Những tháng năm hổ phách 5.3

Khi Tần Chiêu Chiêu vào lớp năm, bất kể nam sinh hay nữ sinh cơ hồ đều mê mẩn một bộ phim hoạt hình – Thánh đấu sĩ “Saint Seiya“.

Tần Chiêu Chiêu cũng không ngoại lệ, cứ chiều tối là cô bé lại canh chừng để xem “Saint Seiya” trên truyền hình, đúng sáu giờ tối tivi sẽ phát một tập phim, gói gọn trong mười lăm phút. Mà phim thường kết đúng vào lúc gay cấn khiến người ta vô cùng háo hức. Hôm sau tới trường, đám con trai sẽ tụ tập lại một chỗ với nhau bắt chước Pegasus Seiya chòm Thiên Mã, Dragon Shiryū chòm Thiên Long… Còn các cô bé sẽ chụm đầu lại ríu rít bàn tán xem giữa Athena hay Hilda ai xinh đẹp hơn, hay mình thích ai nhất trong mười hai Thánh đấu sĩ mang áo giáp vàng.

Trong “Saint Seiya”, mười hai vị Thánh đấu sĩ vàng chỉ là các nhân vật phụ mà thôi. Trước khi chiếu phần có mười hai Thánh đấu sĩ mang áo giáp vàng, đám trẻ con vẫn vô cùng say mê hào hứng với năm nhân vật chính là Pegasus Seiya chòm Thiên Mã, Cygnus Hyoga chòm Thiên Nga, Dragon Shiryū chòm Thiên Long, Andromeda Shun chòm Tiên Nữ; Phoenix Ikki chòm Phượng Hoàng. Nhưng mười hai Thánh đấu sĩ giáp vàng vừa xuất hiện thì không biết bao nhiêu khán giả đổi dạ thay lòng, nhất là các cô bé. Thật ra đây cũng chẳng phải chuyện gì kì lạ, Thánh đấu sĩ hoàng kim quả thật là rất quyến rũ. Mu chòm Bạch Dương lịch lãm tao nhã, Shaka chòm Xử Nữ hoàn mỹ phiêu dật, Camus chòm Bảo Bình lạnh lùng cao ngạo nhưng không kém phần ôn nhu dịu dàng, Saga chòm Song Tử tổng hòa của cả thiện lương và tà ác, ngoài ra còn có Milo tàn bạo chòm Thiên Yết, Shura cuồng ngạo như chính chòm sao Ma Kết, Aldebaran chòm Kim Ngưu khẳng khái cương nghị, Aiolos trung thành của chòm Nhân Mã, cùng Aiolia hiện thân của chòm Sư Tử dũng cảm… Nhân vật không chỉ đẹp đẽ mà còn mỗi người một vẻ, không ai lẫn với ai, sao có thể trách các thiếu nữ không phát cuồng chứ?

Đến giờ series “Saint Seiya” đã trở thành anime kinh điển thuộc hàng tuyệt tác của Nhật, mặc dù xét cho kĩ thì cốt truyện cũng đơn giản, không có gì mới mẻ nhưng cảnh phim với những màn chiến đấu hoành tráng, tạo hình nhân vật đẹp đẽ tinh xảo, nhân vật cá tính sắc nét cùng những tình cảm huyết nhục thân thiết cảm động khiến câu chuyện luôn có sức hút mãnh liệt. Dẫu hơn hai mươi năm trôi qua nhưng đến giờ nó vẫn hấp dẫn vô số fan hâm mộ.

Ngày ấy, có một vấn đề mà mấy cô bé vẫn thường tụm lại bàn tán: ai xứng đáng là đại diện cho mười hai Thánh đấu sĩ giáp vàng? Đương nhiên được ủng hộ nhất vẫn là Mu chòm Bạch Dương và Shaka chòm Xử Nữ.

Các cô bé cùng công nhận người đẹp trai nhất trong mười hai hoàng kim đấu sĩ là Mu và Shaka, mặc dù Aphrodite chòm Song Ngư mới là người mang danh xưng “Đấu sĩ vàng đẹp trai nhất” nhưng nhân vật này lại đại diện cho phe ác nên không được hâm mộ nồng nhiệt như Mu và Shaka. Phần lớn con gái trong lớp đều thích Shaka hơn, còn Tần Chiêu Chiêu thì theo phe Mu. Cô bé cực kì thích Thánh đấu sĩ Mu tao nhã của chòm Bạch Dương, thích đến độ có tiền cũng không đi mua đồ ăn vặt mà dùng hết để mua ảnh dán Saint Seiya. Đa số các bạn khác trong lớp cũng giống cô bé.

