Luôn có người đợi anh 2.1

Chương Hai

Mùa đông lắm chuyện

Điền Điền lặng lẽ gật đầu. Thực sự,khoảng thời gian này đã xảy ra quá nhiều việc. Đúng là một mùa đông lắm chuyện! Tất cả đều khiến cô khó mà đối mặt nổi. Cô thực sự cần thời gian để từ từ hiểu và chấp nhận chúng.

 

B

a ngày sau, lễ trao phần thưởng cho mười doanh nhân trẻ tiêu biểu của năm do báo Doanh nhân A tổ chức diễn ra vô cùng long trọng tại khách sạn Hoàng Triều.

Điền Điền và Hoắc Khởi Minh cùng tham gia buổi lễ này. Đây là thời điểm tập trung các tầng lớp của giới doanh nhân. Phóng viên báo chí cũng tham gia không ít. Hàng loạt phóng viên tay cầm micro có gắn logo của đơn vị mình, vây quanh bục sân khấu như thủy triều dâng.

Lễ trao thưởng chính thức bắt đầu. Điền Điền chẳng hề có chút hứng thú gì với những bài phát biểu dài dằng dặc. Chỉ đến khi Liên Gia Kỳ lên bục, cô mới bắt đầu tập trung tinh thần. Tối nay, anh ta mặc bộ đồ lễ phục của quý ông nước Anh, bên ngoài là áo com lê màu sẫm, bên trong là áo sơ mi màu xanh lam và cà vạt màu xanh sậm. Nơi ngực áo có điểm nhấn trang trí trên túi. Anh ta đứng trên bục chủ tịch vô cùng có sức hút. Khác với người trước nói dài lê thê, lời phát biểu của anh ta cực kỳ ngắn gọn, chẳng thừa dù chỉ một câu. Nhiều lắm thì chỉ khoảng năm phút là nói xong.

Bài phát biểu của Liên Gia Kỳ kết thúc không lâu thì lễ trao thưởng bước sang buổi tiệc rượu. Khi buổi tiệc bắt đầu, họ sắp xếp phỏng vấn Liên Gia Kỳ ở một phòng tiếp khách nhỏ. Anh ta ngồi trên bàn phỏng vấn, phía dưới, các phóng viên vây quanh tranh nhau hỏi, còn có không ít người quan tâm và quan khách đặc biệt đến xem. Điền Điền và Hoắc Khởi Minh là hai người trong số đó. Cô nhìn chằm chằm vào Liên Gia Kỳ bằng ánh mắt vô cùng căm hận, còn đôi môi thì nhếch lên một đường cong lạnh lùng.

Vì đối tượng là nhân vật trong giới kinh doanh nên phóng viên đều hỏi các nội dung có liên quan mà hầu như không đề cập đến những tin đồn vớ vẩn. Nhưng trong số những người đến xem, có một nữ sinh chú ý lắng nghe, mãi sau mới mạnh dạn mỉm cười, giơ tay xin hỏi: “Tôi không phải là phóng viên nhưng cũng có một câu muốn hỏi anh Liên. Xin hỏi, anh Liên đã có bạn gái chưa vậy?“

Cô gái đó rất xinh đẹp, nụ cười đặc biệt ngọt ngào. Bên cạnh cô còn có một chàng trai trẻ. Rõ ràng anh ta cảm thấy cực kỳ khó chịu với câu hỏi của người bạn gái đi cùng nhưng lại không dám nổi giận với cô. Đôi mắt anh ta nhìn vào Liên Gia Kỳ như có mùi thuốc nổ.

Câu hỏi của cô gái làm rộ lên một tràng cười. Liên Gia Kỳ cũng mỉm cười, nhưng trong ánh mắt anh ta lại chẳng hề gợn lên một chút tiếu ý. Anh ta trả lời bằng giọng lịch sự và lạnh lùng: “Xin lỗi vị tiểu thư này, tôi xin không trả lời những câu hỏi mang tính chất riêng tư.“

Anh ta vừa dứt lời thì Điền Điền bỗng đứng bật lên trong đám đông, lên tiếng: “Vậy thì thưa anh Liên, tôi có thể hỏi một câu không mang tính chất riêng tư được không?“

