Những tháng năm hổ phách (phần II) – chương 4.1

Chương 4

 

 

Học kì hai năm lớp 8, một buổi chiều đầu hạ đã xảy ra chuyện mà suốt đời Tần Chiêu Chiêu không thể nào quên.

Xế chiều hôm ấy, vừa tan học Tần Chiêu Chiêu liền đạp xe về nhà. Đến ngã tư rẽ từ thành phố về nhà Tần Chiêu Chiêu lại theo thói quen thường ngày liếc sang ngả đường bên trái – đây là đường Kiều Mục đi học về. Mười lần thì đến chín, cô chỉ nhìn thấy khoảng trống mênh mông. Thế nhưng hôm đó vừa quay đầu lại cô đã thấy Kiều Mục đang đạp xe về phía này, áo sơ mi nhẹ nhàng bay trong gió, cảnh sắc sinh động như tranh vẽ.

Nháy mắt, tim cô đập rộn rã, nhất thời Tần Chiêu Chiêu quên luôn mình đang đi trên đường lớn. Bỗng nhiên cô nghe một tiếng “Rầm” bên tai, rồi chẳng biết chuyện gì vừa xảy ra, bóng đen kéo tới bao trùm trước mắt.

Lúc khôi phục được ý thức, cô cảm thấy rất nhiều gương mặt loang loáng lúc ẩn lúc hiện trước mắt và rất nhiều âm thanh vo ve bên tai. Gương mặt gần nhất đang cúi xuống nhìn cô ân cần hỏi: “Bạn sao rồi? Có ổn không vậy?”

Âm thanh này, là tiếng nói bấy lâu nay vẫn đau đáu trong lòng cô, thứ tiếng phổ thông thật chuẩn, thật êm tai.

Tần Chiêu Chiêu không tin được vào tai mình, gắng hết sức mở to hai mắt nhìn cho kĩ người trước mặt. Mãi tới khi nhìn rõ rồi mới xác thực người trước mắt là Kiều Mục, đúng là Kiều Mục. Cậu đang ngồi cạnh, cúi đầu ân cần nhìn, tay phải còn giữ một chiếc khăn tay đè chặt trên trán cô.

Đôi mắt thanh tú đẹp đẽ ấy đang ở ngay trước mặt cô. Cô nhìn thấy rõ nốt ruồi nhỏ xíu ở đuôi mày cậu, nhìn rõ cả mảng lông tơ mềm mại phía trên môi. Lần đầu tiên cô được ở gần cậu đến thế.

Hai mắt cô nhất thời rơm rớm. Giờ đâ,y cô chẳng mảy may sợ sệt điều gì, trái lại còn cảm thấy tự nhiên gặp tai nạn là một chuyện tốt đẹp, hạnh phúc nhất trên đời. Bởi vì, có bị tai nạn mới được thấy Kiều Mục ngồi bên cạnh, hỏi chuyện, an ủi mình.

Tần Chiêu Chiêu bị một chiếc xe máy va phải, ngã gục trên đất. Lái xe máy thấy mình đâm người bị thương liền lập tức tăng tốc chạy nhanh như chớp. Kiều Mục đạp xe tới nơi thấy có tai nạn bất ngờ lại ngờ ngợ nhận ra cô gái nằm giữa đường kia là người ở Trường Cơ vì thế lập tức dừng xe, qua xem thế nào. Cô gái ngã xe, đầu đập xuống nền hè xi măng rách một mảng lớn, máu từ đó túa ra. Cậu vội lấy khăn tay bịt chặt miệng vết thương để cầm máu rồi đỡ cô dậy: “Đừng sợ, mình đưa bạn tới bệnh viện.”

Ngày ấy chưa có 120 để gọi xe cứu thương, cũng may bệnh viện thành phố ở ngay gần đó. Kiều Mục dắt xe của mình và chiếc xe bị đâm nát hỏng của Tần Chiêu Chiêu vào sát vệ đường rồi khóa lại, sau đó đỡ cô tới bệnh viện. Nhưng hai người không xu trong túi nên bác sĩ nhất định không chịu xử lý vết thương cho Tần Chiêu Chiêu, còn bảo họ gọi người giám hộ đến rồi tính tiếp.

