Những tháng năm hổ phách 1.1

Chương một

 

Thuở nhỏ, Tần Chiêu Chiêu thích nhất hai việc là ăn và chơi.

Thật ra đứa trẻ con nào cũng ham ăn ham chơi, nhưng có thể coi Tần Chiêu Chiêu là ham ăn, ham chơi nhất trong số đó. Về khoản ăn uống, miệng cô đặc biệt tham lam, không bao giờ nhịn được khi thấy đồ ăn, nước miếng cứ thế chảy, vô cùng thèm thuồng.

Khi đó là những năm 80 của thế kỷ XX, thời ấy cái ăn cái uống còn thiếu thốn nhiều. Mặc dù Cải tổ kinh tế[1] như làn gió xuân tươi mới đã bắt đầu thổi qua những vùng duyên hải hẻo lánh, nhưng đối với những thành thị nằm sâu trong Đại lục đó vẫn chỉ như “gió xuân không qua nổi ải Ngọc Môn”[2], chẳng thấm tháp gì.

Tần Chiêu Chiêu sống cùng ba mẹ tại một thành phố “gió xuân chưa thổi tới” trong Đại lục. Đó là một thành phố công nghiệp nhỏ thuộc tỉnh Giang Tây, hầu như tất cả các xí nghiệp quốc doanh lớn bé trong thành phố đều lấy tên “Nhà máy”, không giống bây giờ đổi hết thành hai chữ “Công ty” theo lối phương Tây. Ngày đó, người chưa quen, mới gặp lần đầu muốn biết nơi công tác của nhau sẽ hỏi: “Bác ở nhà máy nào vậy?”

Cha mẹ Tần Chiêu Chiêu cùng làm trong một nhà máy cơ khí quốc doanh. Nhà máy trải suốt một vùng rộng ở ngoại ô phía đông thành phố, ngoài những dãy nhà xưởng rộng lớn còn có nhà ăn, ký túc xá, cửa hàng, chợ, nhà khách, rạp chiếu phim, bệnh viện, nhà trẻ, trường học… thậm chí còn có cả chi nhánh bưu điện, ngân hàng. Tất cả gói gọn lại như một vương quốc nhỏ lấy nhà máy làm trung tâm. Vương quốc này nằm liền kề với mấy nhà máy hầm mỏ quy mô vừa và nhỏ cùng nhiều thôn xóm vùng ngoại ô phía đông, tạo nên một khu vực thành thị – nông thôn kết hợp với nét đặc sắc riêng. Cả vùng này sinh ra vì có nhà máy, sống được nhờ có nhà máy nên tên cũng lấy tên nhà máy mà đặt. Nhà máy tên “Nhà máy cơ khí Trường Thành”, thường gọi tắt là Trường Cơ, vì thế cả vùng này gọi là khu Trường Cơ.

Hầu hết công nhân viên, cán bộ làm việc tại Trường Cơ đều sống trong những gian nhà nhỏ do nhà máy phân cho. Phòng ốc được xây từ những năm 60, đa số đều là nhà cấp bốn, tường thuần một màu gạch đỏ tươi lợp mái ngói xanh. Nhà cửa lô nhô cao thấp dày đặc suốt hai bên trái phải dọc theo sườn đồi, trải nguyên một triền núi. Nhà thì nhiều mà không gian chỉ có hạn, nên mỗi khi trong dãy nhà có ai đó nói to một chút là hai bên hàng xóm đều nghe rõ mồn một. Nếu chẳng may có nhà nào đánh mắng gì nhau gây ra tiếng động lớn, hàng xóm ba bề bốn bên đều biết mà kéo tới xem náo nhiệt.

Tần gia sống trong một căn hộ dành cho gia đình nằm phía trên cùng bên trái dãy nhà cao nhất ở sườn núi phía đông của khu tập thể. Các dãy nhà có chừng chục gia đình, mỗi nhà có hai gian lớn bé kiểu cách giống nhau, tổng diện tích chừng mười bảy mét vuông, dọc theo tường nhà ngoài còn nối thêm một dãy phòng bếp hẹp và dài, nhỏ tới mức hai người cùng chui vào là không xoay nổi người. Hai hộ dùng chung một căn gác xép, không có nhà vệ sinh riêng, muốn đi vệ sinh phải tới nhà vệ sinh công cộng gần đó. Riêng việc tắm rửa, mùa hè có thể xách nước vào tắm đỡ trong nhà bếp, đến mùa đông đành sang phòng tắm của nhà máy.

