Những năm tháng hỏ phách 2.1

Chương hai

 

Lúc trước từng nhắc qua, phòng ốc của khu tập thể nhà máy Trường Cơ phần lớn được xây dựng từ những năm 60, chủ yếu là nhà cấp bốn; nhưng giữa một loạt những căn nhà cấp bốn thấp nhỏ lè tè vẫn có vài tòa nhà bốn tầng mới xây nhô lên lẻ loi như hạc giữa bầy gà. Căn nhà hai phòng ngủ, một phòng khách diện tích không lớn lắm, nhưng chim sẻ có nhỏ vẫn đủ ngũ tạng, nhà nhỏ vẫn đầy đủ tiện nghi, có phòng bếp và nhà vệ sinh khép kín, so với điều kiện ngày đó thì đúng là kiểu nhà đẹp khó gặp. Những căn nhà mới xây thế này thường chỉ dành cho cán bộ cao cấp của nhà máy, vài căn được phân cho nhân viên lão thành cống hiến lâu năm hoặc những công nhân nhận được danh hiệu Chiến sĩ thi đua cấp thành phố. Viên chức bình thường bụng đầy tức tối nhưng chẳng biết làm gì, đành nửa đùa nửa thật gọi đó là khu “Trung Nam Hải”[1].

Khu tập thể của nhà máy xây men theo một triền núi nhỏ, khu “Trung Nam Hải” nằm ở lưng chừng núi còn căn nhà cấp bốn của Tần Chiêu Chiêu ở trên đỉnh núi. Vì địa thế cao lại nằm ở khu tận cùng bên trái nên nhà cô cách khá xa những ngôi nhà còn lại trong cùng dãy nhưng tương đối gần khu “Trung Nam Hải” nếu không muốn nói là gần như láng giềng. Có điều, vẫn còn một bức tường gạch đỏ chắn ngang giữa hai khu nhà, giống như ngân hà chia cách nhân gian và thiên đường. Bên kia bức tường là “thiên đường” nơi lãnh đạo nhà máy cư ngụ, bên này là “nhân gian” của những người lao động phổ thông.

Cũng không nhớ rõ được từ khi nào mà Tần Chiêu Chiêu bắt đầu thấy từng đợt những tiếng nhạc tuyệt diệu thoát khỏi khu “Trung Nam Hải” tìm tới bên kia tường. Tần Chiêu Chiêu thấy tiếng đàn thật êm tai mới tò mò hỏi mẹ đây là tiếng gì vậy, mẹ nói với cô bé đây là tiếng đàn organ, Giám đốc Kiều mới mua một cây organ cho con trai luyện đàn.

Tần Chiêu Chiêu hết sức thèm muốn: “Mẹ à, con cũng muốn được học đàn organ.”

Mẹ cô bé cười khổ lắc đầu. Nửa sau thập niên 80 của thế kỷ XX, đàn organ hiện đại vượt ngàn dặm xa xôi du nhập vào Trung Quốc, trở thành thứ đồ chơi được ưa chuộng hàng đầu lúc bấy giờ. Chỉ có điều, giá đàn organ rất đắt, học phí cũng không hề rẻ, những gia đình công nhân ăn lương nhà nước thu nhập chỉ tầm tầm lại phải phụng dưỡng hai bên cha mẹ già cả ở quê như vợ chồng họ Tần căn bản không thể chiều theo sở thích học đàn của con gái được. Thế nên bất kể Tần Chiêu Chiêu có ngang ngạnh, khóc lóc vòi vĩnh đến đâu thì cũng không thể nào đạt được ước muốn. Cuối cùng, vì cô bé làm ầm ĩ quá khiến ba nổi giận, cô bé bị ông lôi qua một bên, hung hăng quất cho vài cái: “Ba mày còn chưa chết đâu, khóc cái gì mà khóc?”

