân, gả cho ai đó, rồi…

Rồi sao nữa?

Nguyên Bảo dừng chân lại… Sau đó sẽ cưới một người mà nàng thậm chí còn chẳng biết mặt, lại sống trong một cái lầu thêu mới, sinh một đứa con rồi cứ thế tiếp tục nửa đời còn lại? Cuộc sống đó so với cuộc sống của một con rối gỗ phải thuận theo ý muốn của người khống chế có gì khác biệt?

Nàng giật mình, ánh lửa đỏ rực lập lòe cách đó không xa, ẩn hiện giữa làn sương mù vô cùng chói mắt. Ban đầu, Nguyên Bảo vẫn nghĩ là Kỳ Thiên đã đuổi riết tới, nàng vội vã nấp vào một bụi cỏ cao, nhưng sau đó chợt nghĩ, có bị hắn tìm ra hình như cũng chẳng phải chuyện gì quá đỗi to tát.

Đang nghĩ ngợi mênh mang, ánh lửa phía xa xa mỗi lúc lại gần hơn. Lúc ấy, Nguyên Bảo mới nhìn rõ, hóa ra đó là hai gã đàn ông cao to lực lưỡng, mặt mũi trông có vẻ quen quen. Nguyên Bảo ngẫm nghĩ một chút mới giật mình nhớ ra, đây chẳng phải là mấy tên lâu la trong Lý phủ hay sao? Là cha phái họ tới đây tìm nàng ư? Nguyên Bảo mừng rỡ chực lên tiếng gọi, chợt nghe một người lên tiếng: “Chúng ta mà tìm ra được nhị tiểu thư thì phải giết thật sao?”.

Nguyên Bảo vừa nghe vậy, lạnh run người, thân thể cứng đơ.

“Lệnh lão gia truyền xuống ngươi còn chưa nghe rõ sao?”

“Ôi, không ngờ lại xảy ra chuyện không hay ho gì ngay trước ngày đại tiểu thư thành thân. Nhị tiểu thư mất tích bao nhiêu ngày thế rồi, sợ là đã không còn sạch sẽ nữa… Phủ chúng ta làm gì có chỗ cho cái thứ dơ bẩn như thế.”

“Ngươi lo lắng mấy chuyện đó làm gì, sao không thử động não tính xem nếu gặp phải tên Quỷ Vu kia thì chúng ta phải đối phó thế nào đây?”

Hai người họ cằn nhằn mãi về chuyện gì đó nữa, nhưng Nguyên Bảo nghe xong những lời kia đã ong hết đầu óc, chân tay mềm nhũn, đổ sụp trên mặt đất.

Nghe thấy tiếng động, hai tên lâu la nhất thời kinh hãi, hét vang: “Ai?”. Ánh đuốc lập lòe hướng về phía Nguyên Bảo mỗi lúc một gần, Nguyên Bảo thất thần nhìn vầng trăng sáng lơ lửng giữa bầu trời, lòng nàng cuộn lên cảm giác bị ghét bỏ mà chẳng màng bản thân cùng niềm thất vọng tràn trề.

Hai tên lâu la mon men đến bên bụi cỏ, thấy Nguyên Bảo đang nấp ở trong, cả hai đều cả kinh: “Nhị… nhị tiểu thư?”.

Ánh mắt Nguyên Bảo chậm rãi hướng vào hai thanh đại đao họ cầm trên tay, một tên cảnh giác nhìn bốn phía nói: “Nhân lúc tên Quỷ Vu kia không có ở đây, mau ra tay đi”.

Nguyên Bảo gật gật theo, phải rồi, đúng lúc để ra tay đấy. Nàng nhớ lại lúc rơi xuống đầm lầy, lâm vào hiểm cảnh, lần này cũng chẳng thể trách được ai. Nàng chợt nhớ tới chủ nhân của cặp mắt trong suốt kia, sớm mai khi thức dậy không còn thấy nàng nữa, liệu hắn có buồn không, rồi đây phát hiện ra nàng chết tức tưởi trong vũng lầy giữa rừng, hắn sẽ cảm thấy thế nào? Liệu có khoảnh khắc nào hắn hả hê rồi sau đó cảm thấy tịch mịch, đau buồn chăng…

Nhưng tất cả những chuyện đó, hẳn là nàng sẽ chẳng thể biết được.

Bóng đao loang loáng phản chiếu ánh trăng trong, Nguyên Bảo khép chặt hai mắt, chậm rãi đón chờ đau đớn giáng xuống.

“Đinh”, một âm thanh giòn tan vang lên. Nguyên Bảo mờ mịt trợn trừng mắt, thấy cây đao lớn gãy đôi, bàn tay cầm đao văng ra xa như cánh diều đứt dây.

