Mèo hoang 10.2

Một giờ sau.

Tô Di không hề ngạc nhiên khi nhìn thấy Hạm trưởng xuất hiện ngay trước mắt mình. Có vẻ như vị quân y lão thành chăm sóc vết thương cho cô đã nhìn Hạm trưởng bằng ánh mắt không thể khinh bỉ hơn, hoặc cũng có thể là do đám đàn ông đứng lố nhố bên ngoài khoang thuyền kia đã hảo tâm xin Hạm trưởng giúp cô nên lúc này, tuy Hạm trưởng vẫn nhìn cô bằng thái độ khinh miệt nhưng không còn khắc nghiệt như trước nữa.

“Cô cũng có bản lĩnh đấy chứ!” Anh ta nhìn khuôn mặt sưng vù của cô, khẽ “hừ” lạnh một tiếng.

Cô không rõ anh ta đã biết những gì về mình, chỉ đành uyển chuyển đáp lời: “Tôi làm tất cả cũng vì muốn trở thành một phi công xuất sắc.”

“Nói chung, cô cứ cẩn thận cho tôi!” Anh ta hung tợn nói. “Bất cứ lúc nào cô tỏ ra yếu đuối, tôi cũng sẽ tống cô ra khỏi đây. Ngoài ra…”

Trong lòng cô vừa vui vẻ, lại nghe thấy anh ta nghiêm khắc nói thêm: “Tôi không cần biết cô với đám đàn ông ngoài kia làm loạn cái gì, nhưng thứ nhất, tuyệt đối không được mang thai, thứ hai, tuyệt đối không được xảy ra chuyện tranh cãi nam nữ.”

“Hạm trưởng yên tâm!” Tô Di cũng nghiêm mặt nói. “Hai việc ngài vừa nói tuyệt đối không thể xảy ra.”

Thế là phương pháp đặc biệt mà Tô Di sử dụng đã khiến kẻ tự xưng là không bao giờ thu nhận phụ nữ và đồ vô dụng hôm nay lại giữ cô ở lại chiến hạm Chiến Hoàng mạnh nhất Liên minh này.

Cũng may mà Lăng Tranh ra đòn tương đối nương tình nên Tô Di chỉ bị xây xước bên ngoài, không có vết thương nào ảnh hưởng tới gân cốt. Ba ngày sau, cô đã miễn cưỡng có thể đi lại được, liền theo chân đám đàn ông gia nhập buổi huấn luyện. Ba ngày này, cô cũng đã tỉ mỉ quan sát những người đàn ông đó. Đa số bọn họ đều xuất thân từ tầng lớp thường thường bậc trung, được hưởng trọn nền giáo dục, bản tính hết sức chính trực.

Tuy trước nay đi theo Hạm trưởng không hề được tiếp xúc với con gái nhưng bọn họ cũng chỉ dám nhìn ngắm Tô Di, ai to gan hơn thì trêu chọc cô vài ba câu, tuyệt nhiên không có biểu hiện thô tục hay ánh mắt nhuốm đầy dục vọng. Cô phải ở chung với bọn họ trong ký túc xá phi công nhưng chưa một ai có những cử chỉ không an phận với cô. Có lẽ bọn họ đã được Hạm trưởng giáo huấn rất rõ ràng về chủ nghĩa đàn ông nên ai cũng quan tâm săn sóc cô hết mức.

 

Hôm nay là ngày đầu tiên cô được vào phòng huấn luyện phi công, đám đàn ông liền mỉm cười khích lệ.

“Ngồi bên cạnh tôi nhé, Tiểu Di.”

“Như vậy sao được, cái ghế đó cứng lắm!” Có người vẫy tay với cô, trêu: “Lại đây, ngồi lên đùi tôi đây này!”

Lý Tích Trung vẫn luôn duy trì khoảng cách an toàn đối với cô nên lúc này, đương nhiên cũng không ra mặt. Chỉ có Lăng Tranh ngồi ở hàng ghế đầu, dõi ánh mắt khinh bỉ nhìn quanh một lượt rồi đứng lên, nói to: “Tất cả câm miệng cho tôi! Tiểu Di, lại đây!”