Hạ Cầm cũng thích Mu, luôn hào hứng sưu tầm ảnh dán có hình Mu, nếu ai mua một tấm poster mới có một hình Mu mà cô nàng chưa có, chắc chắn cô nàng sẽ lấy luôn hình đó, có dán vào sách vở rồi cũng bóc ra. Bởi vì Hạ Cầm là “Nữ vương” trong lớp nên các bạn nữ khác dẫu tiếc vẫn phải chiều theo ý cô nàng.

Sau vụ giấy gói kẹo Thỏ Trắng, Tần Chiêu Chiêu đã rút ra được bài học, tuyệt đối không mang ảnh dán Saint Seiya của mình tới lớp, bị thiệt một lần nên khôn ra rất nhiều. Tiền tiêu vặt của cô không nhiều, chẳng mua được bao nhiêu tranh, đã ít mà còn bị người ta lấy mất chẳng phải càng không có gì hay sao.

Ngày đó poster dán tường thường có hai loại, loại nhỏ hai hào một tấm, còn có loại lớn năm hào một tấm. Poster năm hào sẽ to hơn một chút, nhân vật cũng rõ hơn, Tần Chiêu Chiêu thà “trữ khuyết vật lạm” thà có ít chứ không tiêu bừa, thường tích cho đủ năm hào rồi đi mua một tấm poster lớn, sau đó cẩn thận bóc từng hình một, dán vào trong sổ tay chép bài hát, từ từ thưởng thức.

 

Một trưa đi học về, Tần Chiêu Chiêu bắt gặp ba cũng vừa tan làm về, ông gọi Chiêu Chiêu lại, đưa tờ tạp chí cũ đang cầm trên tay cho cô bé xem và nói: “Ba có mua cái này cho con.”

Ba mua gì vậy? Tần Chiêu Chiêu không hiểu chuyện gì cứ thế nhìn ba lật từng tờ tạp chí, một trang lại một trang: “Ơ, rõ ràng ba kẹp vào đây mà, sao giờ lại không thấy nhỉ?”

Lật đến tờ thứ ba cuối cùng cũng thấy một tờ poster Saint Seiya nằm giữa cuốn tạp chí. Tần ba lấy ra đưa cho con gái: “À, đi làm về thấy người ta bán cái này bên đường nên tiện tay mua cho con một tấm, sau này con phải ngoan nghe lời nhé!”

Đột nhiên được ba mua ảnh dán cho là điều Tần Chiên Chiêu chưa bao giờ ngờ tới. Cô bé không biết ba vẫn thường để ý và nhớ như in những gì cô thích nên mới chủ động mua thứ này cho cô. Cứ tưởng tượng một người lớn bốn chục tuổi chen giữa một đám con nít đang vây lấy quán bán ảnh dán bên vệ đường bới bới lục lục… là một cảm giác ấm áp mềm mại lại dâng lên ngập lòng Tần Chiêu Chiêu. Cô bé ra sức gật gật: “Vâng, từ nay con sẽ nghe lời ba mẹ!”

Trước đây Taàn Chiêu Chiêu không thích ba mà chỉ gần gũi với mẹ, bởi vì ba thường không đối xử nhẹ nhàng với cô bé, hở ra một chút là mắng hoặc đánh. Lúc còn nhỏ cô không dám phản kháng lại, tới giờ lớn hơn chút tuy cô không dám cãi lại ba ra mặt nhưng vẫn thường cáu khỉnh trong lòng, một khi đã không vui vẻ cô bé sẽ làm ngơ coi như không biết ba vừa nói gì. Tấm ảnh dán này đã giúp cô bé nhận ra rằng ba thật sự rất yêu thương mình; một cảm giác mềm mại, dịu dàng xâm chiếm trái tim cô bé, mãi đến sau này cô bé mới biết đây là thứ cảm giác mà người ta vẫn gọi là “cảm động”.