Kiều Mục bèn hỏi tên tuổi Tần Chiêu Chiêu rồi nhờ điện thoại ở bệnh viện gọi về Trường Cơ tìm ba, nhờ ông nhắn giùm ba mẹ Tần Chiêu Chiêu mau tới bệnh viện. Có điều bố mẹ Tần Chiêu Chiêu nghỉ việc ở nhà máy rồi đều ra ngoài làm việc, trong nhà vốn dĩ không còn ai.

Không có người lớn mang tiền tới bệnh viện, bác sĩ lần nữa không chịu khám. Kiều Mục liên tục bịt chặt miệng vết thương nên máu đã ngừng chảy nhưng Tần Chiêu Chiêu lại thấy đầu mỗi lúc một đau hơn. Đến lúc không chịu nổi nữa cô liền cầu khẩn bác sĩ: “Bác à, bác giúp cháu trị thương trước được không? Lát nữa ba mẹ cháu sẽ mang tiền đến ngay mà!”

Trời ngả về chiều, bệnh viện lại ngắt điện, không khí trong phòng cấp cứu âm u, bác sĩ lấy cớ này từ chối: “Không có điện tối om om thế này chẳng nhìn thấy gì hết, chờ có điện rồi tính tiếp.”

Bác sĩ không chịu châm chước, Kiều Mục chỉ biết hết lần này đến lần khác an ủi Tần Chiêu Chiêu: “Bạn đau lắm hả? Cố chịu thêm chút nữa, chắc ba mẹ bạn sắp tới rồi.”

Đợi mãi đợi mãi, rút cục cũng thấy một bóng người hớt hải chạy vào bệnh viện; nhưng người không phải ba mẹ Tần Chiêu Chiêu mà là Phó giám đốc Kiều Vĩ Hùng. Không tìm thấy ba mẹ Tần Chiêu Chiêu, ông đành phải bảo lái xe đưa mình tới bệnh viện xem sao, ai bảo con trai ông cũng vướng vào đây chứ.

Thấy có người lớn mang tiền thuốc men tới, kể cả không có điện bác sĩ cũng nhiệt tình dùng đèn pin giúp Tần Chiêu Chiêu trị thương. Giám đốc Kiều thấy vậy vô cùng tức giận: “Có lầm không vậy? Tôi mà không đến thì các anh chị cũng không thèm khám cho cô bé phải không? Đây có phải chỗ chữa bệnh cứu người nữa hay không thế?”

Một vị Giám đốc quyền cao thường không giận mà vẫn uy, đến khi tức giận khí thế càng bức người. Vị bác sĩ đành nhỏ giọng biện giải: “Đây là quy định của bệnh viện…”

Lời còn chưa dứt đã bị Giám đốc Kiều mắng át: “Đừng có nói nhảm mấy cái này với tôi. Quy định là thứ chết, người sống sờ sờ mới đáng quý. Gặp cảnh này cứu người quan trọng hơn, chả lẽ mấy anh chị không linh động được hay sao? Cháu bé còn nhỏ không có tiền không phải đã gọi cho bố mẹ rồi đó sao? Các anh chị khám trước cho cháu thì có mất gì? Còn sợ mấy người làm cha làm mẹ chúng tôi ăn quỵt của các anh chị chắc?”

Bác sĩ tự thấy mình đã đuối lý nên không dám cao giọng tranh cãi nữa, chỉ nhanh nhẹn xử lý gọn ghẽ, băng bó cẩn thận vết thương trên trán cho Tần Chiêu Chiêu để mấy người họ mau mau rời đi giùm.

Giám đốc Kiều dùng xe riêng của ông chở Tần Chiêu Chiêu bị thương và chiếc xe hỏng của cô về tận nhà. Đây là lần đầu tiên cô bé được đi ôtô nên đặc biệt nhớ kĩ loại xe này tên Santana. Cô bé vô cùng cảm kích, lúc xuống xe còn cảm ơn hai bố con Kiều Giám đốc: “Cháu cảm ơn bác Kiều, cảm ơn Kiều Mục!”

Hai chữ “Kiều Mục” này trước kia Tần Chiêu Chiêu đã thầm nhủ không biết bao nhiêu lần, tới giờ mới lần đầu được nói ra miệng. Lời nói ra hai má cũng nhuốm sắc hồng.

