Bách quỷ tập – Quỷ Vu 1.2

 

Cái tên “Kỳ Thiên” là thứ duy nhất cha mẹ đã qua đời để lại cho hắn, nhưng người ta quen gọi hắn bằng hai chữ “Quỷ Vu”, thế nên bản thân hắn cũng quên mất mình từng có một cái tên. Dẫu sao, một cái tên không được ai gọi tới đâu còn ý nghĩa gì.

Hắn nuôi cổ từ nhỏ. Thế nhân tầm thường luôn ôm ấp nhiều nỗi phiền muộn cùng những khát khao vĩnh viễn không thể khỏa lấp, cổ trùng hắn nuôi vừa hay có thể thỏa mãn ham muốn của một vài người. Vì thế, mặc kệ hắn sống một mình giữa rừng Mê Vụ thăm thẳm, trước sau vẫn có vô số kẻ liều chết băng qua rừng rậm, đầm lầy, những mong cầu cho được một con cổ độc.

Kỳ Thiên có quy tắc riêng của mình, mỗi con cổ trùng giá mười đĩnh nguyên bảo. Không nói hai lời. Không có ngoại lệ.

Tuy vậy, giữa thế gian rộng lớn luôn tồn tại một con người có thể trở thành ngoại lệ của ai đó.

 

Sớm hôm ấy, hắn thấy Nguyên Bảo giữa một vũng bùn lầy. Nàng đã giãy giụa ở đó suốt một đêm, nửa thân dưới chìm trong nước bùn, đầu tóc rũ rượi, mặt mũi phờ phạc. Nàng ôm lấy một nhánh cây khô, ráng rướn thân trên lên, nước mắt hối hận và tuyệt vọng vây ngập tròng mắt.

Kỳ Thiên đại khái có thể hiểu được nỗi tuyệt vọng của nàng, nhưng hắn không biết rốt cuộc nàng đang hối hận điều gì.

Thoáng nghe tiếng bước chân chầm chậm, bình thản tiến về phía mình, Lý Nguyên Bảo dồn sức ngẩng đầu, khàn giọng cầu khẩn: “Cứu, xin cứu tôi với…”.

Cứu, xin cứu tôi với… Thế nhưng, nhìn thấy mặt Kỳ Thiên, những lời khẩn cầu vừa ra đến cửa miệng đã bị nuốt trọn trở lại.

Hẳn là vậy rồi. Kỳ Thiên hiểu rõ: cơ thể hắn trời sinh chứa độc trùng, cổ độc đã trở thành một phần thân thể, cùng chết cùng sống với hắn. Mỗi khi chúng lưu chuyển trong huyết quản hắn sẽ khiến lớp da bên ngoài nổi gồ lên, từng mảng vân xanh đen in hằn vằn vện khắp thân thể, hung tợn và đáng sợ.

Không ai có thể công nhận gương mặt như vậy là đẹp đẽ. Ngày còn nhỏ, hắn thường bị rủa là “yêu ma”, bị người trong dòng tộc xua đuổi, cha mẹ phải đêm ngày mệt nhọc bôn ba đến kiệt sức mất mạng cũng chỉ vì gương mặt ghê tởm gớm ghiếc này của hắn.

Kỳ Thiên nhìn nàng hồi lâu rồi thờ ơ quay lưng bỏ đi.

Đúng lúc ấy, một bàn tay run rẩy vươn ra tóm lấy chéo áo đen thẫm của hắn: “Cứu, xin cứu tôi với…”.

Ham sống là bản năng của loài người, dẫu cho cái cọc nàng có thể bám víu hiện tại có là quỷ quái yêu ma gì chăng nữa.

Kỳ Thiên giật mình, sau đó ngồi thấp xuống, vô cùng bình tĩnh tách từng ngón tay Nguyên Bảo đang siết lấy vạt áo mình ra. Động tác của hắn chậm rãi, bình thản, tựa như đang tỉ mẩn gột rửa bùn đất dính trên áo quần. Nguyên Bảo kinh hãi nhìn những đường vân loang lổ trên mu bàn tay hắn, vừa thấy động tác của hắn, nàng tuyệt vọng không cất lên lời.

“Cứu, xin cứu tôi với!”