Tấm áo bào rộng thùng thình chắn ngay trước mặt nàng như một bức tường bảo vệ, cách che cả sát khí trùng trùng và ánh trăng bàng bạc, đem đến cho nàng một vầng hắc ám bảo vệ tốt nhất.

Hai gã lâu la giống như gặp quỷ, tru tréo thê lương, ù té bỏ chạy.

Nguyên Bảo ngẩng đầu nhìn lên sống lưng thẳng tắp của gã đàn ông trước mặt, hắn nhẹ nhàng quay đầu, hơi thở hơi gấp. Những vệt xanh xám của độc trùng vằn vện trên mặt hắn lúc nhúc, thoạt nhìn hắn như ác quỷ vừa thoát ra từ địa ngục.

Nguyên Bảo cụp mắt xuống, thầm nghĩ chắc chắn hắn lại muốn hạ cổ lên mình.

Một đôi giày vải thêu hoa bị ném đến trước mặt nàng. Kỳ Thiên lạnh nhạt nói: “Không xỏ giày đã chạy lung tung, đáng đánh đòn”. Ngữ khí hệt như đang dạy dỗ một đứa nhóc nào đó.

Nguyên Bảo giật mình sửng sốt hồi lâu, ngẩng đầu nhìn vẻ mặt hết sức nghiêm túc của hắn, lại lặng lẽ thêm một khoảng thật lâu, đột nhiên bật cười chẳng hiểu vì sao. Kỳ Thiên trừng mắt, cơn giận đùng đùng trong lòng hắn nhất thời bị tiếng cười giòn tan của nàng thổi bay biến. Nguyên Bảo chưa cười được bao lâu đã òa lên nức nở.

Cả người hắn cứng đơ, ánh mắt săm soi bốn phía thật lâu, cảm thấy hơi luống cuống.

“Đừng khóc.” Hắn ngồi xổm xuống bên nàng, vốn định đưa tay vuốt đầu nàng, nhưng lại sợ ánh mắt ghét bỏ của nàng, nhất thời cứng đơ lại tại chỗ, nói: “Ta không hạ cổ lên ngươi nữa đâu, ta sẽ thả ngươi đi”.

Nguyên Bảo càng khóc dữ hơn, vừa sụt sịt vừa tố cáo: “Lần trước anh… cũng nói y như vậy”.

“Lần này là thật.”

Nhưng tiếng khóc của Nguyên Bảo vẫn âm ỉ không nguôi.

“Thật đấy, lần này thật mà.” Hắn hung hăng đập vào tay phải mình, làm mặt nghiêm túc nói: “Thật đấy mà”.

Nguyên Bảo vẫn chưa chịu nín. Tới giờ, Kỳ Thiên thực sự luống cuống rồi, hắn đứng lên ngồi xuống không yên, ngay cả tay chân cũng không biết phải làm sao cho phải: “Bé mập, ngươi đừng khóc nữa, ngươi muốn gì ta cũng đồng ý với ngươi hết”.

“Anh không được…” Nguyên Bảo nói nửa câu, chợt bị sặc, ngừng lại ho một trận thật lâu. Kỳ Thiên lập tức gật đầu lia lịa: “Muốn gì cũng được”. Nguyên Bảo ngập ngừng, nhỏ giọng nói: “Anh không được hạ cổ lên tôi nữa, cũng không được đuổi tôi đi”.

“Ừ, được rồi.” Lời đã vọt ra khỏi miệng rồi mới kịp phản ứng, Kỳ Thiên ngây ngốc: “Gì cơ?”.

“Giờ tôi chẳng còn chỗ nào để về nữa rồi, nếu như, tôi không muốn làm vật chủ để anh nuôi cổ, anh sẽ không nuôi tôi như trước kia nữa đúng không?”

Cổ họng Kỳ Thiên khô khốc: “Ngươi… vẫn nghĩ rằng ta dùng ngươi làm vật chủ nuôi cổ?”.

Hai mắt Nguyên Bảo long lanh nước: “Chẳng lẽ không phải sao?”.

Kỳ Thiên trầm ngâm hồi lâu, cười khổ, gật đầu: “Được rồi, sau này ta không hạ cổ vào ngươi nữa, cũng không dùng ngươi làm vật chủ… Sẽ vẫn nuôi ngươi như trước kia”.

Mắt Nguyên Bảo càng sũng nước: “Hóa ra anh là người rất rất tốt”.

“Ừ. Ta sẽ đối xử thật tốt với ngươi, đi giày vào rồi về nhà thôi nào.”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s