Luôn có người đợi anh 2.2

Liên Gia Kỳ im lặng như hóa đá, chẳng hề biểu lộ chút cảm xúc nào. Mãi sau, anh ta mới chậm rãi lên tiếng: “Thực ra, nếu tách ba chữ ‘con nhà giàu’ ra thì chuyện này là một vụ tai nạn giao thông bình thường. Nhưng nếu thêm chủ ngữ ‘con nhà giàu’ thì dường như tính chất câu chuyện lại hoàn toàn khác. Với điều này, tôi chỉ muốn nói một câu, dù người lái xe gây tai nạn là ai, họ đều phải chịu trách nhiệm trước pháp luật như nhau. Không thể vì là con nhà giàu đâm xe vào người khác thì tự nhiên họ trở nên đáng ghét hơn, không thể nào dung thứ.“

Câu trả lời của Liên Gia Kỳ nói về đạo lý mọi người đều bình đẳng trước pháp luật, khiến không ít người nghe gật đầu tán đồng. Nhưng Điền Điền lại nhếch môi cười lạnh lùng mỉa mai: “Anh Liên, vậy tôi lại hỏi một câu nữa. Rất nhiều vị công tử con nhà giàu vì gia đình có tiền, trong đầu lúc nào cũng có tư tưởng ‘tiền có thể giải quyết được tất cả’. Họ hoàn toàn không hề coi trọng tính mạng của người khác, họ lái xe quá tốc độ gây náo loạn trong thành phố khiến đường phố biến thành đường đua, đâm chết người cũng chẳng hề quan tâm, còn nói cùng lắm đền tiền là được. Xin hỏi anh Liên, anh nghĩ thế nào về những lời nói ngông cuồng như vậy?“

Liên Gia Kỳ lại im lặng một lát, chẳng hề tỏ chút cảm xúc gì, nhìn như thể vô cùng bình tĩnh nhưng đôi lông mày rậm của anh ta đã bất giác chau lại. Thấy Điền Điền từng bước dồn ép mình, ánh mắt anh ta trở nên vô cùng phức tạp, vừa tức giận vừa lo lắng, vừa phiền não vừa bực tức, lại chẳng biết làm gì, nhưng anh ta vẫn cố gắng giữ giọng bình tĩnh: “Lời nói đó tất nhiên là hoàn toàn sai.“

“Nói như vậy, anh Liên tuyệt đối không tán đồng với cách nghĩ đó, đúng không?“

Câu hỏi này khiến Liên Gia Kỳ không thể phủ nhận được. Tuy biết là Điền Điền đang nhằm vào mình nhưng anh ta chỉ có thể gật đầu một cách bị động: “Đương nhiên là vậy.“

Tất cả các phóng viên nghe Liên Gia Kỳ nói như thế đều không hẹn mà gặp cùng gật đầu tán thành. Trong nháy mắt, Điền Điền đã nhận thấy điều đó và càng nhấn mạnh từng câu từng chữ hỏi tiếp: “Nếu anh Liên đã không tán đồng, vậy thì tại sao cũng làm ra chuyện tương tự như vậy? Tám năm trước, anh đã lái xe quá tốc độ đâm chết một người vô tội trên đường Xuân Quang, sau đó không phải cũng dùng tiền để giải quyết mọi chuyện sao?“

Câu nói đó như quả bom nổ bùng lên khiến cả căn phòng náo loạn. Tiếng kinh ngạc rộ lên như tiếng ếch kêu sau cơn mưa. Trong những âm thanh hỗn tạp đó, các phóng viên dồn dập hỏi:

“Anh Liên, đây có phải là sự thật không?“

“Anh Liên, có phải thật sự anh đã lái xe quá tốc độ đâm chết người không?“

“Anh Liên, anh có thể giải thích một chút về sự việc xảy ra tám năm trước không?“

“Anh Liên…“

Tình hình đã nằm ngoài tầm kiểm soát khiến người đàn ông đứng trước Liên Gia Kỳ bức xúc thật sự. Anh ta bị kích động đến mức lập tức cởi một chiếc giày thể thao của mình đập mạnh vào Liên Gia Kỳ mà quát lớn: “Liên Gia Kỳ, đồ ngụy quân tử. Nói thì hay như hát vậy! Hãy chết quách đi!“

 

Buổi phỏng vấn tối hôm đó kết thúc trong tình trạng hỗn loạn.

Chiếc giày của người đàn ông kia đã đập trúng đầu Liên Gia Kỳ. Chắc là rất đau. Anh ta chao đảo một chút, sau đó ôm đầu rời khỏi đó dưới sự hộ tống của nhân viên bảo vệ. Anh ta rời đi trong nỗi tuyệt vọng và xấu hổ. Ánh đèn flash đuổi theo trong suốt quãng đường.

Điền Điền và Hoắc Khởi Minh cũng nhân lúc hỗn loạn rời khỏi hiện trường. Ra khỏi cửa, mặt Hoắc Khởi Minh không che giấu vẻ hớn hở: “Tối hôm nay, Liên Gia Kỳ đã thật sự mất mặt rồi. Điền Điền, phong thái đường hoàng của cậu ta trong buổi phỏng vấn đã bị cô đạp đổ hoàn toàn đấy.“

“Tối nay, tôi đến là muốn vạch trần bộ mặt giả dối của anh ta, để mọi người đều biết được thực sự anh ta là con người như thế nào.“

“Vậy cô đã làm quá tốt rồi. Tối nay, cậu ta đã thật sự mất mặt, lại còn bị người ta đập giày vào đầu. Cô cảm thấy vui chứ?“

“Đương nhiên rồi. Vạch được bộ mặt thật của một kẻ ngụy quân tử, tôi vui mừng lắm chứ!“

“Chuyện vui như thế này, nhất định chúng ta phải đi chúc mừng mới được. Đi tìm chỗ nào đó uống chút gì được không? Tôi mời.“

Do dự một lát, Điền Điền lắc đầu: “Để hôm khác đi. Tối nay tôi ra ngoài, mẹ tôi đã dặn phải về sớm. Bà nói con gái chơi ở bên ngoài quá khuya sẽ không tốt.“

“Cũng được. Dù sao bây giờ cũng là kỳ nghỉ. Hôm khác, tôi hẹn cô đi chơi cả ngày nhé! Vậy tôi đưa cô về nhà trước. Lần này, cô đừng từ chối nữa đấy. Cô thân gái một mình về nhà buổi tối không an toàn đâu.“

Điền Điền nghĩ ngợi một lát rồi cũng đồng ý. Cô nói địa chỉ nhà mình cho anh ta biết. Hoắc Khởi Minh lái xe đưa cô về tận chân tòa nhà. Anh ta còn muốn đưa cô lên nhưng cô vội cảm ơn rồi từ chối: “Không cần đâu. Tôi tự lên được rồi. Anh mau về đi. Cảm ơn anh tối nay đã đưa tôi về.“

Nếu để Hoắc Khởi Minh đưa về tận cửa nhà, cô sẽ phải lịch sự mời anh ta vào chơi. Mà đứng dưới lầu cô thấy đèn nhà mình đã tắt, chắc mẹ cô đã đi ngủ rồi. Cô không muốn làm bà thức giấc. Có lẽ Hoắc Khởi Minh cũng hiểu được ý cô nên không cố nài ép nữa, lái xe rời đi.

Điền Điền một mình đi cầu thang bộ lên nhà. Khi còn một tầng nữa là lên đến nơi thì cô đột ngột sững lại, vì cô nhìn thấy có một người đang đứng ở góc cầu thang.

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s