Những tháng năm hổ phách (phần II) – chương 3.1

Chương ba

 

Học ở Nhị trung, Tần Chiêu Chiêu ngồi cùng bàn với Đàm Hiểu Yến, lâu dần hai người thành bạn tốt có chuyện gì cũng kể nhau nghe.

Ngày khai giảng, hai người giới thiệu bản thân. Đàm Hiểu Yến vừa nghe đã thích mê tên của Tần Chiêu Chiêu: “Tên nghe hay quá, thật êm tai lại đặc biệt, chả bù tên mình bình thường quá!”

Tên Tần Chiêu Chiêu là do ba đích thân mở từ điển ngâm cứu rồi đặt cho, ba cô không phải người học hành chữ nghĩa nhưng đặt tên cho con gái cưng nhất định phải chọn một cái tên văn vẻ mới được. Mấy cái tên tầm thường kiểu A Linh, A Trân, A Cầm, A gì đó… ông nhất định không động tới. Ban đầu ba rất ưng cái tên “Hi” nghĩa là “ánh ban mai”, nhưng mẹ lại bảo chữ này khó viết quá không muốn đặt cho con, lúc sau thấy tên “Úc” nghĩa là “đẹp đẽ” cũng được nhưng mẹ vẫn gàn chữ này chẳng mấy người biết, đến lúc ấy có tên mà chẳng ai biết đọc thì phải làm sao. Cuối cùng, ba vô tình lật tới trang có hai chữ “Chiêu Chiêu” có nghĩa là “sáng láng, rõ ràng” này, âm đọc lên vang vang, lại dễ viết, ý nghĩa cũng sáng sủa đẹp đẽ; mà mẹ cô cũng khen chữ này hay. Vậy liền đặt tên con gái là “Chiêu Chiêu“.

Đàm Hiểu Yến cũng là con một gia đình công nhân giống Tần Chiêu Chiêu, ba mẹ cô công tác ở nhà máy động cơ diezel Hồng Kỳ, thường gọi tắt là nhà máy Hồng Cơ. Nhà máy và khu tập thể nằm ở ngoại ô phía tây thành phố, cũng là một vùng nửa phố nửa quê. Hai nhà gia cảnh tương đồng nên gặp nhau nói chuyện đặc biệt ăn ý hòa hợp. Cái gọi là “ngưu tầm ngưu, mã tầm mã”, người ra sao thì kết giao cùng kiểu người thế ấy cũng thật có đạo lý, những người xuất thân, gia cảnh tương đồng thường dễ thành bạn bè với nhau.

Trong lớp, nữ sinh có điều kiện nhất là Chung Na, ba mẹ cô làm việc ở bệnh viện thành phố. Cả nhà ba người sống khá thoải mái trong căn nhà mới ba phòng ngủ một phòng khách trang hoàng đẹp đẽ. Chung Na cũng rất nhiệt tình hiếu khách, thường mời các bạn nữ trong lớp về nhà chơi. Tần Chiêu Chiêu có ghé qua một lần, vừa vào cửa là ngẩn người. Lần đầu tiên cô được thấy ngôi nhà rộng rãi, đẹp đẽ như vậy. Nhà cửa thoáng mát, rộng rãi, sáng sủa; sàn nhà trắng tinh không một hạt bụi; bên cạnh chiếc tivi lớn trong phòng khác còn bày một chiếc máy quay phim hiếm thấy thời ấy. Chung Nam mở băng cho các bạn xem, còn bày hai đĩa bánh kẹo đầy ắp lên bàn trà mời mọi người.

Tuy Chung Na nhiệt tình như vậy nhưng các bạn trong lớp đã tới một lần đều không muốn đến thêm lần thứ hai. Đa số học sinh trong lớp gia cảnh bình thường, mà nhà cô khá giả như vậy, so sánh hai bên không khỏi có chút tủi thân trong lòng.

Đến thăm nhà Chung Na trông lại nhà mình, tuy giờ nhà cửa đã được sửa sang cơi nới nhưng Tần Chiêu Chiêu vẫn không khỏi cảm thấy nó thật nhỏ hẹp, âm u.