Tô Di nghe lời anh ta, ngồi xuống hàng ghế đầu. Lăng Tranh không ngồi mà đi thẳng lên đài chỉ huy. “Được rồi! Thu hết ánh mắt dâm loạn nhìn Tô Di của các người lại cho tôi!”

Mọi người cười vang, còn Tô Di thoáng có chút giật mình. Cô không nghĩ một người trẻ tuổi như Lăng Tranh mà đã là Đội trưởng không quân rồi. Đúng là cô có mắt không tròng.

Tựa hồ cảm nhận được ánh mắt của Tô Di, khóe miệng Lăng Tranh khẽ nở nụ cười. “Tiểu Di, đừng nhìn tôi như vậy. Nếu như cô thực sự có hứng thú với tôi thì đợi đến lúc kết thúc buổi huấn luyện, cứ một mình tới tìm tôi nhé!”

Đám đàn ông càng hưng phấn hơn. Gã ngồi hàng ghế đầu bên cạnh cô thấp giọng nói: “Tính Lăng Tranh thích nói đùa thế đấy! Tiểu Di, cô đừng tỏ ra căng thẳng, huấn luyện tuy nghiêm ngặt nhưng bọn tôi nhất định sẽ giúp đỡ cô.”

Tô Di ngẩng đầu, cảm kích nhìn anh ta, mỉm cười nói: “Tôi thực sự không biết phải cảm ơn các anh thế nào.”

Đây là câu nói thật lòng. Trong lòng cô vừa vui thích vừa hồi hộp, cô chăm chú nhìn về phía Lăng Tranh đang nghiêm túc đọc bản tóm tắt phi hành. Cuộc sống không quân của cô bắt đầu từ đây. Linh cảm mách bảo cô rằng, đi theo đám người này, cô sẽ gặp được nhiều may mắn và thuận lợi. Cho dù cô vẫn chưa có được sự tự do, nhưng vận mệnh của cô đã ít nhiều có sự thay đổi giữa thế giới tăm tối và bí bách này.

Những tháng năm hổ phách 4.1

Chương bốn

 

Kì hai năm lớp một, nhà trường tổ chức cho các lớp đi dã ngoại mùa xuân, giáo viên nhắc nhở học sinh chuẩn bị lương khô và mang theo nước.

Những cô cậu học trò lớp một lần đầu tiên được tham gia hoạt động tập thể như vậy nên ai nấy đều hào hứng về nhà giục ba mẹ chuẩn bị đồ ăn cho chuyến dã ngoại. Các cô nhóc, cậu nhóc nhân dịp này tranh thủ “đề đạt nguyện vọng” được ăn những món ngon lành mà bình thường chẳng mấy khi có cơ hội động tới. Tần Chiêu Chiêu hi vọng mẹ sẽ mua bánh mỳ hoặc bánh ngọt để cô mang theo.

Ngày ấy đồ ăn lót dạ thường thấy ở vùng Trường Cơ là những món làm từ bột mỳ, bột gạo như bánh bao, màn thầu, bánh mỳ hấp… Màn thầu, bánh mỳ hấp một hào một chiếc, bánh bao đường giá một hào hai, bánh bao thịt bán một hào bảy. Ngoài những món này còn có bánh trứng gà bán theo cân cao cấp hơn một chút, bánh trứng nướng vàng ruộm, mềm mại vừa thơm vừa ngon, Tần Chiêu Chiêu rất thích, nhưng nhà chẳng mấy khi mua. Thỉnh thoảng có mua nửa cân mẹ cũng chỉ cho cô mỗi lần một hai chiếc, ăn xong vẫn còn thòm thèm. Vì chẳng bao giờ được ăn đến đã nghiền nên ngày còn nhỏ Tần Chiêu Chiêu luôn thầm nghĩ: Đợi sau này lớn lên kiếm được tiền, nhất định phải mua thật nhiều bánh trứng gà, ăn đến no căng bụng mới thôi.

