Những tháng năm hổ phách 1.2

 

Nhưng những món như bánh quy đào giòn hay bánh Trung Thu hoặc các loại hoa quả như lê táo lại giữ được khá lâu, nên mẹ cô sẽ luôn cất hết đi, không để cho cô bé được ăn tới no nê thỏa thích như vậy. Chỉ thỉnh thoảng mẹ mới lấy cho cô một miếng, còn nói cái gì mà mấy món đồ ngon thì nên biết tiết kiệm để dành ăn được lâu lâu. Cô bé nghe vậy cũng chẳng hiểu gì, trong lòng ôm chút ấm ức, cảm thấy sao mẹ mình thật hẹp hòi.

Khi đó, Tần Chiêu Chiêu cũng chưa nhận ra rằng, tuy mẹ chẳng bao giờ để cô được ăn thỏa thích nhưng những đồ ăn ngon như vậy hầu như chẳng bao giờ ba mẹ động tới, cuối cùng có bao nhiêu đều chui cả vào bụng cô.

Lúc ấy, cô bé chỉ cảm thấy chưa thỏa mãn, còn tham ăn tới mức tự mình đi trộm lấy. Có lần nhà máy chia táo cho công nhân, mỗi người được một thùng, vậy là ba mẹ được hai thùng mang về. Mẹ cô khui cả hai thùng táo, cẩn thận lựa những quả sứt sẹo, hay bị sâu đục ra ăn trước, rồi xếp hết những quả ngon lành vào trong một chiếc chậu lớn cất tận trên nóc tủ ba gian; để như vậy thoáng khí hơn cất trong thùng giấy, đồ ăn sẽ lâu hỏng hơn.

Tần mẹ chắc mẩm tủ cao như vậy chỉ có người lớn mới với lên lấy táo được mà thôi, Tần Chiêu Chiêu bé nhỏ tuyệt đối không thể nào với tới được. Nhưng mẹ cô lại quên mất con gái mình là một con sâu tham ăn, một khi đã dính tới đồ ăn thì đầu óc sẽ vô cùng nhanh nhạy, nghĩ ngay ra cách kê thêm một chiếc ghế đẩu nhỏ trên chiếc ghế tựa cao rồi trèo lên đó để trộm táo trong chậu. Đến khi mẹ cô phát hiện ra thì chậu táo đã vơi non nửa.

Vì chuyện này mà ba nổi giận, quất cho cô bé vài cái vào mông, khiến cô khóc ầm ĩ một hồi. Từ sau khi bị đánh, cô bé mới ngoan ngoãn ra, không dám động lòng trộm gì thêm nữa.

Nhà máy phát đồ ăn ngon dù sao cũng có hạn, cả năm tính đi tính lại cũng chỉ được vài lần như vậy, hơn nữa đồ ăn về lại luôn bị mẹ “cất giữ nghiêm ngặt” nên những lúc còn lại, con mèo tham ăn Chiêu Chiên sẽ phải tự thân nghĩ cách để kiếm được món này món kia.

Mấy quầy tạp hóa trong nhà máy cũng có bán những món đồ ăn vặt thật ngon mắt, nhưng trong túi không có tiền thì chỉ có thể ngồi nhìn chứ làm sao ăn được. Tìm ba mẹ xin tiền mua quà vặt thật vô cùng khó khăn, mười lần vòi vĩnh may ra mới được một lần. Tần Chiêu Chiêu liền dẩu cái miệng nhỏ xíu càu nhàu với mẹ: “Mẹ à, vì sao con không được lĩnh lương vậy? Có lương rồi con sẽ không cần tìm ba mẹ xin tiền nữa.”

Mẹ cô nghe vậy cười không ngớt: “Con muốn được lĩnh lương sao? Vậy phải chờ lúc nào con lớn, đi làm mới có được.”

“Bao giờ con mới lớn được nhỉ?”

Ba cô liền trêu con gái: “Mỗi ngày ăn thêm hai bát cơm đảm bảo con sẽ lớn nhanh ngay.”

Tần Chiêu Chiêu ngây thơ tin là thật, ngày nào cũng cố gắng ăn cho thật nhiều, ăn no căng bụng. Nhưng ăn nhiều như vậy mà hiệu quả chẳng thấy đâu, vẫn chỉ là cô bé nhỏ xíu, cô rất bất mãn: “Con ăn bao nhiêu cơm như thế, ăn lâu ơi là lâu, sao chẳng lớn thêm vậy, thật chẳng hay ho gì.”