Nhận mấy roi từ đôi tay rắn chắc như khối thép của ba, Tần Chiêu Chiêu đau đớn khóc ré lên. Nghe tiếng con khóc, Tần mẹ không khỏi xót ruột ngăn lại: “Mình làm cái gì vậy? Con nó muốn học đàn, mình không thỏa nguyện được cho con thì thôi, sao còn nhẫn tâm đánh đập nó như thế?”

Ba cô tức giận thở hổn hển: “Phải rồi, là tôi không thỏa nguyện được cho con gái. Ai bảo tôi không phải là Giám đốc chứ! Nó cứ việc đi tìm Giám đốc Kiều xin ông ấy nhận làm con, thế là được học đàn rồi đấy!”

Tần Chiêu Chiêu còn nhỏ không hiểu chuyện, cứ ngỡ những lời ba nói trong lúc tức giận là thật, rằng có thể tùy tâm nguyện mà chọn ba. Cô bé không khỏi ôm trong lòng uất ức với mấy roi của ba, nước mắt nước mũi giàn giụa, ôm mặt thít thít một mình chạy thẳng tới nhà Giám đốc Kiều.

Trước đó cô bé chưa từng tới nhà Giám đốc Kiều, nhưng khi lách mình qua hàng rào gạch đỏ quanh khu “Trung Nam Hải”, men theo tiếng đàn organ du dương, cuối cùng cô bé cũng tìm được căn nhà cần tìm, giơ tay gõ nhẹ cốc cốc cốc.

Người mở cửa chính là Phó giám đốc Kiều Vĩ Hùng trẻ trung, khỏe mạnh. Năm nay ông mới được thăng chức Phó giám đốc, quả là hoạn lộ vô cùng rộng mở, tiền đồ xán lạn. Gương mặt ông thoáng lộ chút kinh ngạc khi thấy vị khách bé nhỏ đứng bên cửa. Tuy lâu nay vẫn có rất nhiều khách khứa viếng thăm nhà ông nhưng một cô bé nhỏ thế này thì đây là lần đầu tiên. Cô bé nhỏ xíu, gương mặt ửng hồng như táo chín, ngẩng đầu giương hàng mi dài ngấn nước, sợ sệt cất tiếng hỏi: “Bác à, bác có phải Giám đốc Kiều không ạ?”

Giám đốc Kiều càng ngạc nhiên: “Phải rồi, là bác đây. Bạn nhỏ, cháu tìm bác có chuyện gì sao?”

“Giám đốc Kiều, bác làm ba cháu được không ạ?”

Một câu này của Tần Chiêu Chiêu đã kéo phu nhân của Giám đốc Kiều chạy ra xem. Phu nhân hiện tại của Giám đốc Kiều kém âm chừng mười tuổi, bà không phải vợ cả mà được gả vào sau khi người vợ kết tóc của ông mất. Lúc ấy, cô con gái của Kiều Vĩ Hùng và người vợ trước là Kiều Diệp đã mười lăm tuổi, bà cũng sinh được cho ông một cậu con trai mập mạp. Kiều Diệp không hợp tính mẹ kế, sau khi tốt nghiệp trường kỹ thuật vào làm trong nhà máy đã mau chóng tìm đối tượng rồi kết hôn và dọn ra ở riêng, vì vậy căn nhà rộng lớn này chỉ còn lại ba người. Thoáng nghe cô bé xa lạ nào tìm tới cửa nói gì mà “xin nhận ba” khiến Giám đốc phu nhân không khỏi sửng sốt vạn phần nhất định phải chạy qua xem rõ ngọn ngành. Thấy một cô bé nước mắt nước mũi đang thút thít, bà dịu dàng hỏi: “Cháu là con nhà ai vậy? Sao lại đột nhiên chạy tới tìm chúng ta thế này? Sao cháu lại muốn làm con Giám đốc Kiều vậy? Ba con đâu?”

“Ba cháu không cho con học đàn organ, ông ấy còn bảo muốn học thì tới xin Giám đốc Kiều nhận làm con. Giám đốc Kiều ơi, cho cháu làm con gái bác được không? Cháu rất muốn được học đàn.”