Ít lâu sau bánh mỳ bánh ngọt kiểu Tây và bánh bông lan bắt đầu xuất hiện ở khu Trường Cơ. Bánh mỳ năm hào một chiếc, thoạt nhìn thấy vừa to vừa tròn nhưng căn bản không thể no bụng được, ăn rồi cũng chẳng khác chưa ăn là bao. Bánh ga tô phủ kem trắng xóa nhỏ hơn hẳn bánh mỳ nhưng giá đắt gấp đôi – một đồng một chiếc. Tính toán chi li ra người lớn chắc chắn sẽ không bao giờ bỏ chừng đó tiền để mua đồ ăn vặt lấp bụng cho con trẻ, thật là chẳng hợp lý chút nào.

Nhưng bọn trẻ lại rất thích những loại bánh trái này; bánh mỳ, bánh ga tô thơm thật là thơm! Bọn chúng cũng giống Tần Chiêu Chiêu, mỗi khi thấy chiếc xe nhỏ bán bánh ga tô đẩy qua là đứng giạt sang một bên hít hà không ngừng. Không được ăn nhưng được ngửi hương thơm ngọt ngào cũng tốt rồi.

Có lần chị Tiểu Đan mua một chiếc bánh ga tô ăn thử. Anh trai chị Tiểu Đan là anh Tiểu Cương, mười bảy tuổi tốt nghiệp trung học năm ngoái, vừa kịp đợt cuối cùng chính sách thay thế[1] nên được nhận vào học nghề ở nhà máy Trường Cơ thay thế vị trí công tác của mẹ. Tiểu Cương đi làm mỗi tháng có vài chục đồng tiền lương trong tay, tuổi còn trẻ nên chi tiêu rất hào phóng, thỉnh thoảng lại cho cô em gái mới học cấp hai một hai đồng tiêu vặt. Cái thời chỉ cần vài hào đã có thể mua được vô số đồ ăn vặt thì một cô nhóc có vài đồng để tiêu vặt đúng là “tiểu phú ông”. Tần Chiêu Chiêu cực kỳ hâm mộ chị Tiểu Đan, còn ao ước có được anh trai như anh Tiểu Cương thì thật tốt.

Thấy chị Tiểu Đan mua một miếng bánh gatô, Tần Chiêu Chiêu thèm lắm, nhịn không được đành chìa một bàn tay nhỏ xíu hướng về phía chị, năn nỉ đáng thương: “Chị Tiểu Đan ơi, cho em ăn cùng được không? Một miếng nhỏ thôi cũng được ạ.”

Bởi vì dễ dàng có tiền nên chị Tiểu Đan cũng không hề nhỏ mọn, bẻ ngay một góc bánh lớn đưa cho Tần Chiêu Chiêu.

Đây là lần đầu tiên Tần Chiêu Chiêu được ăn bánh gatô, cảm thấy ngon hơn hẳn bánh bao, màn thầu hay bánh mỳ hấp thường ngày, thậm chí cả bánh trứng gà cũng không ngon bằng. Bánh bông lan cũng làm từ bột mỳ vì sao lại mềm, thơm, ngọt đến vậy? Tần Chiêu Chiêu rất mong ngày nào cũng được ăn bánh bông lan, không phải ăn bánh bao, màn thầu hay bánh mỳ hấp nữa. Ngày nào cũng được ăn thì chắc chắc là không được, chỉ cần có thể ăn thêm lần nữa là tốt lắm rồi. Thế nên lần này cô bé tranh thủ “đề đạt yêu cầu” với mẹ, mẹ cũng chiều ý, mua cho cô bé hai chiếc bánh bao và một miếng bánh ga tô nhỏ, cô bé cực kỳ vui vẻ lên đường.

Bữa cơm dã ngoại lần đó của bọn trẻ cũng không khác biệt nhau là mấy, đồ lót dạ quanh quẩn chỉ có những món làm từ bột mỳ bột gạo như bánh bao, màn thầu, bánh trứng…, ăn vặt không có gì khác ngoài kẹo hoa quả, mứt vỏ hồng [2], ô mai bột, các loại hoa quả thông thường. Trẻ con nhà nào cũng lớn lên nhờ mấy thứ này.