Chuyện lớn nhanh xem chừng rất xa vời, muốn được lĩnh lương cũng không thể ngày một ngày hai được, Tần Chiêu Chiêu chỉ còn cách là thường xuyên tìm cớ vòi vĩnh ba mẹ tiền mua đồ ăn, tất nhiên chuyện này rất khó khăn. Ngoài ra, cũng có những món đồ ăn vặt không mất tiền, ví dụ như kẹo leng keng.

Kẹo leng keng không cần mua bằng tiền, có thể đổi bằng đồ phế liệu hay đồ bỏ như vỏ tuýp kem đánh răng dùng hết, quần áo thủng, giày rách; lá sắt vụn hay dây thép nhỏ cũng mang đổi kẹo được. Ông lão vẫn hay gánh gánh hàng kẹo leng keng đi hết nhà này sang nhà kia luôn là người được đám con nít trong khu hoan nghênh nhất, mỗi lần vừa nghe thấy tiếng rao “Kẹo leng keng, kẹo leng keng đây!” là lũ trẻ con lại ùa về phía ông như bầy én nhỏ.

Kẹo leng keng là một khối kẹo tròn, lớn bằng mặt thớt, bên ngoài phủ một lớp đường kết tinh trắng muốt như bột phấn, bên trong vàng ruộm, óng ả như lúa mạch chín. Khối kẹo giòn và rất cứng, ông già bán kẹo phải dùng một lưỡi đục và một cây búa nhỏ ghè khối kẹo lớn thành từng viên nhỏ giống như người ta đẽo đá; búa chạm lưỡi đục tạo nên những tiếng leng keng nên mới có tên là kẹo leng keng. Viên kẹo cứng đơ như vậy nhưng vừa ngấm nước bọt là sẽ nhanh chóng mềm ra, cắn một miếng là có thể kéo ra thành sợi vừa nhỏ vừa dài, mùi vị vô cùng thơm ngon, ngọt ngào nhưng dính răng không gì bằng. Người lớn không thích ăn món này nhưng trẻ nhỏ thì cực kỳ ưa thích.

Nhưng thích thì thích vậy, chứ cơ hội đổi được kẹo để ăn không nhiều. Gánh kẹo leng keng của ông lão cơ hồ ngày nào cũng ghé qua khu tập thể, nhưng vỏ kem đánh răng, giày rách, sắt vụn, dây thép hỏng đâu phải ngày nào cũng có. Cuộc sống khó khăn nên người lớn ai ai cũng tiết kiệm, quần áo mặc rách thì mạng vá lại rồi mặc tiếp, giày hỏng rồi cũng không tùy tiện ném bỏ. Những đôi xăng đan nhựa đi mấy năm đã rách vẫn được giữ lại, nếu đôi đang dùng chẳng may đứt quai, sẽ cắt lấy một mảnh từ đôi cũ hơ qua trên lửa cho mềm rồi gắn lên, tiếp tục dùng. Hầu như nhà nào cũng tiết kiệm vậy, nên những thứ gọi là đồ bỏ mà bọn trẻ có thể mang đi đổi lấy kẹo ăn thật sự không dễ kiếm chút nào.

Mèo hoang 9.1

Chương 9: Giả ngây giả dại

 

Vũ trụ như một tấm màn đen trải dài vô tận, nhấn chìm mọi vật trong u tối. Pháo đài không gian hiệu “Chiến Hoàng” như một gã khổng lồ bằng thép cường tráng màu xám tro, lững lờ trôi nổi ngoài tầng khí quyển cách tinh cầu Hy Vọng ba trăm nghìn cây số.

Lý Tích Trung là một người đàn ông tuổi trạc ba mươi, đã phục dịch trên Chiến Hoàng được hơn năm năm, cấp bậc Trung úy. Thoạt nhìn, trông anh ta cũng chỉ giống như những quân nhân Liên minh bình thường – khôi ngô, cao lớn, trầm mặc và đáng tin cậy. Mà anh ta đích xác là một người thật thà, trung hậu. Bởi vậy, tuy tính cách không hợp với Hạm trưởng nhưng lại được Hạm trưởng rất tín nhiệm và trọng dụng. Vì thế, lúc này đây, anh ta đại diện Hạm trưởng, đứng trên boong thuyền, đón tiếp vị khách từ xa mới đến.