Vợ chồng Giám đốc Kiều sợ run, liếc nhau không nói được lời nào. Tần Chiêu Chiêu giương ánh mắt mong đợi nhìn họ, trên gương mặt nhỏ nhắn tràn đầy những nét đáng thương.

Tiếng đàn trong nhà chợt ngừng. Một cậu nhóc xem chừng không lớn hơn Tần Chiêu Chiêu bao nhiêu đi tới tò mò nhìn cô bé. Tần Chiêu Chiêu còn dùng ánh mắt hiếu kì gấp chục lần trông lại cậu nhóc. Bởi vì cậu nhóc này hoàn toàn khác biệt đám con trai Tần Chiêu Chiêu vẫn gặp trước giờ. Cậu ta sạch bong, từ đầu đến chân vô cùng sạch sẽ không nhuốm hạt bụi nào. Trên người, áo sơ mi trắng muốt tựa mây, quần yếm thuần một sắc lam tựa trời xanh, nhìn thế nào cũng thấy thuận mắt.

Đám con trai lớn lên ở những chốn nửa phố nửa quê như khu Trường Cơ phần lớn đều chạy nhảy khắp nơi như bầy khỉ con. Đứa nào đứa nấy trông thật bẩn thỉu, bùn đất bê bết đầy mặt, đầy đầu. Quần áo trên người cứ bẩn đem giặt rồi lại bẩn, cuối cùng giặt tới bạc không còn nhận ra màu sắc gì nữa. Còn như cậu nhóc sạch sẽ chỉn chu trước mặt, đây là lần đầu Tần Chiêu Chiêu được thấy qua, vì thế cô bé không khỏi mở to cặp mắt loang loáng nước, ngơ ngẩn nhìn.

Giám đốc phu nhân lập tức xoay người đi tới: “Kiều Mục, con ra ngoài làm gì? Mau về luyện đàn tiếp đi.”

Cậu bé tên Kiều Mục ngoan ngoãn nghe lời quay người về phòng. Cậu ta vừa mới lộ mặt một chút đã lại đi khuất vào trong. Nhiều năm sau, Tần Chiêu Chiêu đọc được một câu “kinh hồng nhất miết” ý nói “vừa nhìn thoáng qua nhưng để lại ấn tượng sâu sắc” trong sách giáo khoa Ngữ Văn, lòng không khỏi nớ tới cái lần thoáng gặp Kiều Mục năm đó.

Hôm đó, phu nhân của Giám đốc Kiều dắt Tần Chiêu Chiêu về nhà. Cha mẹ biết cô bé đến nhà Giám đốc Kiều gây ra những chuyện thật xấu hổ, mẹ cô khe khẽ thở dài còn ba mặt đỏ phừng phừng. Cô bé vô cùng sợ hãi, thầm nghĩ lần này nhất định sẽ được một trận no đòn. Nhưng cuối cùng ba không những không đánh cô mà còn lục tung cả nhà tìm cây kèn harmonica từ ngày ông còn tại ngũ thổi cho cô nghe.

“Chiêu Chiêu à, kèn harmonica nghe cũng hay lắm. Hay là mình không học đàn organ, ba dạy con thổi harmonica được không?”

 

[1] Quần thể các tòa nhà ở phía tây thành phố Bắc Kinh, nằm trong Tử Cấm Thành, là trụ sở của Đảng cộng sản Trung Quốc và Chính phủ của Cộng hòa nhân dân Trung Hoa. Thuật ngữ “Trung Nam Hải” đồng nghĩa với sự lãnh đạo và chính quyền của Cộng hòa nhân dân Trung Hoa cũng giống như thuật ngữ “Phố Downing” thường dùng khi đề cập chính quyền của Thủ tướng Anh.