Nhưng có một cậu bạn lớp 1.2 có mang thêm một món đồ rất lạ. Ba cậu là cán bộ thu mua của nhà máy, thường xuyên được đi công tác, vì thế hay mua đặc sản các vùng về làm quà. Hôm ấy, cậu nhóc mang theo một hộp xoài được đóng gói rất đẹp, nom cậu thật oai phong. Hộp hoa quả này khiến cả lớp 1.2 xao động bởi nó sang hơn hẳn những loại hoa quả đóng trong bình giả thủy tinh được bày bán tại mấy hàng tạp hóa trong nhà máy. Khi ấy đồ hộp là một thứ xa xỉ phẩm, người bình thường mấy ai dám mua ăn, huống chi đây còn là xoài đóng hộp nữa. Xoài vốn là loài cây sinh trưởng ở vùng nhiệt đới, giữa cái xứ nửa tỉnh nửa quê như Trường Cơ mấy người đã từng được thấy quả xoài thật ra sao, huống hồ đây chỉ là một đám con nít sáu bảy tuổi chưa trải sự đời? Đám con trai lớp 1.2 vây lấy cậu nhóc, mồm năm miệng mười tranh giành cãi cọ: “Tả Chí Binh, cho tớ xin một miếng, Tả Chí Binh cho tớ một miếng nhé!”

Tả Chí Binh rất oai phong cất tiếng giữa đám nhóc ồn ào: “Đừng cãi nhau nữa, còn chưa mở hộp mà.”

Nhờ giáo viên mở hộ hộp xoài, Tả Chí Binh khẳng khái mời thầy cô ăn thử trước, giáo viên cũng chẳng khách khí đồng ý ngay. Giáo viên ở trường tiểu học Trường Cơ không mấy người được đào tạo sư phạm chính quy, đa số đều là người nhà của nhân viên nhà máy đã tốt nghiệp cấp hai, cấp ba được nhận vào đứng lớp. Giáo viên không trẻ nhưng trải đời cũng chẳng bao nhiêu, lần đầu có dịp được biết mùi vị trái xoài đóng hộp đương nhiên sẽ chẳng giả vờ khách khí mà từ chối.

Hơn bốn chục năm sống trên đời lần đầu tiên vị giáo viên biết tới đồ hộp không khỏi cảm khái: “Trẻ con bây giờ thật sung sướng, còn nhỏ như vậy đã có đồ ngon mà ăn.”

Hộp xoài căn bản không đủ để chia cho ngần đó người, Tả Chí Binh đành phải quyết định xem ai may mắn được ăn. Cậu ưu tiên chiếu cố tới những bạn bè chơi thân trong lớp, vô cùng oai phong xướng tên từng người: cho cậu một miếng; cậu… cậu… cả cậu nữa… mỗi người một miếng.

Những đứa nhóc được gọi tới tên sung sướng vạn phần, người không được mời buồn bã ỉu xìu. Tần Chiêu Chiêu đứng một bên xem từ đầu đến cuối, cô không học cùng lớp Tả Chí Binh, cũng không thân thuộc gì lắm, chắc chắn chẳng có phần, nhưng lại tiếc rẻ không muốn tránh đi.

Mỗi người một miếng, hộp xoài nhanh chóng hết veo, vỏ hộp không được giáo viên trưng dụng nốt, nói rằng mang về đựng lá trà. Tần Chiêu Chiêu nuốt nước miếng tránh sang một bên, bánh gatô bơ trong miệng không còn ngọt thơm như trước nữa vì bao tâm tư của cô bé đều dành cả vào hộp xoài. Ôi, sao ba cô không phải là cán bộ thu mua vậy? Được như thế cô sẽ có xoài đóng hộp để ăn rồi, tốt biết bao!

 

[1]Chính sách thay thế: Chính sách được Trung Quốc thực hiện phổ biến vào thập niên70, 80 thế kỷ XX nhằm thu xếp ổn định cho các nhân viên già yếu và bố trí việc làm cho thanh niên, theo đó khi các viên chức già từ chức hoặc về hưu thì con cái của họ được nhận vào biên chế thay vị trí của cha mẹ.

[2] Mứt vỏ hồng: loại đồ ăn vặt được chế biến từ các loại mứt táo, thường ở dạng cuộn hoặc dạng phiến mỏng có màu đỏ tươi rất đẹp. Mứt vỏ hồng vị chua dịu kèm ngọt thanh, hương thơm đặc biệt, có tác dụng hỗ trợ tiêu hóa, khai vị kiện tì nên được cả trẻ con và người lớn ưa thích.