Ngày đó đời sống của công nhân viên chức nhà máy phần lớn đều khó khăn. Lương tháng không cao nên hết giờ làm nhiều người tranh thủ khai khẩn đất hoang quanh nhà để gieo lấy luống rau hoặc vây rào nuôi vài ba con gà, lấy cái đắp đối qua ngày. Những ngày tháng ấy, ngoại trừ ba bữa cơm một ngày, đám trẻ con căn bản không có thêm món đồ ăn vặt nào khác, người lớn không nỡ phung phí tiền bạc cho những thứ như vậy. Thỉnh thoảng được cho vài hào, mua mấy viên kẹo xì xì góc cạnh ngậm trong miệng là đã thấy vui mừng như nở hoa trong lòng rồi.

Cũng may dẫu người lớn thường xuyên tiết kiệm tiền nong mua đồ ăn thức uống nhưng mỗi dịp lễ tết nhà máy đều phát phúc lợi cho nhân viên, hầu hết đều là đồ ăn: có khi là những túi bánh quy đào giòn tan, có lúc lại là từng thùng lê táo, hoặc túi bánh Trung thu… Mỗi lần xưởng phát phúc lợi lại là một lần vui vẻ của cô bé Tần Chiêu Chiêu, bởi vì như vậy đồng nghĩa với việc được ăn uống thỏa thích.

Thời điểm vui vẻ nhất trong năm đương nhiên là Tết âm lịch, chẳng những nhà máy phát đồ mà ở nhà ba mẹ cũng sẽ làm thêm vài món ngon ngon đón Tết: bánh đậu chiên giòn này, bánh bỏng gạo này, còn cả gừng ngâm đường nữa; nhà nào cũng giống nhà nào. Đám trẻ con vô cùng hăm hở tới từng nhà chúc Tết, ăn hoa quả; đứa nào cũng chọn chiếc áo thật nhiều túi, ăn no nê rồi còn cố nhét cho đầy túi mới thỏa mãn rời đi.

Ngoài những ngày lễ Tết được phát món này món kia, hàng năm mỗi khi hè về, tới mùa dưa hấu, nhà máy lại cử vài xe tải tới các huyện lân cận mua dưa hấu chở về, bán rẻ cho công nhân viên trong các xưởng, cứ năm hào một cân, thật như vừa bán vừa cho, mỗi người được mua tối đa hai mươi lăm kilogram. Mỗi khi tới ngày xe tải của nhà máy chở dưa về, đám con nít trong khu tập thể lại được phen mừng vui hớn hở, một đoàn con nít lô nhô đứng chờ trên đường lớn trước cổng nhà máy, hết mong lại ngóng, chỉ hi vọng xe dưa có thể về sớm một chút. Thế nhưng, có lần đoàn xe chở dưa gặp trục trặc giữa đường về nên tới tận tối mịt vẫn chưa thấy xe đâu, rất nhiều trẻ con khóc lóc sụt sịt, nhất định không chịu đi ngủ: “Con muốn ăn dưa hấu cơ, phải ăn dưa xong mới đi ngủ cơ.”

Tần Chiêu Chiêu chính là đứa nhóc khóc dữ nhất, bất kể ai dỗ dành thế nào cũng không chịu đi ngủ, nhất định phải chờ tới khi đoàn xe chở dưa về mới chịu thôi; cuối cùng mẹ cô đành chịu thua, bỏ luôn ý định dỗ cô bé đi ngủ. Chỉ là đợi lâu như vậy, lại khóc nhiều như thế, cô nhóc tự khắc cũng mệt mỏi, bèn dựa vào lòng mẹ ngồi chờ, mí mắt cứ trĩu dần xuống, rồi ngủ lúc nào không biết. Sáng hôm sau vừa mở mắt đã sực nhớ ra hôm qua chưa đợi được dưa hấu về, liền nhảy bụp khỏi giường để nguyên chân trần chạy đi, vừa chạy vừa khóc: “Mẹ ơi, mẹ ơi, hôm qua con vẫn chưa được ăn dưa hấu.”

Nhưng vừa mới chạy tới gian ngoài, thấy một hàng bảy tám trái dưa da xanh biếc nằm lăn lóc dưới đất, bên chân tường gạch đỏ tươi là cô bé nín ngay. Rút cục, dưa hấu cũng về tới nhà rồi.