Lúc Kỳ Thiên đi rồi vẫn nghe thấy tiếng nàng nức nở tuyệt vọng trong đầm lầy, bất lực van cầu được sống tiếp như một con cún nhỏ đáng thương: “Cầu xin anh, cứu, xin hãy cứu tôi…”.

Hắn hơi khựng lại một chút, quay đầu lại thấy gương mặt nàng nhạt nhòa nước mắt, phủ mờ tuyệt vọng. Hắn lạnh nhạt cực độ, gật đầu: “Ừ!”.

Cha mẹ mất sớm, Kỳ Thiên bơ vơ một mình, cuộc sống ấy đã dưỡng thành một thứ tính cách quái gở, kỳ dị hiện giờ của hắn. Hắn không phân biệt thiện ác: Lâu nay có rất nhiều người tìm tới hắn cầu lấy độc trùng, bất kể kẻ tìm tới là loại nào, chỉ cần đối phương có thể trả đủ tiền, hắn đều sẽ bán. Hắn không cứu người, cũng chẳng hại ai, hắn chỉ bán cổ.

Nhưng, thế gian này luôn lắm chuyện ngoài ý muốn.

 

Lúc Kỳ Thiên mang dây thừng quay lại tìm Nguyên Bảo, nàng đã hôn mê. Hắn ngẫm ngợi, cuối cùng tiến về phía Nguyên Bảo, lay nàng tỉnh dậy.

Giờ đây xương cốt khắp người Nguyên Bảo đau nhừ như bị ai nghiền vụn, nàng ngất lịm đi vì thật sự không thể chịu đựng thêm nữa. Phải tỉnh lại lúc này chắc chắn là một loại tra tấn khủng khiếp với nàng.

Nàng gắng hết sức mở mắt nhìn Kỳ Thiên phút trước bỏ đi giờ vừa quay lại, tuy gương mặt hắn vẫn xấu xí khiến người khác ghê hãi như vậy nhưng ánh mắt Nguyên Bảo đã sáng bừng lên: “Anh trở lại… cứu tôi?”.

Kỳ Thiên không đáp lời nàng, đến tận khi ánh mắt Nguyên Bảo tối dần, bàn tay loang lổ những đường vân xanh xám của hắn đột nhiên bóp chặt lấy má nàng.

Nguyên Bảo bị véo má, kinh hãi run rẩy, hai mắt trợn tròn ngơ ngẩn nhìn hắn.

Kỳ Thiên véo má nàng một lúc, lại hỏi: “Mặt tròn trịa bầu bĩnh thật, hẳn phải ăn nhiều thịt lắm mới thành như vậy được”. Đã lâu lắm rồi hắn chưa từng mở miệng nói chuyện với ai, giọng thật khò khè khó nghe, giống như tiếng lưỡi dao phay bằng kim loại chém nát khay sứ. Lúc ấy, hắn mở miệng lẩm bẩm một câu rồi tự giác ngậm miệng nín thinh.

Nguyên Bảo vẫn ngẩn người, nhưng thấy hắn hỏi một cách nghiêm túc, còn tính mạng bé nhỏ của mình đang nằm gọn trong tay hắn, nàng đành thành thật trả lời: “Trời sinh đã vậy, phu tử gọi đây là mặt bé mập”.

“Cảm giác… không tệ.”

Nguyên Bảo nhẫn nhục, nở nụ cười cứng ngắc: “Anh cứ nhéo thêm cũng được”.

Kỳ Thiên thật thà, cấu véo thêm vài cái nữa, đến tận khi hai má nàng cơ hồ đã sưng phồng lên, còn thấy nàng ấm ức mà hai mắt rơm rớm lệ, hắn mới giật mình khôi phục dáng vẻ bình thường rồi buông tay. Kỳ Thiên gỡ dây thừng, chuẩn bị cuộn quanh người Nguyên Bảo, Nguyên Bảo cảm động nước mắt lưng tròng, nhưng chỉ chút sau, khi Kỳ Thiên đem dây tròng đúng vào cổ nàng, nàng kinh hãi mặt mũi trắng bệch, hốt hoảng một tay túm chặt lấy tay Kỳ Thiên, tay kia cuống cuồng gỡ vòng dây đang quấn quanh cổ mình, kinh hãi hỏi: “Anh, anh định làm gì đây?”.