Ánh mắt Liên Gia kỳ nhìn về phía người hỏi và sững sờ thấy khuôn mặt của Điền Điền. Cô nhìn thẳng vào mắt anh ta, không cho anh ta có cơ hội từ chối rồi lập tức đưa ra câu hỏi của mình: “Không biết anh Liên có biết, một buổi tối mấy hôm trước, thành phố này xảy ra một vụ tai nạn giao thông do một công tử con nhà giàu lái xe đâm vào người đi đường không? Hai ngày nay, chuyện này đã trở thành tiêu điểm của dư luận. Tôi muốn hỏi, với tư cách là một công tử con nhà giàu, anh Liên thấy thế nào về việc này?“

Câu hỏi nhạy cảm không phù hợp với nội dung của buổi phỏng vấn khiến các phóng viên và những người tham dự đều vô cùng bất ngờ. Ngoài ra, họ cũng hết sức chú ý, mọi ánh mắt đều dồn về phía Liên Gia Kỳ, chờ đợi câu trả lời của anh ta.

Những tháng năm hổ phách 1.4

Ngày phải đến lớp chơi đã vui nhưng những ngày được nghỉ ở nhà chơi lại càng vui hơn. Nhà máy Trường Cơ nằm ở khu ngoại ô phía đông thành phố, thế tựa vào núi nhìn ra sông là chỗ chơi tự nhiên của đám trẻ, chúng có thể nô đùa thỏa thích ở đồng ruộng, trong núi hay bên sông.

Đám con trai thường hào hứng lên núi trèo cây bắt chim hoặc xuống bờ sông mò tôm cá; còn đám con gái lại thích kéo nhau ra ruộng chơi, đuổi bướm, bắt chuồn chuồn, hái hoa thảo tử. Mỗi khi hái được hoa thảo tử có thể bện thành vòng hoa đeo lên cổ hoặc tay. Tần Chiêu Chiêu mới bốn tuổi, còn nhỏ xíu nhưng đã theo các chị lớn học tết vòng hoa, tất nhiên cô bé bện không thuần thục, quýnh lên muốn khóc. Chị Tiểu Đan nhà bên hơn cô năm tuổi, rất ra dáng chị lớn bện cho cô bé một cái vòng hoa thật đẹp đội lên. Cô bé đeo cả ngày lưu luyến không nỡ tháo xuống, tới khi về đến nhà còn lén lút soi gương làm đỏm một chút. Con gái hình như trời sinh ra đã biết yêu thích cái đẹp.

Những ngày không ra ngoài chơi, cô bé sẽ cùng các chị lớn chơi nhảy dây trên con đường trước cửa nhà.

Chích chích chích, chim én kêu chích chích chích, mã lan nở hoa, hai mươi mốt, hai trăm năm sáu, hai trăm năm bảy, hai trăm năm tám, hai tám, hai chín, ba mươi mốt…

Cô bé nhảy dây rất khá, còn ít tuổi nhưng tay chân động tác rất linh hoạt. Có điều đến lúc chơi lò cò nhảy ô lại không được vậy, lò cò trên một chân rất khó giữ thăng bằng chưa kể còn khó điều chỉnh lực dưới chân, hơi động một chút là đá văng viên gạch nhỏ dưới chân ra khỏi đường kẻ ô, vì thế các chị lớn không thích chơi chung với cô, thường gạt cô bé sang một bên ngồi xem.

Không chỉ thế cả đám còn cùng nhau chơi trò đóng vai gia đình, ban đầu chỉ bắt chước lại mấy chuyện hàng ngày trong nhà: có người đóng vai ba, người đóng vai mẹ, còn có thêm ông nội, bà nội… giả vờ là một gia đình lớn sống cùng một nhà. “Ba mẹ” ngày ngày đi làm, “bà nội” ở nhà nấu cơm, “ông nội” trồng trọt rau củ, “bé cưng” của cả nhà thì đi học vân vân. Sau này còn bắt chước cả những hoạt động trên lớp, đóng vai thầy giáo, cô giáo, có người sắm vai hiệu trưởng. Cứ thế, sau này từ trò chơi đóng vai gia đình mà trở nên sôi nổi rầm rộ, còn chuyển sang bắt chước theo những phim truyền hình ăn khách nữa.