Tần Chiêu Chiêu luyến tiếc không nỡ bóc tấm poster ra dán nên vẫn giữ nguyên như vậy cất đi, mỗi lần nhìn lại thấy ấm áp trong lòng.

 

Sau khi thu sưu tầm được vô số ảnh dán hình Mu, Hạ Cầm bỗng phát hiện ra một chuyện vô cùng trọng đại: “Các cậu có thấy cậu nhóc Thượng Hải ở khu “Trung Nam Hải” rất giống Aries Mu trong phim không? Hai người họ còn cùng tên nữa đấy![1]

Giống lắm sao? Một đám nữ sinh hiếu kì liền năm lần bảy lượt rủ nhau tìm sang khu “Trung Nam Hải” để ngắm thử Tần Mục. Giờ Kiều Mục đã lớn hơn nên không còn bị mẹ quản thúc nghiêm ngặt như ngày bé nữa, thường được xuống lầu tập đi xe đạp trong sân khu tập thể. Mấy cô nhóc vừa thấy cậu là tán thành “Đúng là giống thật!”

Thật ra Kiều Mục sao có thể giống với Hoàng kim đấu thánh sĩ Mu của chòm Bạch Dương được đây? Khi Mu lần đầu xuất hiện trong anime đã khiến bao người kinh diễm; một bóng độc ảnh gợi lên bốn chữ “thần giữa loài người”. Mu chẳng phải thần tiên mà còn cao hơn thế, mái tóc tím biếc tung bay trong gió, cặp mắt lục nhạt sắc lạnh, nốt chu sa điểm giữa trán càng làm tăng thêm khí chất như ngọc của anh. Có là thần tiên giữa nhân giới cũng chẳng được như vậy! Con người hoàn mỹ, tinh tế như vậy chỉ tồn tại trong thế giới hoạt hình ảo diệu, giữa nhân gian có được mấy người?

Sở dĩ mấy cô bé này có cảm giác Kiều Mục giống với Mu vì cậu nhã nhặn sạch bong, tao nhã hệt như Mu vậy. Tần Chiêu Chiêu chen giữa đám người, tranh thủ nhìn trái nhìn phải ngắm nghía Kiều Mục đứng cách không xa cũng nhận thấy quả là càng nhìn càng giống nhau.

Kiều Mục đang đạp xe trong sân, gần như chẳng có chút cảm giác nào với mấy cô bé đang núi ngoài cổng nhìn mình chỉ trỏ. Cuối cùng Hạ Cầm lớn gan cất tiếng gọi đùa: “Mục, Mục Mục ơi, Mục Mục….”

Kiều Mục dừng xe lại ngơ ngác nhìn mấy cô bé, hiển nhiên cậu không chắc có phải mấy cô bé kia đang gọi mình hay không nên chần chừ không biết có nên đáp lại không. Biểu hiện ngơ ngác của cậu thật rất dễ thương, mấy cô bé thấy vậy không nhịn được cười, Hạ cầm lại to gan hơn, vừa cười cười vừa gọi lớn hơn: “Mục Mục ơi, Mục Mục…”

Trên ban công tầng ba, mẹ Kiều Mục là Mục Lan nghe thấy tiếng láo nháo liền đi tới, ánh mắt đảo qua dưới lầu liền lập tức gọi con trai vào nhà. Cậu nhóc nghe lời quay gót vào nhà, Hạ Cầm mất hứng thở dài: “Đi mất rồi, thật chán chết!”

Sau này, các cô cũng có đi qua khu “Trung Nam Hải” vài lần nhưng rất khó có thể thấy Kiều Mục đạp xe dưới lầu, mà nếu có sẽ có cả mẹ cậu ở bên. Có Mục Lan ở đây, Hạ Cầm gan lớn nhất cũng không dám lỗ mãng, chỉ còn biết ngoan ngoãn kéo mấy cô bé còn lại quay đầu chạy lấy người.

Với mấy cô bé này chàng đấu sĩ Mu mang áo giáp vàng trong tivi quá xa vời, nhưng ngay cả chàng Mu bằng xương bằng thịt trong hiện thực này, thoạt trông gần trong tấc gang nhưng kỳ thực cũng xa tận chân trời.

 

 

[1] Trong tiếng Trung tên minhfAries Mu trong Saint Seiya được phiên âm thành chữ “Mục” giống với tên của Kiều Mục.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s