Advertisements

Mèo hoang 9.3

Bảy giờ tối hôm đó, trên pháo đài vũ trụ Chiến Hoàng, tại khoang huấn luyện phi công diễn ra một trận so tài kịch liệt. Trong nháy mắt, tin tức về một cô gái mong muốn gia nhập đội phi hành khiêu chiến với một người đàn ông đã được lan truyền khắp chiến hạm. Đây đúng là một tin sốt dẻo và gây nhiều hứng thú đối với đời sống không quân vốn tẻ nhạt. Chưa đến bảy giờ nhưng phi công, kỹ sư, nhân viên hậu cần mặt đất đã kéo nhau đến, chen chúc chờ xem cuộc tranh tài sắp diễn ra.

Lúc Tô Di xuất hiện trên sàn đấu với thân hình gầy nhỏ, kiều diễm cùng vẻ mặt căng thẳng, đám đàn ông đồng thanh “ồ” lên, như muốn nổ tung cả chiến hạm. Lý Tích Trung cũng đứng trong đám người đó. Anh ta không hề cảm thấy ngạc nhiên với việc Hạm trưởng sẽ làm khó Tô Di, chỉ là Tô Di lại lựa chọn cách này để thách thức tính nhẫn nại của Hạm trưởng, quả khiến cho anh ta phải giật mình. Lẽ nào cô ta thật ra là một cao thủ?

Trong đám người đứng đây, không phải chỉ có một mình Lý Tích Trung có suy nghĩ đó.

Tô Di đứng giữa sàn đấu, xung quanh là năm mươi binh lính trong bộ quân phục màu xanh đậm, cô nhìn quanh bốn phía, trông ai nấy đều cao lớn và cường tráng. Bọn họ cười cợt như đang xem một vở kịch vui, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cô, tựa muốn nuốt chửng cô vào bụng.

Tô Di cũng mặc đồng phục quân dụng giống họ, đó là bộ đồng phục của một gã đàn ông thấp bé nhất ở đây, nhưng mặc lên người cô thì không khác gì một chiếc áo khoác ngoài. Cô thật không nghĩ đến ngay ngày đầu tiên đặt chân đến đây, cô lại gây náo loạn như vậy. Nhưng cô không còn sự lựa chọn nào khác. Cô không muốn anh ta coi mình là kẻ vô dụng, càng không muốn Thương Chủy nghĩ rằng cô không còn giá trị lợi dụng nữa. Cô chỉ có thể tự an ủi mình, cô dám đứng ở nơi này thì có thể sẽ gây được một chút ấn tượng với Liên Đạc chăng?

Đối diện cô là một người đàn ông còn rất trẻ, thoạt nhìn anh ta chưa quá hai mươi tuổi, nét mặt trẻ con, ngũ quan tinh tế, vóc dáng lại không hề thua kém những người khác, vô cùng phóng khoáng, cường tráng, cơ bắp cuồn cuộn. Anh ta chậm rãi bẻ các đốt ngón tay kêu răng rắc, nụ cười rất cởi mở và đáng yêu. “Hôm trước, Hạm trưởng vừa mới khen kỹ thuật phi hành của tôi rất tốt, còn nói sẽ thưởng cho tôi, quả nhiên, hôm nay phần thưởng đã đến nơi rồi…”

Đám đàn ông đứng ngoài nghe vậy thì bật cười ha hả. Tô Di không lên tiếng cũng không cười. Lúc này, cô thực sự cảm thấy vô cùng căng thẳng, không thể cười nổi.

Anh ta lịch thiệp cúi chào cô. “Tiểu thư, tôi tên Lăng Tranh, hai mươi sáu tuổi, tôi rất lấy làm vinh hạnh mời cô uống một ly cà phê khi chúng ta xong việc ngày hôm nay.”

Những người đàn ông xung quanh lập tức cười cợt, trách cứ anh ta.

“Đừng để ý tới tên lưu manh này!” Có người hét lên với Tô Di. “Tiểu thư, đồng ý làm bạn gái tôi đi, tôi sẽ giúp cô đánh bại anh ta.”

Ngay lúc đám đàn ông vẫn còn đang nhìn cô bằng ánh mắt nóng rực, Tô Di liền trịnh trọng giơ nắm đấm lên trước mặt Lăng Tranh, tạo thành tư thế phòng vệ không mấy thành thạo.