Kỳ Thiên ngẫm nghĩ một chút rồi đáp: “Câu lên”.

Câu? Sao cơ? Tròng dây vào cổ để câu nàng lên?

Nguyên Bảo cười cười sợ sệt: “Đừng đừng, đợi đợi đợi chút đã, tráng sĩ à… Tráng sĩ!”.

Vòng dây sít sao, hung hãn siết chặt lấy cần cổ mảnh mai của Nguyên Bảo. Gương mặt tái mét của nàng biến thành một sắc xanh tím nhợt nhạt, mười ngón tay cứng ngắc quắp lại thành trảo, riêng ngón trỏ không cam lòng mà chỉ thẳng vào Kỳ Thiên, hai mắt nàng sáng rực, ánh mắt như lệ quỷ xoáy sâu hoắm vào thân thể Kỳ Thiên. Kỳ Thiên giữ chặt một đầu sợi dây, dùng sức kéo bật lên, ráng cứu bằng được Nguyên Bảo ra.

Quả thực Nguyên Bảo đã được hắn cứu ra, nhưng cũng vì thế mà bị hành hạ hao mất nửa cái mạng.

Chọc chọc vào gương mặt bụ bẫm tròn trịa của cô gái trẻ đang hôn mê bất tỉnh, Kỳ Thiên cõng Nguyên Bảo lên, từng bước từng bước tiến về căn nhà gỗ khuất trong rừng sâu của mình.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Advertisements

Những tháng năm hổ phách (phần II) – chương 2.1

 

Chương 2

 

Tần Chiêu Chiêu còn nhớ, năm thứ hai trung học cũng là lúc thời kì hưng thịnh nhất của nhà máy không còn nữa.

Thập niên 90 của thế kỉ XX dưới tác động của chính sách Cải cách kinh tế toàn diện khiến nền kinh tế tập trung kế hoạch chuyển hướng sang nền kinh tế thị trường. Suốt quá trình chuyển đổi, hàng loạt nhà máy, xí nghiệp phá sản, công nhân viên chức thất nghiệp, tạm thôi việc, nghỉ không lương. “Công nhân mất việc” và “Nghỉ không lương” đã trở thành những danh từ riêng chỉ có trong thời kì này.

Thành phố công nghiệp bé nhỏ nằm trong lòng Giang Tây cũng bị ảnh hưởng của xu thế chung, 90% các nhà máy, xí nghiệp, hầm mỏ bị đình trệ, tạm ngừng sản xuất hoặc sản xuất cầm chừng. Tạm thôi việc cũng là chuyện công nhân viên chức các xí nghiệp ở đây không thể trốn tránh, một chuyện khiến người ta đau lòng.

Là nhà máy lớn của nhà nước, Nhà máy cơ kí Trường Thành không đến mức phá sản ngay nhưng cũng phải tạm ngừng sản xuất. Công nhân trong xưởng từng tốp từng tốp bị cho nghỉ không lương. Chẳng những tinh giảm biên chế mà bệnh viện, nhà máy, hàng quán thuộc nhà máy cũng dần dần đóng cửa; chi nhánh ngân hàng, bưu điện được rút về thành phố. Mẹ Tần Chiêu Chiêu bị cho nghỉ việc trước, mấy tháng sau phân xưởng của ba cô cũng thông báo ngừng sản xuất.

Tạm thôi việc có thể coi là tin dữ đối với rất nhiều công nhân, nhất là những người đã làm việc trong nhà máy một hai chục năm. Phải nghỉ việc ở tuổi này một một chuyện vô cùng khó xử; người lớn tuổi có thể lo lót xin về hưu non, người trẻ tuổi có thể đi học nghề khác kiếm kế sinh nhai. Nếu còn trẻ, bắt đầu lại từ đầu cũng không đến nỗi khó; chỉ khó với những công nhân chơi vơi, không đủ già để đạt đủ tiêu chuẩn xin về hưu, mà cũng không còn trẻ để dễ dàng chuyển qua nghề khác bắt đầu lại từ đầu. Đã hơn bốn chục tuổi, tuổi này mới đi tìm việc thật nói dễ hơn làm.