Vợ chồng Tần gia về nhà biết tin con gái bị tai nạn vừa kinh vừa sợ, tận mắt thấy thương thế không nặng lắm mới thở phào còn may mắn. Nghe con gái kể lại mọi chuyện hai người vô cùng cảm kích Giám đốc Kiều và Kiều Mục. Tần ba nghiến răng bỏ tiền mua mấy cân hoa quả ngon mà bình thường bản thân ông cũng chưa từng nếm qua mang sang Kiều gia cảm ơn. Giám đốc Kiều nhất định không chịu nhận, còn nói nhà mình không thiếu hoa quả, mong bác Tần cứ mang về bồi dưỡng cho Tần Chiêu Chiêu. Đẩy tới đẩy lui, Tần ba vẫn dứt khoát để bằng được túi hoa quả lại và gửi tiền thuốc men mà Giám đốc Kiều đã ứng ra lúc trước.

Advertisements

Bách quỷ tập – Quỷ Vu 1.6

Chương năm
Kỳ Thiên giúp Nguyên Bảo sửa sang lại áo quần thêm lần nữa, buộc thắt lưng cho thật chặt, rồi hắn đỡ nàng ngồi xuống, vụng về vỗ vỗ lưng nàng: “Không cần sợ”.Bé mập.” Kỳ Thiên đá văng gã đàn ông héo quắt vừa đổ sụp trên mặt đất, ghé lại bên giường, ánh mắt hắn ngừng lại trên mớ quần áo xộc xệch của Nguyên Bảo, sát khí xoẹt qua đáy mắt. Đột nhiên, vô số trùng độc đen đúa lúc nhúc bò ra khỏi thi thể đã tàn rũ trên mặt đất, chúng ngọ nguậy chuyển động lên, gặm nhấm nát vụn thi thể đến khi không còn sót lại gì mới lục tục bò đi, trốn vào một góc phòng âm u tăm tối.

Giọng nói thô kệch chói tai của hắn lọt tới màng nhĩ Nguyên Bảo, thân thể vốn cứng đơ của nàng chẳng biết tại sao lại run rẩy không ngừng. Ánh mắt Nguyễn Bảo vẫn đờ đẫn ngây dại nhìn thẳng phía trước, nhưng hai dòng lệ đã trào khỏi mi mắt. Kỳ Thiên nhất thời hoảng hốt, dùng tay áo lau nước mắt cho nàng nhưng không sao ngăn được dòng lệ ào ào tuôn chảy.

“Bé mập, đừng khóc.”

Hắn khe khẽ ra lệnh nhưng Nguyên Bảo không tuân theo. Tựa như bị tổn thương, dòng nước trào khỏi mắt Nguyên Bảo không thể ngưng lại nổi, tay áo Kỳ Thiên đã ướt đẫm. Hắn vỗ vỗ lưng nàng như đang tỉ tê an ủi một đứa trẻ nhỏ, kiên nhẫn dỗ dành nàng bằng giọng khàn khàn của mình.

Nguyên Bảo khóc mãi không nín, khóc đến tận khi mí mắt sưng lên đỏ mọng chịu hết nổi, thậm chí Kỳ Thiên còn không dám lau mắt cho nàng nữa.

“Không đau mắt sao?” Hắn hỏi. Nguyên Bảo giống như một con rối không được kiểm soát, chẳng đáp lại hắn. Hắn nắm chặt tay, khàn giọng dọa dẫm: “Khóc nhiều sẽ mù mắt đấy”.

“Bé mập, đừng khóc.”

“Ta đau lòng lắm, đừng khóc mà.”

Nhưng mặc kệ hắn lớn tiếng giận dữ nạt nộ hay ủy khuất cầu xin, Nguyên Bảo vẫn bỏ ngoài tai hết. Nàng không làm loạn, không gào khóc, chỉ yên lặng ngồi đó, nước mắt đổ ròng ròng, không biết đang muốn tra tấn ai.

Chừng như không thể nhịn nổi nữa, Kỳ Thiên chộp lấy bờ môi Nguyên Bảo, đẩy khớp hàm đang cắn chặt lấy nhau của nàng tách ra, nhẹ nhàng lách đầu lưỡi vào, con trùng độc đen đúa nhanh chóng bị hắn thu lại. Hắn nỉ non bên môi nàng: “Ta thả ngươi đi là được rồi chứ? Ta thả ngươi đi, đừng khóc nữa”.