Cô gái có vóc dáng nhỏ nhắn, xinh xắn, khoác trên người chiếc váy dài màu xanh lá mạ, nước da trắng hồng, dung nhan thanh tú, ánh mắt trong veo làm người ta có cảm giác chỉ cần một cái chạm nhẹ cũng có thể khiến cô tan chảy thành nước. Sự xuất hiện của cô đã thu hút ánh mắt của vô số những người đàn ông ở đây, có người dám nhìn một cách trực diện, có người lại chỉ len lén liếc mắt ngắm nhìn.

Lý Tích Trung nhanh chóng bước tới nghênh tiếp, đón lấy va li hành lý từ trong tay cô. “Hoan nghênh cô, Tô tiểu thư! Tôi là Trung úy Lý Tích Trung.”

Cô gái nhỏ luôn miệng nói cảm ơn, dáng vẻ rụt rè, thẹn thùng mỉm cười. Lý Tích Trung thầm nghĩ mà không sao tưởng tượng nổi. Một cô gái yếu đuối như cô sao lại được điều đến pháo đài vũ trụ lớn mạnh nhất Liên minh để tòng quân? E là Hạm trưởng sẽ không đồng ý.

Dọc theo lối hành lang bằng kim loại màu xám bạc dẫn tới khoang thuyền nơi Hạm trưởng cư ngụ, Lý Tích Trung để ý thấy cô gái này tuy không nói một lời nhưng ánh mắt vẫn luôn tò mò quan sát mọi thứ xung quanh một cách tỉ mỉ. Lúc cô nhìn thấy những chiếc máy bay chiến đấu đỗ ở một góc đường bay thì không khỏi ngẩn ra.

Lý Tích Trung liền giải thích: “Có phải cô thấy ở đây ít người quá đúng không? Thời kỳ hòa bình nên một nửa số phi công và nhân viên hàng không đều đã trở về mặt đất rồi.”

“Nếu như Trùng tộc bỗng phát động chiến tranh thì biết làm thế nào?” Cô hỏi.

Lý Tích Trung cười thầm, một thiếu nữ non nớt như cô thì quan tâm tới chiến tranh cũng có để làm gì cơ chứ?

“Trung tộc ư?” Anh ta cười thật thà. “Người đẹp không nên nói đùa! Chiến tranh sẽ không xảy ra đâu!”

Cô gái liền gật đầu.

Trên đường đi, bỗng có một nhóm phi công bá vai nhau đi tới trước mặt họ. Thấy Tô Di, bọn họ dường như đều cảm thấy rất bất ngờ, một người trong số đó liếc mắt nhìn Lý Tích Trung. “Trung úy, bạn gái của anh đấy à?”

Lý Tích Trung nhấc chân, đá người ấy một cái. “Đừng có nói bậy, cô ấy là người của Hạm trưởng đó!”

Đám phi công ngẩn người. “Hạm trưởng? Anh ta không phải là không gần nữ sắc à? A, anh nói cô gái này là…? Không thể nào! Thượng tá thay đổi khẩu vị lúc nào vậy?”

Cô gái đứng bên cạnh Lý Tích Trung vẫn giữ nguyên nụ cười trên môi, tựa hồ không quan tâm tới chủ đề mà bọn họ đang nói, cũng không vì những lời mập mờ của người đàn ông kia mà giật mình hoảng sợ.

Lý Tích Trung cười cười rồi kéo Tô Di đi nhanh hơn. Khi anh ta đưa Tô Di đến trước mặt Hạm trưởng, không cảm thấy ngạc nhiên chút nào khi trông thấy Hạm trưởng đang nhàn nhã, thong dong là thế, vừa thấy cô, sắc mặt bỗng chốc tối sầm. Lý Tích Trung vờ như không thấy, cung kính nói với người kia: “Thưa ngài, người mới đã đến rồi!” Nói xong, anh ta liền xoay người, rời khỏi phòng, đóng cửa lại. Cô gái này sẽ phải đối mặt với những tình huống khó khăn nào trước mắt không phải là điều anh ta cần bận tâm.