Đối với những gia đình cả nhà là công nhân nhà máy như nhà chị Tiểu Đan, chuyện này càng khó chấp nhận bởi đột nhiên cả nhà cùng thất nghiệp. Nhớ lại ngày ấy khó khăn lắm mới dành được suất vào làm trong nhà máy, trong lòng vui mừng nhường nào. Vẫn tưởng rằng vào được một đơn vị nhà nước, có được một chỗ làm tin cậy, ổn định là có thể thể yên ổn một đời. Ai ngờ được, nhà máy quốc doanh lớn như vậy cũng có ngày suy sụp? Một khi nhà máy suy tàn công nhân nào còn an ổn, tổ chim bị phá trứng còn nguyên vẹn được sao?

Cơn bão thôi việc không thể tránh khỏi cuối cùng lan tới Trường Cơ, công nhân mất việc ai nấy mặt mũi buồn rầu ảm đạm, ánh mắt mơ mơ màng màng không biết nên đi đâu về đâu.

Nửa đời làm việc trong nhà máy tới giờ cả hai vợ chồng Tần gia đều bị cho tạm nghỉ, trừ một trăm hai mươi đồng phí trợ cấp thôi việc mỗi người mỗi tháng ra, cả nhà không còn nguồn tài chính nào khác. Điều kiện Tần gia vốn đã không tốt, thêm lần này nữa đúng là càng họa vô đơn chí. Ngày ba nghỉ việc, ông ngơ ngẩn ngồi hút thuốc, hết điếu này đến điếu khác, căn phòng nhỏ ươm mùi khói. Còn mẹ nín lặng nằm trên giường cả ngày.

Tần Chiêu Chiêu biết thời gian này ba mẹ không vui nên đi học về liền một mình lao vào căn bếp nhỏ, giằng co đánh vật với xoong chảo nửa ngày, mồ hôi nhễ nhại mới chạy ra ngoài nói: “Ba mẹ, ra ăn cơm thôi!”

Đây là lần đầu tiên Tần Chiêu Chiêu tự mình nấu cơm, trước đó cô mới chỉ được mẹ dạy rang cơm, rán chứng mà thôi. Cơm cô nấu ra đương nhiên không ngon lành gì: cơm cháy khét, cải trắng xào quá lửa xém vàng, đậu hũ cháy đen cả, canh trứng cà chua nhiều muối mặn chát… Thế nhưng vợ chồng Tần gia lại ăn hết sạch, một miếng không chừa.

Tối hôm đó, chờ Tần Chiêu Chiêu ngủ rồi, Tần ba mới thận trọng nói với mẹ: “Từ giờ cuộc sống vất vả hơn, nhưng vì Chiêu Chiêu chúng ta phải nghĩ cách tiếp tục sống cho tốt, mình thấy có phải không?”

Tần mẹ nước mắt nhạt nhòa: “Ừ, chúng ta nhất định phải vượt qua ải này, vì con gái, nhất định phải ráng vượt qua.”

Phân xưởng ngừng sản xuất, ba cùng mấy bác trong nhà máy ra ngoài kiếm việc lặt vặt làm thêm. Chỗ này cần người lắp máy móc thì đi theo nửa tháng, chỗ kia cần người gia công sản phẩm thì qua làm năm ba ngày, làm xong nhận tiền công luôn. Mẹ nhờ người quen giới thiệu xuống chợ xin một chân trông coi tiệm áo ngủ.

Có khi vài ngày không ai thuê, cả nhà miệng ăn núi lở, mọi người trong nhà khó tránh tinh thần hoảng loạn. Ba liền cùng mấy chú bác tới chợ chuyên buôn bán vật liệu xây dựng phía nam thành phố làm công nhân bốc vác, giúp người ta dỡ hàng. Hàng hóa phần lớn là những rương gạch men nặng trĩu, vác những thứ này vô cùng mấy sức, tiền công lại rẻ, dỡ một tấn mới được năm đồng. Bởi vì đây là việc chân tay, chẳng cần kĩ thuật gì phức tạp nên trả công cực kỳ rẻ mạt.