Hai năm trước nhà kế bên chuyển khỏi Trường Cơ, Tần ba ở gần được hưởng luôn ngôi nhà bỏ lại có diện tích, bài trí hệt như nhà mình, vì thế nhà Tần Chiêu Chiêu rộng ra gấp đôi. Tần ba lại nối thông hai phòng trong nhà kia rồi hai vợ chồng ông dọn sang đó ở, căn phòng mười mét vuông cũ giờ thành phòng riêng của Tần Chiêu Chiêu, phòng nhỏ trở thành phòng khách kiêm phòng ăn. Chỗ ở coi như cũng mở rộng ít nhiều. Có điều nhà trong khu tập thể thật sự quá cũ rồi. Nghe nói dãy nhà tập thể này được xây từ thời mới lập nhà máy, đến giờ cũng ngót ba chục năm, chẳng những rêu cỏ xanh rì chân tường mà đến những kẽ hở trên mái ngói cũng có cỏ lan. Nhìn nhánh cỏ nảy mầm trong khe ngói hẹp con người không khỏi cảm khái sức sống tiềm tàng mạnh mẽ của loài cỏ yếu mềm. Nhà đã ba chục tuổi cũ kĩ, gặp mưa là dột tứ tung, thường phải mang chậu ra hứng. Gặp những lúc không ai ở nhà, nước mưa cứ thế dột xuống ướt lênh láng sàn, ướt cả chăn mền; lúc về chỉ biết mang chăn chiếu đi hong cho khô.

Gia cảnh nhà Đàm Hiểu Yến cũng không khá giả hơn, nhà cô nằm trong dãy nhà ngang của khu tập thể Hồng Cơ, mỗi tầng có một hành lang dài nằm giữa hai dãy nhà. Trên hành lang la liệt đủ thứ đồ lặt vặt, ngay chỗ rộng nhất gần chân cầu thang bày chình ình một cỗ quan tài của nhà nào đó. Lúc còn nhỏ mỗi lần nhìn thấy cái quan tài nằm đó Đàm Hải Yến lại sợ rúm người, không bao giờ dám lên cầu thang một mình. Một dạo như vậy, ngày nào cô cũng úm bà lão nhà kia chết cho mau để người ta mang quan tài đi chôn, không còn án ngữ ở cầu thang mà dọa cô nữa. Thế nhưng ít lâu sau lại có quy định hỏa táng người chết, bà lão nhà ấy chết được đưa đi hỏa táng chỉ còn một nhúm tro cốt, chiếc quan tài chuẩn bị sẵn không được dùng đến, cũng chẳng có chỗ nào mà cất nên cứ để mãi bên cầu thang như thế.

Sau lần tới chơi nhà Chung Na, Đàm Hiểu Yến vô cùng buồn bực: “Sao Chung Na sướng thế nhỉ? Ở nhà rõ đẹp! Mình mà đổi được cho cậu ấy thì tốt quá, không phải ra ra vào vào đều chạm mặt cỗ quan tài kia.”

Trong lòng Tần Chiêu Chiêu cũng ao ước như vậy, giống như trước kia cô vẫn ngưỡng mộ ba Kiều Mục là Giám đốc, ba Tả Chí Binh là cán bộ thu mua, giờ lại ao ước cha mẹ là bác sĩ như bố mẹ Chung Na, có thể sống sung sướng. Nếu được thế thì thật, cô cũng muốn đánh đổi.

Chỉ là mặc kệ cô ngưỡng mộ, ước ao tới đâu cũng vô dụng, họ vẫn là họ, vĩnh viễn chẳng bao giờ cô có thể thế chỗ họ.

 

Advertisements

Bách quỷ tập – Quỷ Vu 1.3

Chương hai
Một giọng nói vô cùng khó nghe đang gọi tên nàng. Nguyên Bảo khe khẽ cau mày, bất đắc dĩ mở mắt. Nóc nhà tồi tàn, giường gỗ sơ sài, tấm chăn ẩm ướt và lạnh lẽo phủ trên thân mình nàng, nàng cẩn thận đưa chăn lên ngửi, lập tức một mùi ẩm mốc hôi hám xộc thẳng vào cánh mũi khiến nàng chỉ muốn nôn khan.Nguyên Bảo.”

Cổ sưng một vòng, Nguyên Bảo gắng gượng xoay người rời giường. Y phục còn vương lại vết bùn đất khô, thân thể mệt mỏi rã rời không còn chút sức lực, tưởng chừng sắp ngã nhào, nhưng khó chịu nhất vẫn là cổ.

Từ từ hít thở, nàng dần tỉnh táo lại, đảo mắt một lượt, đánh giá ngôi nhà nhỏ âm u này. Phòng ốc bài trí đơn sơ, liếc mắt qua nhìn không sót gì. Duy nhất trên bàn có một cái bọc màu tím than hoàn toàn không ăn nhập với khung cảnh xung quanh. Nàng tiến lại gần, tò mò tách một khe nhỏ trên cái bọc, đưa mắt nhìn vào trong một chút thì liền ngây ngẩn choáng váng.

Trong bọc xếp vô số đĩnh vàng lấp lánh chói mắt.

“Mười nguyên bảo.” Một giọng nói khàn đục thô kệch từ cửa truyền vào, Nguyên Bảo cứng đờ người khi nghe thấy giọng nói này. Nàng đưa tay sờ sờ cổ mình, nghĩ lại vẫn thấy hơi sợ, nhưng không thể cưỡng được tò mò đành bước về phía cửa, nhẹ nhàng hé một khe nhỏ nhìn ra ngoài.