Phân dưa hấu ra, mỗi ngày sau bữa trưa mẹ cô lại bổ một quả dưa hấu: một nửa ăn buổi trưa, nửa kia để tối ăn. Vì nhà không có tủ lạnh, dưa hấu bổ ra rồi phải ăn hết ngay trong ngày nếu không sẽ hỏng mất nên Tần Chiêu Chiêu rất thích chí vì cô bé có thể ăn tới sướng bụng thì thôi.

 

[1] Cải tổ kinh tế Trung Quốc (Cải cách khai phóng) là một chương trình thực hiện các thay đổi về kinh tế gọi là “Chủ nghĩa Xã hội mang màu sắc Trung Quốc” do Đặng Tiểu Bình đề xướng và lãnh đạo từ cuối những năm 70 của thế kỷ XX và vẫn tiếp tục ở đầu thế kỷ XXI với mục tiêu cải tổ nền kinh tế Trung Quốc, tạo ra giá trị thặng dư đủ để cung cấp tài chính cho công cuộc hiện đại hóa nền kinh tế của Trung Quốc Đại lục.

[2] Nguyên văn: “Xuân phong bất độ Ngọc Môn quan” trích “Lương Châu từ” của Vương Chi Hoán đời Đường. Ngọc Môn quan là cửa ải trọng yếu trên tuyến đường giao dịch của Trung Quốc với các nước phía Tây Vực, di tích nay còn tại Đôn Hoàng, tỉnh Cam Túc.

Mèo hoang 8.4

“Trả lời tôi một câu hỏi, những lời cô vừa nói lập tức có hiệu lực rồi phải không?” Đầu ngón tay anh ta khẽ lướt qua đôi môi mềm mại của cô, trượt theo chiếc cổ mảnh khảnh xuống dưới, khiến cô cảm thấy khó chịu.

“Cục trưởng, xin cứ hỏi…”

Tay anh ta lần mò vào ngực cô, khẽ ve vuốt. Giọng nói trầm thấp khẽ vang lên. “Trái đất… là cái gì?”

Trong lòng Tô Di kinh hãi, cô ngước mắt nhìn anh ta. Ngón tay của anh ta vẫn đặt trên ngực cô, nhẹ nhàng xoa nắn. Tựa hồ chỉ cần cô trả lời sai, bàn tay kia sẽ lập tức bóp nghẹt cổ cô.

“Thưa ngài… Trái đất, tồn tại trong trí nhớ của tôi.” Cô chậm rãi nói. “Tôi nhớ rất rõ tôi đến từ Trái đất, thế nhưng đến tận lúc này tôi cũng không hiểu rõ, đó rốt cuộc là hồi ức chân thật của tôi hay chỉ là một giấc mơ, một ảo giác?”

Lời nói của cô nửa thật nửa giả, nhưng cũng chính bởi thế mà khiến cho Thương Chủy không sao đoán biết được cô đang nói thật hay nói dối. Nhưng Thương Chủy đột nhiên tra hỏi thì cũng sẽ không dễ dàng kết thúc vấn đề.

Anh ta cúi đầu, “à” một tiếng, ánh mắt lạnh lùng không gì sánh được vẫn nhìn cô chằm chằm, nói: “Không có thân phận, cho tới bây giờ chỉ có hai loại người…”

Tô Di kinh hãi – cuối cùng cũng nói tới vấn đề này rồi.

“Một là lính đánh thuê, vứt bỏ thân phận, xóa hết vân tay, thay đổi diện mạo, bất kể đã từng là người có tội ác tày trời, khi trở thành lính đánh thuê, sẽ chẳng ai hỏi lại thân phận cũ của hắn nữa. Nhưng cô không phải là lính đánh thuê.”

Tô Di ngượng ngùng gật đầu.

“Loại thứ hai, chính là những gián điệp đến từ các tinh cầu khác.” Anh ta chậm rãi nói. “Bọn họ ẩn núp dưới hình dáng của con người. Đôi khi, thậm chí ngay cả chính bọn họ cũng không biết mình không phải là con người.”