Lời vừa dứt, thân mình Nguyên Bảo mềm nhũn ra, cuối cùng hai mắt nhắm nghiền lại, lịm đi trong lòng hắn.

Sáng hôm sau, Kỳ Thiên bị đạp một cước bay khỏi giường của mình. Hắn còn mơ mơ hồ hồ chưa kịp tỉnh táo lại, dụi dụi hai mắt, đánh giá cô gái đang co rúm thành một khối trên giường mình. Thấy Nguyên Bảo đang sống “rành rành” ở đó, hắn thoáng sửng sốt, sau đó mới kịp nhớ ra: hôm qua hắn đã giải cổ độc hạ trên mình nàng.

Hắn đứng dậy, muốn cầm tay Nguyên Bảo như thường lệ, rồi đưa nàng đi rửa mặt, chải đầu, thế nhưng Nguyên Bảo lại thu chặt hai tay, vội vã trốn vào một góc. Ánh mắt nàng mang theo ba phần cảnh giác đề phòng lại pha thêm ba phần sợ sệt hãi hùng, nhưng nhiều nhất vẫn là niềm hận thù được giấu giếm không phát tác: “Đừng lại gần ta, ngươi lại muốn hạ cổ lên ta sao?”.

Cánh tay Kỳ Thiên vươn ra cứng đờ giữa không trung, hắn cụp mắt, siết chặt bàn tay nói: “Tóc rối hết rồi, nên rửa mặt chải đầu đi”.

Cặp mắt đen láy của Nguyên Bảo càng thêm cảnh giác vô cùng. Lạnh nhạt thờ ơ, khinh bỉ ghét bỏ, sắc mặt nàng cũng chẳng khác biệt những kẻ ngoài kia…

Kỳ Thiên kiềm chế nỗi đau rần rật trong lòng, sầm mặt ra lệnh: “Không cho phép ngươi sợ ta”.

Nhưng làm thế nào mới không sợ đây, chỉ cần thấy gương mặt vừa ghê tởm vừa đáng sợ của hắn sáp lại gần là gương mặt cố tỏ vẻ bình tĩnh của Nguyên Bảo lại lộ ra kinh hãi. Nàng hoảng hốt nhìn quanh bốn phía, muốn tìm nơi để trốn. Lúc bàn tay Kỳ Thiên chạm tới cằm nàng, Nguyên Bảo cuối cùng cũng không thể nén nổi sợ hãi trong lòng nữa, nàng hung hăng đạp thẳng một cước vào ngực hắn, thân hình ốm yếu của gã đàn ông lập tức khom xuống.

Mặt mũi Nguyên Bảo trắng bệch, nàng nghiêm mặt nói: “Anh đã nói sẽ thả tôi đi, anh đã nói buông tha cho tôi…”.

Phần ngực bị Nguyên Bảo đạp trúng đau rút từng cơn, trùng độc trong cơ thể chạy tán loạn dưới lớp da vằn vện xanh lét, gào thét nhất định phải cắn xé tận xương tủy Nguyên Bảo. Hắn gắng gượng đè nén mùi tanh cuộn lên rờn rợn trong cổ họng, chậm rãi day day huyệt thái dương, ổn định lại nhịp thở.

Rồi hắn ngẩng đầu, thấy Nguyên Bảo run lên cầm cập trong một xó tăm tối, đầu dán chặt vào bên tường, tóc tai xõa tung trên mặt mũi, ánh mắt hắn mềm lại, đưa tay nói: “Đi rửa mặt chải đầu thôi”. Hắn thích được giúp nàng rửa mặt, da thịt mềm mại bị lõm xuống nhưng vừa buông tay ra lập tức trở lại như cũ, căng mịn, tràn trề sinh lực.

Nguyên Bảo không nhúc nhích, Kỳ Thiên nheo chặt mí mắt, cuối cùng cụp mắt xuống: “Rửa mặt chải đầu xong… Ta sẽ để ngươi đi”.

Nguyên Bảo đánh giá hắn bằng ánh mắt ngờ vực. Hai người mắt đối mắt một lúc thật lâu, cuối cùng bất đắc dĩ Nguyên Bảo phải lau mặt một cái, hít thật sâu giao hẹn: “Quân tử nhất ngôn…”.