Hai người đàn ông đứng đối mặt trong mảnh sân nhỏ, nàng nhận ngay được kẻ mặc áo đen kia chính là người đã dùng dây tròng vào cổ mình, giờ đây hắn đang cuộn mình trong một chiếc áo bào đen thẫm, tựa như không chừa gì ra dù chỉ một ánh mắt. Người đối diện khoác áo sắc xanh biếc, đưa một hòm màu vàng cho gã áo đen, y ước đoán trọng lượng, rồi vươn tay ra, không biết đưa cho người thanh niên áo xanh vật gì lại khiến đối phương giật mình, cả người run rẩy, cuối cùng kẻ đó siết chặt hai tay, quay đầu chạy thẳng.

Nguyên Bảo bần thần nhìn theo, lúc hắc y nhân xoay người lại, nàng bất ngờ bắt gặp đôi đồng tử lấp lánh ánh mặt trời của hắn. Tia nắng khắc hằn những đường vân xanh đen gồ ghề trên mặt hắn, càng khiến người ta hãi hùng.

Nguyên Bảo che miệng, cố nhịn một tiếng thét chói tai. “Rầm” một tiếng, cánh cửa đóng sập lại.

Trước kia đang lúc gay go, sinh tử quan đầu nên không quá chú trọng, tới giờ để ý kỹ nàng chỉ thấy ớn lạnh trong lòng. Vừa rồi, rõ ràng nàng trông thấy sâu bọ ngọ nguậy dưới lớp da mặt hắn. Nàng cẩn thận suy xét lại một lần, giữa rừng Mê Vụ thăm thẳm, mặt mày hung ác, bán cổ trùng lấy tiền, đây đúng là Quỷ Vu nàng cần tìm.

Nàng sẽ phải giao dịch với người như thế này…

Tiếng bước chân ngoài cửa mỗi lúc một gần, Nguyên Bảo căng thẳng rối bời, vội vàng núp sau chiếc bàn, vừa cảnh giác vừa nơm nớp lo sợ nhìn chằm chằm người đàn ông đang đẩy cửa bước vào.

Hai mắt Kỳ Thiên dán vào đôi gò má bầu bĩnh của nàng, nhìn mãi đến khi Nguyên Bảo thấy ớn lạnh dọc sống lưng, hắn mới chịu buông lơi tầm mắt, tới bên bàn rót nước uống, rồi lại đăm đăm nhìn nàng. Nguyên Bảo toát mồ hôi lạnh, căn phòng chìm vào im lặng hồi lâu, cuối cùng nàng hồi hộp siết lấy ngón trỏ hỏi: “Anh… vẫn bán cổ chứ?”.

Kỳ Thiên thu ánh mắt lại, khẽ gật đầu.

Lý Nguyên Bảo cắn chặt răng, trong lòng đấu tranh một hồi, cuối cùng dứt khoát nói liền một mạch: “Tôi muốn mua hai con”.

“Hai mươi đĩnh nguyên bảo.”

Lý Nguyên Bảo sờ sờ gói đồ trang sức giấu kín trong người: “Tôi chỉ có một ít trang sức thôi… Có được không?”.

“Không được.” Hắn có nguyên tắc của mình. Hắn không thích bạc trắng, chỉ thích vàng ròng, vì cầm thứ đó lên có cảm giác mượt mà, trơn láng.

Lý Nguyên Bảo hơi lo lắng, một tháng nữa là tới hôn lễ của tỷ tỷ và Thẩm công tử rồi, nàng không còn thời gian dông dài: “Có điều, tôi thực sự rất cần cổ độc, anh… À… Ngài có thể châm chước cho tôi được không?”.

Kỳ Thiên thờ ơ, đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt trên miệng chén trà láng bóng, hắn rất thích những thứ mang lại cảm giác trơn mượt như thế.

Nguyên Bảo bị lờ đi, lòng vốn thất vọng nay càng buồn bã, cái miệng tròn xoe vô thức trề ra.

Bộ dáng chu môi của nàng in bóng trong chén trà của Kỳ Thiên, ngón tay hắn không kiềm được chạm xuống mặt nước, chỉ thấy dính dính, ướt ướt. Hắn ngẩng đầu, ánh mắt dừng trên khuôn miệng Nguyên Bảo, hắn ngoắc tay gọi nàng.

Nguyên Bảo sợ hãi lùi về sau mấy bước, sờ lên cổ mình có chút sợ hãi cảnh giác: “Nếu… nếu… nếu anh thật sự không muốn phá lệ, thì không cần phải phá, tôi hiểu mà…”.