Trong lòng Tô Di khẽ chấn động, chỉ cảm thấy toàn bộ máu trên cơ thể như đông cứng lại. Giọng nói của anh ta trầm thấp nhưng lại giống như sấm chớp rền vang ngay bên tai cô. Có thật thế không? Nếu quả thật có loại “người” đó tồn tại, vậy cô có phải thuộc loại đó hay không?

Trong nháy mắt, cô dường như hoàn toàn tin tưởng những gì Thương Chủy nói, có thể sự tồn tại của Trái đất trong hồi ức của cô chỉ là ảo giác, có thể cô thực sự không biết mình thuộc loại người nào. Nhưng đáng sợ hơn, cô lập tức nhớ tới một việc, Thương Chủy vẫn đang chờ đợi câu trả lời của cô.

So với thân phận thực sự của cô thì trả lời câu hỏi của anh ta vẫn quan trọng hơn. Nếu cô trả lời không tốt câu hỏi này, cô sẽ có kết cục thế nào đây? Anh ta thực sự quan tâm tới thân phận của cô sao? Nếu như quan tâm, có phải ngay từ ban đầu, cô đã phải vào xưởng gia công thể xác kia rồi không?

Cô thầm nghĩ giây lát rồi ngẩng đầu, ánh mắt sáng ngời nhìn Thương Chủy. “Thưa ngài, nếu là gián điệp thì chắc chắn những người đó sẽ chẳng phái một người gầy yếu như tôi đến đây.”

“Hơn nữa, thưa ngài…” Cô chậm rãi giơ tay lên, nắm những ngón tay thon dài của Thương Chủy. “Tôi nguyện trung thành với ngài. Vì thế, tôi có phải gián điệp hay không, có phải là kẻ thù của loài người hay không thì cũng có liên quan gì?”

Những lời này tuyệt đối bất kính, hoàn toàn phạm vào tội chống lại loài người. Bất kể người nào nghe thấy câu nói này của cô đều có thể tố giác để người ta giam cô vào ngục, huống chi lúc này, cô lại đang đối mặt với Cục trưởng cục An ninh kia chứ!

Nhưng trực giác lại mách bảo cô rằng, trả lời một cách khiêu khích như vậy là giải pháp đúng đắn nhất. Thương Chủy nhìn cô chằm chằm, sau vài giây trầm mặc ngắn ngủi, lần đầu tiên anh ta mỉm cười hài lòng với cô.

“Ừm… Cô có phải là kẻ thù của loài người hay không thì cũng có liên quan gì tới tôi?”

Luôn có người đợi anh 1.15

Sau khi Liên Gia Kỳ và Hoắc Lệ Minh sánh bước từ cầu thang bộ đi xuống, La Thiên Vũ cũng phát hiện ra họ. Anh ta đứng lên, bước tới, mỉm cười chào hỏi: “Gia Kỳ, Lệ Minh, thật trùng hợp! Hai người cũng đến đây ăn cơm à?“

Hoắc Lệ Minh chú ý quan sát môi anh ta, đọc hiểu lời anh ta nói liền mỉm cười: “Đúng vậy. Tôi thích nhất là món xúp bí ngô Hải Hoàng của nhà hàng này.“

Khách sạn Hoàng Triều đúng là tiêu chuẩn. Đặc biệt có món ăn này rất ngon.

“Có Liên Gia Kỳ đi cùng, không cần nói cũng biết, bữa này, Lệ Minh, cô chắc chắn sẽ ăn rất vui vẻ rồi.“ La Thiên Vũ cười hì hì trêu đùa khiến Hoắc Lệ Minh có chút ngại ngùng, cô cúi đầu nhưng không nén nổi nụ cười.

Lông mày Liên Gia Kỳ dãn ra, anh ta thản nhiên nói: “Là chú Hoắc hẹn Lệ Minh đi ăn cơm. Vì chú ấy có cuộc họp gấp không đến được, lại biết trưa nay tôi mời khách ở Hoàng Triều nên bảo tôi tiện thể rủ Lệ Minh đi cùng để cô ấy khỏi phải đi một mình.“

“Gia Kỳ, xem ra chú Hoắc tuyệt đối yên tâm về cậu đấy.“

Lời của La Thiên Vũ nửa đùa nửa thật, có vẻ như Liên Gia Kỳ không muốn đáp lại, anh ta làm bộ không nghe thấy quay sang Hoắc Lệ Minh nói: “Lệ Minh, anh đưa em đến cửa nhà hàng nhé! Lái xe đang đợi ở bên ngoài. Anh ấy sẽ đưa em về nhà. Anh còn có khách ở trên lầu. Hôm nay, anh không đưa em về được. Anh xin lỗi.“