Khi đó, bộ phim truyền hình Hồng Kông “Anh hùng xạ điêu” đang vô cùng ăn khách, nếu một đám tiểu cô nương tụ họp lại với nhau cùng chơi đóng kịch hẳn sẽ rất thích thú bắt chước những diễn viên nổi tiếng trên tivi, cơ hồ đều tranh nhau được sắm vai Hoàng Dung, kế tới là Mục Niệm Từ. Vậy là thành phiên bản thăng cấp của trò chơi đóng vai gia đình, giờ còn cần cả sân khấu, đạo cụ nữa. Bởi vì muốn bắt chước các nhân vật cổ trang cần phải có hóa trang, phục trang; ví như muốn đóng vai Hoàng Dung cô nương thì đầu cần chải mấy lọn đuôi sam rũ xuống bên tai, trên đầu còn phải cài vài đóa hoa, người khoác thêm tấm ga trải giường hay chiếc khăn lông dài để giả như tà áo thướt tha trong những bộ cổ trang. Hơn nữa, quan trọng nhất là cần phải trang điểm, mấy cô bé không có son để tô môi hồng, chỉ có một cây bút nước đỏ nhưng cũng liệu cơm gắp mắm tô lên môi thành màu hồng hồng, lại điểm thêm một nốt son giữa ấn đường, thế là coi như chuẩn bị xong xuôi.

Trò chơi đòi hỏi phải hóa trang cho thật xinh đẹp này đối với một đám tiểu cô nương thật có sức hấp dẫn khó cưỡng.

Trò chơi thường diễn ra ở nhà chị Tiểu Đan, mấy cô bé học trò cứ tan lớp là rủ nhau chạy thẳng đến nhà chị. Mọi người mang theo những món đồ trang sức rẻ tiền, màu sắc sặc sỡ của riêng mình như dây lụa này, hoa cài đầu này, kẹp tóc nhựa này, dây chuyền ngọc trai này, vân vân, rồi thay phiên nhau đóng vai Hoàng Dung, cố hết sức hóa trang và đóng cho thật xinh thật đẹp. Tần Chiêu Chiêu cũng muốn tham gia với các chị, ban đầu các chị chê cô bé nhỏ quá, không muốn cho chơi cùng. Cuối cùng miễn cưỡng tiếp nhận rồi, nhưng luôn đẩy cho cô đóng vai “Cô Khùng”, không cần chải đầu, cài hoa hay hóa trang gì hết, cô vô cùng thất vọng.

Chung quy vẫn là chị Tiểu Đan tốt bụng nhất, một ngày nọ chị cũng cho Tần Chiêu Chiêu được sắm vai Hoàng Dung một lần. Chị chải đầu cho cô, tết thành rất nhiều đuôi sam, một ít tết lại thành búi, một ít thả xuống hai bên má, còn quấn vòng cổ trân châu lên một que kem nhỏ, làm thành chiếc trâm cài đầu cắm vào búi tóc của cô. Chị còn dùng bút nước đỏ tô hồng đôi môi nhỏ xíu, điểm thêm một nốt ruồi son, cô nhóc trong gương giống như lột xác lập tức biến thành người khác vậy.

Hôm đó, sau khi trò chơi kết thúc Tần Chiêu Chiêu lưu luyến không nỡ tháo trang sức. Cô bé đứng trước gương soi thế nào cũng thấy không đủ, cảm thấy bản thân cũng thật xinh đẹp đấy chứ! Trong lòng phấn chấn không sao nói nên lời.

Cuộc sống vật chất khó khăn nhưng khi đám trẻ con cùng nhau chơi đùa lại đủ trò muôn màu muôn vẻ. Những ngày tháng đó để lại cho Tần Chiêu Chiêu ký ức về một thời thơ ấu vui vẻ trước khi đi học. Đám trẻ con trong khu tập thể thường dựa theo tuổi mà xưng bạn gọi bè, nô giỡn với nhau, chẳng bao giờ phải rầu rĩ vì không tìm được bạn chơi. Tần Chiêu Chiêu gần như quen thuộc với từng gương mặt trẻ con ngây thơ ở nơi này dù không nhất định có thể gọi được hết tên.

Thế nhưng có một ngày, Tần Chiêu Chiêu phát hiện trong khu tập thể nhà máy hóa ra còn có một khuôn mặt non nớt hoàn toàn xa lạ với cô bé.