Kỳ Thiên đứng lên, vòng qua bàn, đi thẳng về phía Nguyên Bảo.

Nguyên Bảo lại nhìn thấy lũ sâu độc đang di động dưới lớp da mặt hắn, vậy mà người này hình như chẳng hề có cảm giác gì, cứ lạnh lùng tiến mãi tới làm nàng kinh hãi liên tục lùi về phía sau, cuối cùng dán chặt vào tường, hết đường lui. Kỳ Thiên vươn tay về phía nàng, Nguyên Bảo trợn trừng mắt, thấy một con độc trùng đang nhảy múa dưới lớp da trên mu bàn tay hắn như cá quẫy rạch mình khỏi mặt nước, rồi lại nhập vào những đường vân xanh đen loang lổ trong da thịt hắn. Nàng bị dọa đến trắng bệch mặt mũi.

Tay hắn mỗi lúc lại tiến gần nàng hơn, Nguyên Bảo nhắm chặt hai mắt, lòng tâm niệm bốn chữ cam chịu số phận.

Im lặng kéo dài, rồi những ngón tay ấm áp nhẹ nhàng chạm tới môi nàng, ngón trỏ và ngón cái mân mê bờ môi tựa như đang đùa bỡn một viên thịt tròn xoe.

“Tròn thật.” Kỳ Thiên kết luận như thế.

Giọng nói vô cùng khó nghe của hắn vang lên bên tai, Nguyên Bảo giật mình mở to hai mắt, bàn tay kia của hắn đang vuốt ve vành tai nàng, giữa lúc Nguyên Bảo còn đang đờ đẫn, Kỳ Thiên khẳng định thêm lần nữa: “Tròn quá!”. Cuối cùng, hắn siết chặt gương mặt Nguyên Bảo, vuốt ve mơn trớn, cảm giác như đang hưởng thụ: “Tròn trịa mềm mại”.

Nguyên Bảo có cảm giác tên “Quỷ Vu” này hình như điên rồi: “Lẽ nào… của ngài vừa cứng lại vừa vuông?”.

Gương mặt xấu xí chầm chậm sáp lại gần, hắn cắn nhẹ lên bờ môi Nguyên Bảo, lúc gặm cắn, lúc liếm láp. Nguyên Bảo hoàn toàn ngơ ngẩn, nàng thậm chí còn cảm nhận được cổ trùng thỉnh thoảng lướt vèo qua đầu lưỡi người này.

Đến khi hắn chịu rời ra, ruột Nguyên Bảo quặn lên một vị chua chua, ghê tởm, chỉ muốn ói bằng sạch.

Kỳ Thiên khoan khoái nheo mắt: “Ở cùng ta hai mươi ngày”. Hắn tiếp: “Ta cho ngươi hai con cổ trùng”.

Nguyên Bảo chỉ cảm thấy ớn lạnh trong lòng, cuối cùng nàng cũng bừng tỉnh trong cơn sợ hãi, lắc đầu quầy quậy, cuống cuồng dán chặt thân mình vào bức tường bên cạnh: “Không, không, tôi không cần độc trùng nữa đâu”.

Kỳ Thiên bất mãn nheo mắt: “Ngươi cần”.

“Tôi không cần nữa!” Sợ hãi trong lòng Nguyên Bảo dâng tới đỉnh điểm, nàng run rẩy lùi sang bên cạnh, chỉ muốn tránh Kỳ Thiên càng xa càng tốt. Nàng tận lực lau chùi những chỗ bị hắn chạm vào lúc nãy: “Tôi không cần, tôi chỉ muốn sống sung sướng hơn, muốn hạnh phúc như tỷ tỷ, không muốn bị bỏ mặc… Nhưng nếu phải ở chung với anh hai mươi ngày thì có cho tôi cổ trùng tôi cũng sống không nổi”.

Thấy nàng càng lúc càng lùi xa mình, nỗi sợ hãi và ghê tởm trên mặt ngày càng rõ rệt, mặt Kỳ Thiên cũng dần dần đanh lại.

Trong trí nhớ của hắn, những con người ngoài kia đều có bộ mặt thâm trầm lạnh lẽo khiến người ta ghê tởm như vậy. Hắn đưa tay về phía Nguyên Bảo: “Ngươi muốn đi phải để thịt trên mặt lại”.

Nguyên Bảo ngây người vì lời đe dọa của hắn, thấy Kỳ Thiên tiến lại gần mình thêm một bước, nàng co chân chạy.

Kỳ Thiên hừ lạnh một tiếng, bàn tay vung lên, cổ trùng từ tay hắn bay ra, dính chặt lên gáy Nguyên Bảo. Nguyên Bảo chỉ kịp kêu lên một tiếng, lúc độc trùng che kín da thịt nàng, ánh sáng trong mắt nàng cũng dần dần tắt lịm.