Hoắc Lệ Minh e lệ gật đầu: “Không sao đâu ạ! Trưa nay, em đã làm phiền anh quá rồi. Gia Kỳ, cảm ơn anh.“

Liên Gia Kỳ đưa Hoắc Lệ Minh đến cửa nhà hàng, La Thiên Vũ cũng trở lại chỗ ngồi. Du Tinh tò mò nhìn bóng hai người đã đi xa, hỏi:“Họ là bạn của anh à?“

“Phải. Cô gái đó chính là em gái của Khởi Minh.“

“Ồ! Thật sao? Xinh thật đấy! Người đi cùng là bạn trai cô ấy à?“

“Người đó là…“ La Thiên Vũ chậm rãi kéo dài giọng, mãi sau không nói tiếp, cuối cùng thì ngừng luôn rồi cười híp mắt: “Lát nữa, em có thể hỏi Điền Điền. Cô ấy quen cậu ta đấy.“

 

Sau khi từ nhà vệ sinh đi ra, Điền Điền không đi thang máy nữa vì cầu thang bộ cách đó không xa. Nhưng chưa đến đầu cầu thang thì cô đã nhìn thấy Liên Gia Kỳ sải bước ở bậc cuối cùng. Rõ ràng người này đã đi rồi cơ mà? Sao lại quay lại thế?

Oan gia ngõ hẹp, Điền Điền tất nhiên không thể dành cho Liên Gia Kỳ thái độ dễ chịu được. Trưng ra bộ mặt lạnh như băng khiến người ta rùng mình, rồi chẳng thèm liếc anh ta lấy một cái, cô quay đầu đi thẳng qua.

Nhưng đúng đến bước cuối cùng, Liên Gia Kỳ lại chắn trước mặt cô. “Cô Diệp, tôi có thể nói chuyện với cô vài câu không?“

Hành động của Liên Gia Kỳ khiến Điền Điền vô cùng bất ngờ và tức giận. Không chỉ khuôn mặt mà lời nói cô thốt ra cũng lạnh lùng, buốt giá như băng: “Liên Gia Kỳ, anh nên biết tôi không muốn trông thấy anh, nên tốt nhất anh hãy tránh ra. Nếu không, anh có tin tôi lại cho anh một cái tát nữa không?“

“Tôi chỉ muốn nói với cô vài câu. Nói xong, tôi sẽ đi ngay.“

“Không cần biết anh muốn nói gì, tôi không muốn nghe. Liên Gia Kỳ, anh nhàn rỗi thì nên đi nịnh bợ thiên kim của Chủ tịch Hoắc ấy.“

Câu nói của Điền Điền như cái gai đâm vào anh ta. Nghe giọng điệu của cô, Liên Gia Kỳ cau mày nhưng coi như không nghe thấy, vẫn tiếp tục lặp lại câu nói ban đầu: “Điền Điền, tôi chỉ muốn nhắc nhở cô một câu. Kết bạn nhất định phải cẩn thận, đừng quá dễ dàng tin người khác. Cô mới mười tám tuổi, suy nghĩ khó tránh khỏi có chút ngây thơ, nhưng đừng ngây thơ quá. Cô nên biết, bản thân mình không thể mắc sai lầm. Mẹ cô chỉ có mình cô là người thân, nếu cô xảy ra chuyện gì thì bà ấy sẽ không chịu nổi đâu.“

Câu nói của Liên Gia Kỳ khiến Điền Điền càng nghiến răng chặt hơn: “Đúng vậy. Mẹ tôi chỉ có mình tôi là người thân. Ai đã gây ra điều này hả? Không phải là món quà mà anh tặng cho sao? Liên Gia Kỳ, anh đừng có giở giọng mèo khóc chuột, giả làm người từ bi ở đây.“

Không khí có mùi thuốc nổ vô hình, họ nhìn nhau như muốn đấu gươm đấu súng. Điền Điền chỉ hận là không thể đâm cho Liên Gia Kỳ mấy nhát. Tránh ánh mắt sắc bén của cô, Liên Gia Kỳ cau mày do dự, cuối cùng, anh ta mím môi không nói lời nào nữa mà bỏ đi.